Chương 425: Chí đồng đạo hợp
Uống rượu tới nửa đêm mới tàn, Lý Dật Phong trực tiếp ở lại qua đêm. Sáng hôm sau lúc xuống lầu ăn sáng, Lý Dật Phong nói với Vương Quốc Hoa:
- Quốc Hoa, cậu có quan hệ như thế nào với chủ tịch Lãnh? Có thể dẫn kiến tôi một chút không?
Nói tới việc này, Vương Quốc Hoa có chút khó xử. Bây giờ hắn không còn làm việc ở tỉnh Đại Giang, hắn đi gặp Lãnh Vũ thì không sao nhưng dẫn theo người nữa thì có chút không tiện. Lý Dật Phong thấy hắn khó xử nên cười nói.
- Cậu cũng đừng thấy khó xử, tôi chỉ là nói như vậy mà thôi. Chẳng qua chủ tịch Lãnh lúc này đang lên Bắc Kinh làm việc, tôi cũng mới biết mà thôi.
Vương Quốc Hoa nghe vậy liền cười nói:
- Nếu như vậy thì chủ tịch Lãnh ở đâu thì anh cũng biết hả?
Lý Dật Phong thấy gian kế thành công nên cười hắc hắc nói.
- Đây là đương nhiên, chủ tịch Lãnh cũng ở văn phòng Bắc Kinh của tỉnh, mỗi lần lên Bắc Kinh thì chủ tịch Lãnh đều ở đó.
Không ngờ vì đứng lên thuyền của Lãnh Vũ mà Lý Dật Phong đi một vòng tròn lớn đến thế. Lý Dật Phong khá cẩn thận, Vương Quốc Hoa thực ra cũng không thấy quá quan trọng. Nhưng từ góc độ khác mà nói thì Lý Dật Phong đi vòng tròn như vậy thì quan hệ giữa hai bên quả thật gần hơn một lúc.
Hai người nói chuyện một lúc nữa liền nói tới Tằng Trạch Quang. Lý Dật Phong khẽ nhíu mày nói.
- Trưởng ban Tằng hai năm qua có thanh thế khá tốt, nghe nói sắp được đề bạt thành phó bí thư Đảng đàn kiêm trưởng ban tổ chức cán bộ. Dựa theo xu thế này thì về sau lên tỉnh làm vài năm rồi xuống địa phương sẽ thành bí thư thị ủy. Trưởng ban Tằng có năng lực rất mạnh, ở độ tuổi trung niên thì tiền đồ về sau không thể hạn lượng.
Lý Dật Phong tuy nói khách khí đáng tiếc vẻ mặt không hề có ý tán thành. Vương Quốc Hoa không tỏ thái độ, dù sao cũng là lão lãnh đạo. Hắn thầm nghĩ vấn đề nhất định là xuất phát từ trụ sở sản xuất linh kiện kia. Không nói tới đúng sai dù sao trong tay cầm tài nguyên quan trọng như vậy thì Lý Dật Phong ở trong hội nghị thường ủy cũng có tiếng nói đủ nặng.
Lý Dật Phong lần này lên Bắc Kinh làm việc thực tế chính là thỏa hiệp và né tránh. Dù là một thái độ mặc nhiên cam chịu nhưng đối với việc này Lý Dật Phong không thể không nói là khéo đưa đẩy. Chỉ cần Lý Dật Phong ở Bắc Kinh, hội nghị thường ủy đưa ra quyết định thì Lý Dật Phong về cũng chỉ có thể chấp nhận. Hắn chọn lên Bắc Kinh lúc này đối với Lý Dật Phong là sự thỏa hiệp, cũng là một biện pháp để ăn nói được với người bên dưới.
Trong đầu Vương Quốc Hoa hiện lên hình ảnh người phụ nữ kia, thầm nghĩ nếu như khu công nghệ cao do thị xã quản lý thì không biết cô có vận mệnh như thế nào. Vương Quốc Hoa rất muốn hỏi một câu nhưng cuối cùng vẫn đè suy nghĩ này lại.
Lý Dật Phong gọi điện tới văn phòng Bắc Kinh tỉnh, sau khi thông Lý Dật Phong cười nói vài câu, nhắc tới Vương Quốc Hoa, mời bên kia chuyển đạt một chút. Vương Quốc Hoa muốn gặp lão lãnh đạo. Nghe điện là tân thư ký của Lãnh Vũ - Trịnh Dục Quan. Tên Trịnh Dục Quan này đi theo Lãnh Vũ chưa lâu, nghe thấy ý này thậm chí còn có chút khó chịu, ngoài miệng không nói nhưng trong lòng lại thầm nghĩ con mèo con chó đều muốn gặp chủ tịch Lãnh ư?
