Chương 440: Phiền phức nhỏ

Đoạn Nhận Thiên Nhai
Nguồn: truyenfull.vision
Máy bay bật điều hòa, Cao Lệ Bình vào xong liền cởi áo khoác ra lộ chiếc áo len thấp ngực bên trong. Vương Quốc Hoa cảm thấy người ở năm tháng này chưa phóng khoáng như vậy chứ? - Cô nói làm tôi cũng có chút ấn tượng, nhà cô làm ở phòng Cung ứng điện phải không? Vương Quốc Hoa cố gắng nhớ thật kỹ, cuối cùng cũng tìm được chút trí nhớ về Cao Lệ Bình. Cao Lệ Bình lập tức vui vẻ gật đầu như gà mổ thóc. - Đúng đúng, bố tôi là phó trưởng phòng, chẳng có bản lĩnh, cũng chẳng có quyền lợi gì, làm cả đời bây giờ vẫn là phó trưởng phòng, nói ra cũng mất mặt. Có lẽ đi đường buồn chán, ngồi im hơn hai tiếng bay khó khăn nên Cao Lệ Bình rất chán, cuối cùng tìm được người có thể nói chuyện nên khá hưng phấn. Hai người thực ra không có đề tài chung, về cơ bản đều là Cao Lệ Bình nói chuyện mấy năm qua mình sang phía nam làm việc, gì mà thi vào một trường trung cấp, tốt nghiệp đến đặc khu làm việc, kết hôn một lần rồi lại ly hôn. Cũng may Vương Quốc Hoa mặc dù không quá thích Cao Lệ Bình nhưng cũng có thể ra vẻ nghe một chút. Vì thế Cao Lệ Bình cảm thấy Vương Quốc Hoa là một đối tượng tốt để mình nói chuyện. Vừa nói, Cao Lệ Bình thi thoảng còn khoa trương vung tay vung chân làm cho bộ ngực đã lộ càng lộ ra nhiều hơn, thi thoảng cô còn giơ giơ tay xuống kiểm tra ngực một chút, chiếc nhẫn kim cương lớn trên tay không ngừng lay động trước mặt Vương Quốc Hoa. Nếu đã là bạn học thì Cao Lệ Bình cùng lắm chỉ hơn Vương Quốc Hoa hai tuổi, sao Vương Quốc Hoa nhìn mà thấy người phụ nữ này phải trên 30. Vương Quốc Hoa phải thầm mắng thời gian đúng là con dao chọc tiết lợn. huyện Nam Sơn có lẽ là núi sâu ra chim hay, trong mười người phụ nữ có một nửa trông cũng được, có một người coi như là mỹ nữ. Cao Lệ Bình trông cũng được chẳng qua có lẽ làm việc khá bận rộn ở phía nam nên dấu vết thời gian quá nặng. Từ những gì nghe được, Vương Quốc Hoa không khỏi thầm than Cao Lệ Bình này quá may mắn, với tính cách này mà không ngờ đến bây giờ còn không bị người bán đi. Hoặc là cô ả từng bị bán mà không biết. Vương Quốc Hoa nghĩ như vậy, hắn cũng thầm hâm mộ cô ả ngây thơ, không phải suy nghĩ nhiều. - Đúng, ông bây giờ đang làm gì? Cao Lệ Bình cuối cùng cũng muốn hỏi đến hiện trạng bây giờ của Vương Quốc Hoa. Đương nhiên hỏi câu này, Cao Lệ Bình cũng thấy có cảm giác khá ưu việt. Mặc dù Vương Quốc Hoa ngồi khoang hạng nhất, tay còn ôm máy tính xách tay nhưng cô vẫn không coi là người thành công. - Tốt nghiệp đại học xong liền đi ăn cơm nhà nước, bây giờ đến làm việc ở một quận thuộc tỉnh Nam Thiên. Vương Quốc Hoa không có ý khoe khoang, Cao Lệ Bình nghe xong quả nhiên bĩu môi nói: - Làm công chức có gì thú vị chứ? Thời này có tiền mới là đại gia. Như tôi đây này bây giờ cùng người khác mở một Thẩm mỹ viện ở đặc khu, hàng tháng thu được mấy chục ngàn, việc hàng ngày cũng thuê người khác làm. Vương Quốc Hoa ra vẻ xấu hổ nói. - Hả, tôi không có khiếu kinh doanh. Nói xong câu này Vương Quốc Hoa vẫn thấy để người khác vui vẻ cũng không phải là chuyện xấu. Cao Lệ Bình thấy Vương Quốc Hoa hơi