Chương 453: Hồng Sam hài hòa
Hai người phụ nữ có khí chất hoàn toàn khác nhau ngồi một chỗ nói chuyện, Vương Quốc Hoa rất nanh bị vứt sang bên, bị coi như không khí. Phụ nữ trên đời đều như vậy, lúc ở bên cạnh nhau đều sẽ nói đủ thứ chuyện trên đời, nói đều là những chuyện ở Bắc Kinh. Thú vị chính là hôn nhân giữa Vương Quốc Hoa và Sở Sở, Du Vân Vân không hỏi một câu nào cả.
Vương Quốc Hoa biến thành người nghe, tay cầm chén trà tươi cười nhìn hai người phụ nữ nói chuyện. Nói như thế nào nhỉ, một thiếu phụ trẻ trung, một người bắt đầu bước vào độ tuổi trung niên. Hai người đều xinh đẹp ngồi cùng một chỗ đúng là rất đẹp mắt.
Hứa Nam Hạ về trước bữa ăn, thấy Vương Quốc Hoa ra mở cửa, ông ngẩn ra rồi cười nói:
- Về rồi à, có mang vợ tới không?
Vương Quốc Hoa cười nói:
- Cháu có, Hứa thúc cũng là trưởng bối trong nhà, cháu đương nhiên phải dẫn vợ tới ra mắt rồi.
Hứa Nam Hạ nghe vậy không khỏi vui vẻ. Trong thời gian hôn lễ của Vương Quốc Hoa, Hứa Nam Hạ và Du Vân Vân cũng nói chuyện về vấn đề của Vương Quốc Hoa, trong lúc đó còn hỏi ý kiến Du Phi Dương ở Mỹ, cuối cùng hai người đưa ra kết luận chính là Vương Quốc Hoa là người khiến mình được thịnh vượng, còn làm người khác thịnh vượng.
Thực ra Hứa Nam Hạ và Sở Giang Thu không phải có quan hệ không đội trời chung. Nhìn ở góc độ khác thì Hứa Nam Hạ đến tỉnh Nam Thiên không phải là hai bên cùng có lợi, đền bù lẫn nhau sao? Có Vương Quốc Hoa là con rể Sở gia thì chưa chắc đã là chuyện xấu.
Vương Quốc Hoa dẫn Sở Sở tới nhà chính là đã tỏ thái độ, hoặc nói đây là lập trường chính trị. Nói cách khác Sở Sở đến đây chính là phu xướng phụ tùy.
Sở Sở thấy Hứa Nam Hạ, cô cung kính đứng lên chào.
- Hứa bá bá.
Hứa Nam Hạ tươi cười đầy mặt, gật đầu nói:
- Tốt tốt, mấy người nói chuyện, Quốc Hoa, vào đây.
Hai người đàn ông vào thư phòng, đợi bảo mẫu rót trà đi ra, Hứa Nam Hạ mới cười nói.
- Nhìn qua trông khá tươi tắn, chững chạc trầm ổn hơn trước đây.
Vương Quốc Hoa bình tĩnh nói.
- Ngài quá khen. Đúng, lúc cháu xuống máy bay, Ngôn Lễ Hiếu đến đón, không biết hắn sao lại biết cháu bay chuyến đó, còn đưa xe vào tận sân bay, đúng là cho đủ thể diện.
Nhắc tới Ngôn Lễ Hiếu, Hứa Nam Hạ hừ một tiếng thu lại vẻ tươi cười, ông có chút tức giận nói.
- Tên này đáng ăn đòn.
Vương Quốc Hoa nhỏ giọng nói.
- Không ảnh hưởng đến đại cuộc chứ chú?
Hứa Nam Hạ nói.
- Không dễ như vậy đâu, có người không cam lòng ở ẩn nên cứ muốn gây chuyện. Việc này cháu nói với Ngôn Lễ Hiếu, bảo hắn nhanh chóng bù lại khoản tiền đã tiêu.
- Ngôn Lễ Hiếu đúng là đáng tiếc.
Vương Quốc Hoa thở dài một tiếng, Hứa Nam Hạ hừ một tiếng:
- Gieo gió gặt bão, không nói đến hắn nữa, hy vọng sau này hắn tự thu xếp.
Ý của Hứa Nam Hạ chính là lần này Ngôn Lễ Hiếu chỉ cần trả lại tiền thì về cơ bản không có việc lớn, chẳng qua chức phó trưởng ban thư ký đừng mong làm nữa, có lẽ còn bị xử phạt, rất có thể là kia trừ công chức.
Vương Quốc Hoa muốn nói lại thôi, Hứa Nam Hạ thu vẻ mặt nghiêm túc, ông cười nói;
- Sao, cháu định biện hộ cho hắn sao?
- Vâng, dù sao lúc đầu hắn cũng giúp cháu không ít. Mặc kệ xuất phát từ mục đích gì thì đây cũng là nhân tình. Chỉ cần không vi phạm nguyên tắc của ngài thì cháu hy vọng có thể xử lý nhẹ tay. Còn nữa nếu xử lý Ngôn Lễ Hiếu quá nặng thì sẽ là ảnh hưởng đến danh vọng của ngài.
Vương Quốc Hoa nhịn một lúc mới nói ra.