Trịnh Dục Quan nói vài câu nhưng không chịu mở miệng, dập máy. Trịnh Dục Quan không trực tiếp nói chuyện này với Lãnh Vũ, còn tưởng Lý Dật Phong gọi đến chủ yếu là muốn nịnh mình, để tạo đường cho sau này. Trịnh Dục Quan trước đây đã gặp Lý Dật Phong, khi đó Lãnh Vũ đến quận Minh Kính thị sát. Lúc ấy Lý Dật Phong làm không ít công việc, Trịnh Dục Quan cũng cho Lý Dật Phong thể diện. Chẳng qua theo Trịnh Dục Quan nghĩ thì trước kia làm việc đó là muốn làm tốt quan hệ. Còn muốn gặp chủ tịch Lãnh thì phải làm công tác khác mới được.
Bỏ máy, Lý Dật Phong thở dài một tiếng không nói chuyện. Biết chuyện không dễ làm, Vương Quốc Hoa cười cười không nói chuyện. Hắn nghĩ tối gọi điện cho Lãnh Vũ là được, với tính cách của Lãnh Vũ thì chắc sẽ không đuổi mình chứ?
Ai ngờ Trịnh Dục Quan vừa dập máy, Lãnh Vũ từ trong phòng đi ra nói:
- Vừa nãy ai gọi điện thế?
Trong thời gian này Lãnh Vũ không quá thích Trịnh Dục Quan, muốn nói đổi thư ký cũng là việc của Lãnh Vũ. Chẳng qua Trịnh Dục Quan này có quan hệ họ hàng với chánh văn phòng ủy ban tỉnh, Lãnh Vũ cũng không tiệ chối bỏ ánh mắt của Văn phòng ủy ban. Chỉ cần Trịnh Dục Quan không gây ra chuyện lớn thì Lãnh Vũ có thể miễn cưỡng chịu được.
Lãnh Vũ là người rộng lượng, biết người bên dưới muốn tiến bộ là không dễ dàng, nếu tìm lý do đuổi Trịnh Dục Quan thì Trịnh Dục Quan về sau sẽ khó làm việc ở ủy ban tỉnh. Trong nhà nước thì tiền đồ chính trị quan trọng như mạng sống vậy, thậm chí có người thấy còn quý hơn cái mạng. Lãnh Vũ làm bên công tác tổ chức lâu như vậy thì có loại người nào là chưa gặp. Hắn gặp không ít người mất sinh mệnh chính trị mà tự tử.
Thực ra Lãnh Vũ chỉ nghe thấy tiếng nói chuyện điện thoại của Trịnh Dục Quan nên ra thuận miệng nói. Trịnh Dục Quan không thèm để ý, hắn cười cười giải thích.
- Bí thư quận Minh kính – thị xã Lưỡng Thủy – Lý Dật Phong nghe nói ngài ở Bắc Kinh nên muốn tới bái kiến. Hơn nữa không ngờ hắn còn muốn mang theo một người nữa, là Vương Quốc Hoa gì gì đó. Không biết từ đâu tới mà mèo chuột cũng đưa tới trước mặt ngài.
Chuyện Trịnh Dục Quan không ngờ được đã xảy ra, Lãnh Vũ nghe hắn giải thích liền lộ rõ vẻ bất mãn và ác liệt trên mặt. Y hừ một tiếng xoay người rời đi. Trịnh Dục Quan còn thầm đắc ý về kế sách giá họa của mình, ai ngờ Lãnh Vũ đã phán lệnh tử hình với hắn.
Buổi sáng không có việc gì, Lãnh Vũ về văn phòng không có hứng thú dùng cơm. Y lấy sổ điện thoại tìm số điện thoại di động của Vương Quốc Hoa. Vương Quốc Hoa đến tỉnh Nam Thiên đã đổi số nhưng cũng đã gọi điện báo cho Lãnh Vũ biết. Tìm được số, Lãnh Vũ gọi.
Vương Quốc Hoa và Lý Dật Phong đang trên đường về phòng. Lý Dật Phong đang suy nghĩ quan hệ giữa Vương Quốc Hoa và Lãnh Vũ có phải như mình đoán không thì máy điện thoại của Vương Quốc Hoa vang lên. Vương Quốc Hoa thấy số gọi tới lập tức cung kính nói:
- Chủ tịch Lãnh, tôi đang định tối nay tới bái kiến ngài, sao lại làm phiền ngài gọi điện như thế này.
Lãnh Vũ cười mắng.
