Chương 404: Phát hiện bất ngờ
Du Phi Dương nói đến Bành Hiểu, Vương Quốc Hoa lúc này coi như hoàn toàn biết rõ nguyên nhân vấn đề ở đâu. Không phải Du Vân Vân không muốn nói chuyện giúp mà là Thiên Vũ dừng sản xuất mang lại ảnh hưởng rất xấu đối với Bành Hiểu, thậm chí còn có người muốn lợi dụng việc này để làm ầm lên. Du Phi Dương lần này về chính là cứu hỏa.
Lúc trước Bành Hiểu tiến hành cải cách công ty nhà nước, kinh nghiệm của tập đoàn Thiên Vũ mặc dù không được trung ương phổ biến, chỉ đưa ra nhận xét tán thành và kết luận không thể phục chế. Tóm lại đây là thành tích lớn của Bành Hiểu. Vấn đề mấu chốt nằm ở chỗ Thiên Vũ giải quyết khá thỏa đáng các công nhân về hưu và công nhân mất việc. Vấn đề này là vấn đề rất khó khăn đối với cải cách công ty nhà nước. Tuy Thiên Vũ được đánh giá là thành công nhưng không thể phục chế chính là do lợi ích.
Hứa Nam Hạ mới rời đi vài ngày, thành tích trước đó bây giờ lại sắp thành trò cười, Bành Hiểu không tức giận mới là lạ. Mà kết quả của việc này là do quan hệ ác hóa giữa Du Phi Dương với Hứa Kiếp, cũng là trò cười đối với người ngoài. Du Phi Dương mặc dù tôn trọng Du Vân Vân nhưng vấn đề này liên quan tới Hứa Kiếp, Du Vân Vân không cần thiết phải ra mặt. Vì thế Du Vân Vân mới đi đường vòng bảo Du Khánh Dương đi tìm Vương Quốc Hoa, nhờ Vương Quốc Hoa nói giúp. Có thể khẳng định chính là Vương Quốc Hoa nói thì Du Phi Dương sẽ nghe.
Chuyện liên quan tới Bành Hiểu, Du Phi Dương nhất định phải về xử lý cục diện rối rắm này. Dựa vào cái gì mình phải xử lý còn cho kẻ phá hoại mặt mũi chứ? Sau khi suy nghĩ cẩn thận, Vương Quốc Hoa không khỏi buồn bực, sao chuyện lại dính vào mình? Nói không dễ nghe đây là chuyện riêng của Hứa gia. Nghĩ đến hành trình tới Thượng Hải lần này, Vương Quốc Hoa dở khóc dở cười. Du Vân Vân làm trưởng bối làm như vậy chính là buộc Vương Quốc Hoa lên thuyền của Hứa gia, còn chuẩn bị kéo cả Hứa Phỉ Phỉ vào. Từ góc độ càng sâu hơn thì Du Vân Vân đây là muốn hoàn toàn chặt đứt khả năng Vương Quốc Hoa nghiêng về phía Sở gia.
Có chuyện có thể làm nhưng không thể nói. Vương Quốc Hoa bây giờ gặp phải chính là trạng thái như vậy. Nó giống như lúc đi tán gái, lên giường không sao cả nhưng nói đến chuyện tình cảm lâu dài chính là làm tổn thương người.
Vương Quốc Hoa nghĩ hơi xa, Du Phi Dương không biết người anh em lại là tên có tâm cơ thâm trầm vì thế hắn không gấp, kiên nhẫn chờ Vương Quốc Hoa nghĩ thông.
- Hay là uống vài chén?
Vương Quốc Hoa nói, Du Phi Dương cười khổ một tiếng gật đầu nói:
- Được.
Vương Quốc Hoa gọi một tiếng, chủ nhiệm Thiên Vũ – Bành Hiểu vội vàng chạy đi chuẩn bị, bia được mang lên trước, hai người không dùng đồ ăn mà coi như uống nước. Hai bên uống hết một lon, Du Phi Dương mới mở miệng nói.
- Chuyện của Thiên Vũ nếu không thể nhanh chóng giải quyết thì rất phiền phức, mai tôi phải sang đó.
- Tôi thật ra muốn về, không biết dì còn có an bài gì khác không?
Vương Quốc Hoa chết sống không tiếp lời, Du Phi Dương biết hắn không muốn bị cuốn vào nên có chút nuối tiếc lắc đầu nói:
- Ông đó, khéo đưa đẩy hơn trước đây nhiều, không cho tôi một đề nghị.
- Con người sẽ luôn thay đổi, lúc trước ông có thể nghĩ tới Hứa Kiếp vì mình rồi làm ra việc này không?
Vương Quốc Hoa hỏi lại một câu, Du Phi Dương đầy đồng cảm gật đầu nói.