ngại, cô ả cũng cảm thấy mình nói hơi quá nên đổi giọng. - Thực ra làm quan cũng tốt, ông nếu làm quan có quyền lực trong tay thì còn sợ không có tiền sao? Có bao người sẽ đưa tiền tới tay ông. - Vậy không phải phạm pháp sao? Vương Quốc Hoa cười đáp lại một câu, Cao Lệ Bình khinh thường nói: - Phạm pháp? Tôi thấy ông quá thành thật, căn bản không biết làm quan kiếm tiền như thế nào. Thực ra tôi cũng thấy tiếc cho ông, trước đây học tốt như vậy, thi được vào trường đại học tốt như vậy. Mấy năm trước ông ra ngoài làm việc thì có lẽ bây giờ đã là giám đốc. Làm giám đốc rất tốt, còn có thể nuôi thư ký nữa. Vương Quốc Hoa nghe vậy liền cười nói: - Đúng thế, làm giám đốc đúng là tốt, có việc thư ký làm, không có việc thì làm thư ký. Cao Lệ Bình nghe vậy không khỏi há hốc mồm, đầy kinh ngạc nói: - Ông xấu quá, trước đây còn tưởng ông rất trong sáng. Nói chuyện với Cao Lệ Bình này đúng là nhẹ nhàng. Vương Quốc Hoa từ cử động của Cao Lệ Bình không khó nhìn ra Cao Lệ Bình này có chút tiền nhưng cấp độ không quá cao. Hắn cũng không có ý coi thường cô. Lại nói có thể gặp “bạn cũ” trên máy bay cũng là một chuyện thoải mái. - Ha ha, tôi chỉ là nghe người khác nói rồi thuận miệng nói mà thôi. Da mặt Vương Quốc Hoa coi như luyện ra được, rất tự nhiên giải thích một phen. Cao Lệ Bình che miệng cười giống như rất buồn cười vậy. Một lúc sau cô mới nói. - Đúng rồi, ông tết không về nhà ư? Tôi cũng vậy, tết bên kia đông khách nên không nỡ về nhà. Nhắc đến nhà, vẻ mặt Cao Lệ Bình thoáng nhu hòa đi, Vương Quốc Hoa không khỏi thở dài nói. - Đúng thế, hai năm nay tôi không về nhà ăn tết, nhớ ra cũng thấy mình rất bất hiếu. Câu này làm Cao Lệ Bình nhớ lại, cô thở dài một tiếng nói: - Biết sao được, đây là cuộc sống. Thực ra ai một mình ra ngoài xã hội làm đều gặp chuyện bất đắc dĩ như vậy. Đúng rồi, ông nếu không muốn làm công chức nữa thì về sau có thể tìm tôi, tôi giới thiệu một công việc cho ông, vừa có thể diện vừa kiếm được tiền. Nói xong câu này Cao Lệ Bình thoáng cái trầm mặc hơn nhiều, Vương Quốc Hoa cũng hợp tác không nói chuyện. Lúc này tiếp viên hàng không thông báo máy bay sắp hạ cánh, chúc hành khách vui vẻ, cảm ơn đã đi hãng của chúng tôi… Máy bay hạ cánh, tâm trạng Cao Lệ Bình tốt hơn nhiều. Do cùng về huyện Nam Sơn nên Cao Lệ Bình bảo Vương Quốc Hoa đi cùng. Vương Quốc Hoa không từ chối, gật đầu nhận lời. Dù sao hắn cũng muốn về thẳng nhà, không muốn kinh động người ở tỉnh thành. Mặc dù đã hết tết nhưng mọi người đều bắt đầu bận với công việc của mình. Vương Quốc Hoa cầm túi, máy tính xách tay đi ra ngoài, Cao Lệ Bình vẫn còn đi lấy hành lý. Vương Quốc Hoa thấy hai chiếc va li to tướng như núi nhỏ. - Cô chuyển nhà ư? Vương Quốc Hoa cười hỏi một câu, Cao Lệ Bình có chút xấu hổ cười nói: - Gần như vậy, tôi định ở nhà một thời gian. Vương Quốc Hoa rất vui lòng kéo một vali giúp, hai người đi ra ngoài. Mặt Cao Lệ Bình thoáng cái thay đổi, mặt tái nhợt lại, mặc dù là được trang điểm cũng không che nổi, trong đôi mắt đầy hoảng sợ nhìn đám người bên ngoài. Vương Quốc Hoa nhìn theo ánh mắt của cô, có mấy tên hung dữ đang nhìn chằm chằm về