- Cậu đó, biết tôi ở Bắc Kinh mà không lập tức cút tới, bảo Lý Dật Phong gọi tới dò xét là sao? Cậu nghĩ tôi là người như thế nào? Cậu đừng giải thích, lập tức cút lại đây.
Vương Quốc Hoa đáp:
- Vâng vâng, tôi tới ngay.
Vương Quốc Hoa bỏ máy, Lý Dật Phong đang trợn mắt há mồm đứng bên, nội dung cuộc điện thoại hắn nghe thấy rõ.
- Xem ra không thể không đi rồi.
Vương Quốc Hoa cười nói với Lý Dật Phong, Lý Dật Phong cười khổ lắc đầu nói.
- Cậu đó, giấu sâu thật, không ngờ có quan hệ tốt như vậy với chủ tịch Lãnh.
Vương Quốc Hoa chỉ cười cười. Hai người đi ra chạy đến văn phòng Bắc Kinh tỉnh Đại Giang. Lãnh Vũ nói chuyện điện thoại xong cũng không gọi Trịnh Dục Quan mà gọi điện bảo chủ nhiệm văn phòng Bắc Kinh tới, bảo hắn chờ ở cửa đợi Vương Quốc Hoa tới thì dẫn vào. Cảnh này làm trước mặt Trịnh Dục Quan, làm cho mặt Trịnh Dục Quan tái mét lại.
Chờ chủ nhiệm văn phòng Bắc Kinh đi ra, Trịnh Dục Quan tát mạnh vào mặt mình, hắn cúi đầu nói với Lãnh Vũ.
- Chủ tịch Lãnh, tôi sai rồi, tôi không nên.
Lãnh Vũ nhìn hắn không nói gì, lẽ ra trước đây có thể nhịn thì bây giờ cũng có thể nhịn mới đúng.
Đáng tiếc, Trịnh Dục Quan không thể giải thích một điểm chính là Vương Quốc Hoa có đạ vị rất đặc biệt trong mắt Lãnh Vũ. Nhất là những việc Vương Quốc Hoa đã làm ở huyện Phương Lan thì bây giờ đã có thành quả. Thu tài chính của huyện Phương Lan giờ đã đứng đầu thị xã Bắc Câu. Đáng tiếc Vương Quốc Hoa vì Sở Giang Thu mà phải rời đi. Đối với việc này Lãnh Vũ vẫn có chút áy náy. Y vẫn cảm thấy mình có lỗi với đệ tử duy nhất của mình. Nếu Vương Quốc Hoa không suy nghĩ trong lòng thì sao hắn lại không hề gọi điện tới.
Vương Quốc Hoa thực ra không phải có khúc mắc, cũng không phải không muốn gọi mà là không muốn làm cho Lãnh Vũ thấy khó xử. Lãnh Vũ mặc kệ xuất phát từ mục đích gì nhưng Vương Quốc Hoa điều khỏi huyện Phương Lan cũng không phải kết quả xấu. Vương Quốc Hoa cũng không có ý oán trách Lãnh Vũ, ngược lại hắn cảm nhận được tâm trạng của Lãnh Vũ nên mới không muốn gọi điện để Lãnh Vũ nhớ tới việc kia.
Hôm nay Vương Quốc Hoa đã mở ra được cục diện ở quận Hồng Sam, bây giờ gặp Lãnh Vũ coi như là báo cáo thành tích. Hơn nữa lâu như vậy, Vương Quốc Hoa cảm thấy Lãnh Vũ đã quên chút không vui mới đúng. Điểm này Vương Quốc Hoa coi như nhìn nhầm. Lãnh Vũ vẫn nghĩ tới, thậm chí vì vậy mà Trịnh Dục Quan gặp vận đen. Chút tật xấu không quá lớn của Trịnh Dục Quan giờ bị Lãnh Vũ phóng đại vô hạn.
Lãnh Vũ không nói một câu gì với Trịnh Dục Quan, y vào phòng đóng bịch cửa lại. Trịnh Dục Quan run lên ngồi phịch xuống ghế, mặt nhăn nhó, đầu trống rỗng. Hắn không thể hiểu nổi sao chuyện lại thành như thế này. Nếu như Trịnh Dục Quan biết bởi vì nói câu “chó mèo” về Vương Quốc Hoa càng làm Lãnh Vũ thêm tức thì có lẽ hắn muốn đập đầu tự tử.
Đúng, Lãnh Vũ tức vì câu này, Vương Quốc Hoa là chó mèo ư? Mày tính gì? Năng lực của mày có thể so với Vương Quốc Hoa sao? Một tên thư ký không làm lãnh đạo hài lòng thì giữ lại làm gì?