- Đúng vậy, Hứa Kiếp luôn luôn tự cho mình rất cao, cảm thấy có thể dựa vào bản lĩnh của mình làm ra nhiều thứ. Người có xuất thân như chúng tôi thì được bố mẹ che chở luôn thấy không hay. Thật sự có chuyện thì lại giống như Hứa Kiếp, bỏ mặc công ty chạy lên Bắc Kinh, không biết sẽ tạo ra hậu quả gì.
- Đây là việc riêng của nhà ông, tôi không bình luận.
Vương Quốc Hoa một lần nữa tỏ vẻ không xen vào, Du Phi Dương không miễn cưỡng mà cười nói.
- Mai có lẽ ông bận đó, dì làm việc thường luôn có tính toán kỹ rồi mới hành động.
Vương Quốc Hoa trầm ngâm một chút.
- Ông nói với dì thực ra không cần thiết, trên trán tôi sớm khắc chữ Hứa gia.
Cần nói vẫn phải nói dù là đối mặt với Du Phi Dương.
- Không thể nói như vậy, con người tôi không thích làm chính trị. Du Khánh Dương là người như thế nào thì ông cũng biết. Ngoài chơi gái ra thì chính là không ngừng gây phiền cho nhà. Ha nhà cần người nối nghiệp, một khi xác định thì sự phát triển của ông sẽ là rất quan trọng. Vấn đề này phải đối mặt. Tôi dám chịu trách nhiệm nói khi lựa chọn người bố tôi và dì đều đã đánh giá rất kỹ.
Du Phi Dương từ tốn nói, ý rất rõ ràng.
- Con người của tôi không kiên định, rất khó chống lại hấp dẫn. Cái này ông biết mà.
Vương Quốc Hoa tìm lý do, Du Phi Dương gãi đầu nói.
- Cái này chỉ cần Phỉ Phỉ không biết không phải là ổn sao? Hoặc là ông nhận trước vài năm nữa địa vị của ông được củng cố thì bọn họ còn làm gì được ông?
Du Phi Dương nói câu này mà ánh mắt không ngừng lóe lên, Vương Quốc Hoa biết hắn nghĩ một đằng nói một nẻo.
- Không nói chuyện này nữa.
Vương Quốc Hoa nói sang chuyện khác, tiếp tục uống. Du Phi Dương cũng rất phối hợp không đề cập nữa. Thực ra Du Phi Dương có chút đau đầu, một bên là bạn tốt nhất, một bên là cô em gái.
Có lẽ do tâm trạng có vấn đề nên Vương Quốc Hoa uống rất gấp, không lâu sau hai người uống hết chục lon. Đầu Vương Quốc Hoa hơi mơ hồ, xua tay ra hiệu muốn ngủ, đây có khác gì lấy rượu giải sầu. Du Phi Dương cũng không vui vẻ gì, hắn cũng có đủ chuyện bực tức. Hai người vì thế quyết định thôi.
Uống rượu với Vương Quốc Hoa, tâm trạng Du Phi Dương tốt hơn nhiều. Thực ra Vương Quốc Hoa có tiến vào việc này hay không thì Du Phi Dương không quá để ý. Bây giờ đã khác trước, sau mấy năm kinh nghiệm, Du Phi Dương đang ở thời kỳ bay lên, chút chuyện nhỏ này thực ra không làm khó được hắn. Hắn chỉ là thấy lạnh lùng trong tim mà thôi. Vương Quốc Hoa kiên quyết không tiến vào ngược lại là rất thích hợp. Nếu Vương Quốc Hoa tiến vào, ngoài mặt Du Phi Dương không nói nhưng trong lòng nhất định mất hứng chuyện Hứa gia nhà tôi ông xen vào làm gì. Đây là tâm trạng của con người, mặc kệ quan hệ tốt đến đâu nhưng khi dính tới việc riêng đều vậy.
Du Phi Dương về bản chất muốn tìm người nói chuyện, Vương Quốc Hoa có phản ứng vừa đúng mực khiến Du Phi Dương thoải mái. Bành Hiểu có nhà ở Bắc Kinh, Du Phi Dương vốn không định về nhưng nghĩ tới bà dì Du Vân Vân cứ muốn đẩy Vương Quốc Hoa về phía Hứa Phỉ Phỉ, Du Phi Dương quyết định về nói chuyện với Du Vân Vân.