phái này. - Sao vậy? Vương Quốc Hoa cảm thấy Cao Lệ Bình có phiền phức. Mặc dù vừa nãy cô mời đi cùng có thể chỉ là câu khách khí nhưng Vương Quốc Hoa cảm thấy mọi người là người quen cũ nên nếu có thể thì cũng nên giúp. - Vương Quốc Hoa, ông đi một mình đi, tôi ở trong này không ra. Cao Lệ Bình nhỏ giọng nói rồi đoạt vali mà Vương Quốc Hoa đang kéo. Vương Quốc Hoa cười khổ nói: - Vậy sao được? Như vậy đi, cô nói với tôi là xảy ra chuyện gì? Tôi có chút người quen trên tỉnh có khi giúp được cô. Cao Lệ Bình kéo vali đi sang bên, cô do dự khá lâu mới nói: - Bạn của ông có thể giúp được không? Vương Quốc Hoa cười nói: - Chắc không vấn đề gì, bạn tôi là cảnh sát. Hắn nói vậy thực ra là muốn an ủi Cao Lệ Bình một chút. Quả nhiên lời này có tác dụng, Cao Lệ Bình thở dài một tiếng nói. - Mấy người bên ngoài thực ra đều là mấy tên đàn em của bạn trai tôi trước đây. Lúc trước mới tới đặc khu, tôi là một cô gái thì có bản lĩnh gì chứ? Bằng trung cấp ở đặc khu căn bản không có tác dụng gì cả. Sau đó làm quen chồng trước, kết hôn một năm mới biết hắn đã có vợ bên Hongkong, tôi tức giận chia tay hắn, thu hoạch duy nhất là được hơn trăm ngàn. Sau đó quen với bạn trai tôi bây giờ, mới đầu không biết hắn là đại ca xã hội, thấy hắn là đồng hương nên mới yêu hắn, đến ở với hắn. Sau này tôi mới biết hắn có đủ tật xấu, cờ bạc, rượu chè, trai gái gì đều có, không có tiền lại tới tìm tôi. Tôi không chịu được nữa nên đòi chia tay với hắn. Kết quả hắn nói chai tay có thể nhưng đòi tôi cho hắn 200 ngàn nếu không tạt axit tôi. Lần này tôi về thực ra đã lén dừng kinh doanh bên đặc khu, trốn hắn về đây ai ngờ hắn lại điều tra được tôi bay chuyến này rồi đợi ở đây. Cao Lệ Bình nói rất đơn giản nhưng Vương Quốc Hoa biết cô còn nhiều lời khó nói, cũng không tiện hỏi nhiều. Hắn gật đầu nói: - Cô đừng gấp, tôi gọi bạn xem cái. Vương Quốc Hoa vừa nói vừa lấy điện thoại di động nhưng hắn không biết nên gọi cho ai. Hắn cẩn thận suy nghĩ thì thấy thực ra ở tỉnh thành mình quen không mấy người. Suy nghĩ một lúc, Vương Quốc Hoa cuối cùng gọi điện tới số máy tư nhân của Lãnh Vũ, bên kia nghe điện, Vương Quốc Hoa xin lỗi một tiếng rồi nói: - Chủ tịch Lãnh, tôi đang ở sân bay tỉnh, tôi có chút chuyện phiền muốn nhờ ngài. Hôm 30 Vương Quốc Hoa đã gọi điện chúc tết Lãnh Vũ, biết Vương Quốc Hoa đang ở sân bay, Lãnh Vũ rất vui vẻ nói. - Ở sân bay ư, sao không gọi điện tới báo trước, tôi phái xe tới đón cậu. Vương Quốc Hoa vội vàng nói: - Ngài đừng gấp, tôi có chút chuyện. Vương Quốc Hoa nói qua câu chuyện, nói có người đồng hương gặp trên máy bay rồi bị đám côn đồ chặn ở cổng ra, Vương Quốc Hoa thấy không thể không quản. Lãnh Vũ nghe vậy không khỏi có chút tức giận nói: - Là ai to gan như vậy chứ, bảo vệ sân bay đâu? Cậu đợi chút, tôi phía người tới. Vương Quốc Hoa bỏ máy đi tới bên cạnh Cao Lệ Bình, hắn cười cười an ủi. - Không sao đâu, bằng hữu của tôi lập tức phái người tới. Cao Lệ Bình cảm kích nói: - Tôi xấu hổ quá vì đã làm phiền ông như vậy. Thực ra ông có thể tự đi ra ngoài, tôi cũng không tin bọn họ cứ đứng chặn bên ngoài mãi như vậy. Vương Quốc Hoa cười hỏi.