Du Vân Vân quả nhiên không ngủ, đang ở trên giường đọc sách. Nghe tiếng động liền đi ra nhìn thoáng qua. Bảo mẫu đang mở cửa cho Du Phi Dương. Du Vân Vân trước đó đã đoán được Du Phi Dương sẽ về, hơn nữa trong lòng đang có chút xúc động. Hứa Kiếp và Du Khánh Dương hợp lại gây ra chuyện lớn như vậy, Du Vân Vân có thể ngủ mới là lạ. Về sau có thái độ như thế nào với hai người này? Du Vân Vân khá đau đầu. Càng đừng nói Vương Quốc Hoa và Du Phi Dương có quan hệ tốt như vậy, nếu Vương Quốc Hoa không chịu đáp ứng nhận lời với Phỉ Phỉ thì Du Phi Dương nhất định sẽ nói ra suy nghĩ của mình.
- Về rồi à.
Du Vân Vân ngồi ở ghế nói. Du Phi Dương từ từ đi tới, trong đầu hắn đang nghĩ nên giải vây cho Vương Quốc Hoa như thế nào.
- Dì, cháu vừa từ chỗ Quốc Hoa về.
- Ừ, nói chuyện gì vậy?
Du Vân Vân cười hỏi một câu, Du Phi Dương ngồi xuống, cười khổ nói.
- Không nói chuyện gì cả, nhưng uống không ít rượu.
Du Phi Dương thoáng do dự một chút.
- Dì, Quốc Hoa là người cố chấp, biết mình, chuyện của x dì thấy có phải là thôi không?
Du Vân Vân nhăn nhó mặt lại nói.
- Thực ra Quốc Hoa rất thích hợp với Phỉ Phỉ. Cháu đừng gấp, nghe dì nói hết. Phỉ Phỉ có bệnh tim bẩm sinh, không thể có con. Dì và ba cháu vẫn không nói chuyện với cháu, vốn không muốn nói nhưng gặp chuyện này nên không dấu cháu. Sau khi hai người kết hôn thì Quốc Hoa không cần phải chặt đứt quan hệ với những người phụ nữ kia.
Du Phi Dương hoàn toàn ngây dại, hắn không ngờ còn có việc này. Sống cạnh em gái lâu như vậy sao không thấy Phỉ Phỉ bị bệnh bộc phát chứ? Du Phi Dương đang khó hiểu, Du Vân Vân nói tiếp.
- Cháu còn nhớ lúc còn bé trong nhà thường có một ông lão không?
- Là Thu gia gia?
Du Phi Dương có ấn tượng, Du Vân Vân gật đầu nói.
- Chính là ông ta. Thu lão có y thuật rất cao. Tuy phẫu thuật tây y chưa chắc chữa được bệnh nhưng Thu lão dùng trung y chữa nửa năm khiến bệnh trạng của Phỉ Phỉ về cơ bản tốt lên nhưng không thể có con. Bởi vì có con sẽ mang lại hậu quả rất nguy hiểm.
- Chuyện này Phỉ Phỉ có biết không ạ?
Du Phi Dương nhỏ giọng nói một câu.
- Không biết, không ai dám nói với nó.
Du Vân Vân cũng lộ vẻ buồn bã, xoa đầu nhỏ giọng nói.
- Phỉ Phỉ số khổ, từ bé đã mất bố mẹ, mẹ cháu mang Phỉ Phỉ về nuôi và yêu thương như con ruột.
Hứa Phỉ Phỉ không phải con ruột của Bành Hiểu, chuyện này không nhiều người ở Hứa gia được biết. Bành Hiểu từng nhận chức trong Quân đội ở tây nam, bố Hứa Phỉ Phỉ đỡ đạn cho Bành Hiểu mà hy sinh, mẹ cô sau khi sinh cô cũng do bệnh tim di truyền mà mất.
- Chuyện này cháu không thể nói với Quốc Hoa, cháu không làm được.
Du Phi Dương biết sao dì nói chuyện này với mình, hắn rất quyết đoán tỏ vẻ không thể. Đáng tiếc Du Phi Dương đánh giá quá cao quyết tâm của mình, Du Vân Vân không nói chỉ lặng lẽ nhìn hắn. Du Phi Dương lúc này đầu hàng thở dài một tiếng.
- Được rồi, cháu nên nói sao với hắn?
Du Vân Vân đạt được mục đích cười cười đứng lên nói.
- Đó là vấn đề cháu cần suy nghĩ.
Vừa nói Du Vân Vân vừa xoay người về phòng ngủ, lưu lại Du Phi Dương đang đau đầu muốn chửi người.
So sánh với Du Phi Dương đang đau đầu, Vương Quốc Hoa cũng không ngủ. Du Phi Dương đi rồi, Vương Quốc Hoa vào tắm, người khá phấn chấn nằm trên giường mãi không ngủ được. Phòng chạy điều hòa nên khá buồn bực. Cuối cùng hắn phải đi ra cầm ghế ngồi trên hành lang nhìn ra ngoài.