Hứa Nam Hạ không hề mất hứng mà còn thầm khen Vương Quốc Hoa. Quan hệ giữa Ngôn Lễ Hiếu và Vương Quốc Hoa thực ra không có liên lạc lợi ích quá nhiều. Vương Quốc Hoa dù có làm người đứng ngoài cuộc cũng không ai nói gì được hắn. Nhưng Vương Quốc Hoa vừa mở miệng nói giúp Ngôn Lễ Hiếu, không phải vì lợi ích cá nhân mà là vì chút tình nghĩa với Ngôn Lễ Hiếu.
- Quan hệ giữa cháu và Ngôn Lễ Hiếu sau chuyện lần này coi như hết tình nghĩa.
Vương Quốc Hoa bồi thêm một câu, Hứa Nam Hạ nghe xong thầm khen ngợi, Vương Quốc Hoa này đúng là rất nhạy cảm, biết chừng mực. Đương nhiên câu nói “ảnh hưởng đến danh tiếng của ngài” của Vương Quốc Hoa mới là nguyên nhân khiến Hứa Nam Hạ hạ quyết tâm. Trước đó Hứa Nam Hạ có chút khó chịu với Ngôn Lễ Hiếu nên định bỏ mặc.
- Để hắn nắm chắc thời gian bù lại tiền, tranh thủ xử lý bằng giảm một cấp.
Hứa Nam Hạ cuối cùng đã mở miệng, Vương Quốc Hoa cũng thầm thấy may cho Ngôn Lễ Hiếu.
Vương Quốc Hoa và Sở Sở ăn trưa xong liền về. Hứa Nam Hạ ngồi nói chuyện với Du Vân Vân trong phòng khách. Khi ông nói đến chuyện của Ngôn Lễ Hiếu, Du Vân Vân có chút tức giận mắng.
- Thằng bé Quốc Hoa này sao không có chút nguyên tắc nào hả?
Chẳng qua nói xong Du Vân Vân nói tiếp.
- Chẳng qua đó cũng là bình thường, Quốc Hoa là người trọng tình nghĩa, biện hộ giúp Ngôn Lễ Hiếu cũng không phải việc gì lớn, chỉ cần trả lại tiền, tổn thất của quốc gia được bù lại coi như xong. Bản thân Ngôn Lễ Hiếu thực ra em thấy anh dùng cũng thuận tay.
- Em đó, còn nói Quốc Hoa không có nguyên tắc.
Hứa Nam Hạ nở nụ cười, một khi đã hạ quyết tâm thì tâm trạng ông thoải mái hơn. Hứa Nam Hạ dựa lưng vào ghế sofa cười nói:
- Xử lý giáng chức là cần làm, nếu không sẽ không biết ăn nói như thế nào với bên ngoài.
Sau chuyện này Hứa Nam Hạ vô hình trung tăng thêm điểm cho Vương Quốc Hoa. Vương Quốc Hoa đồng ý giúp đỡ Ngôn Lễ Hiếu, nếu đến lúc cần thiết còn không suy nghĩ đến ơn tri ngộ của mình sao. Lại nhìn Sở Sở kia rất nghe lời Vương Quốc Hoa, có lẽ cũng không thể sai bảo Vương Quốc Hoa được.
Hứa Nam Hạ lấy Du Vân Vân làm tiêu chuẩn để đánh giá Sở Sở. Du Vân Vân ở rất nhiều chuyện lớn sẽ tuyệt đối không mở miệng. Điểm này Du Vân Vân rất được Hứa Nam Hạ hài lòng.
Về tới khách sạn, Vương Quốc Hoa gọi điện cho Ngôn Lễ Hiếu, bảo hắn tới. Hắn dập máy, Sở Sở nghe ra ý của Vương Quốc Hoa nên nhíu mày nói.
- Anh vẫn giúp hắn ư?
Vương Quốc Hoa gật đầu nói:
- Vấn đề của bản thân Ngôn Lễ Hiếu thực ra không quá lớn, hơn nữa bí thư Hứa cũng có ý bảo vệ hắn. Anh chẳng qua chỉ là xuôi dòng nước mà thôi. Hơn nữa anh cần để bí thư Hứa thấy rõ thái độ của mình, điểm này rất quan trọng.
Sở Sở không nghĩ nhiều như vậy, cô nghe hắn nói nên khá giật mình.
- Không ngờ lại còn có chuyện này. Anh có thể nghĩ xa thật đó, chứ theo em thì sẽ tránh xa một chút, đứng ở trên bờ sẽ không bao giờ bị thiệt thân.
Vương Quốc Hoa lắc đầu nói.
- Căn cơ của anh vẫn còn kém, hôm nay người khác ở trong nước, anh đứng trên bờ, nếu ngày nào đó anh ngã xuống nước còn có ai đưa tay ra kéo anh? Anh đây là dùng cách so sánh. Mặc dù anh tự nhận mình ngay thẳng, niêm khiết nhưng ai dám cam đoan trong tương lai không bị người hãm hại?
Sở Sở gật đầu không nói gì, cô đi lấy trà rót cho Vương Quốc Hoa. Hai người nói chuyện một lúc thì có người gõ cửa. Vương Quốc Hoa đứng lên định ra mở thì Sở Sở chặn lại.
- Để em.
Vương Quốc Hoa có chút bất ngờ, Sở Sở nhỏ giọng nói.
- Anh là đàn ông, việc nhỏ này nên do em làm.
Cửa mở ra, thấy là Ngôn Lễ Hiếu tới, Sở Sở cười nói:
- Trưởng ban thư ký Ngôn đến nhanh thật, tôi phải làm nhân viên phục vụ rồi.
Một câu nói nhẹ nhàng, một nụ cười làm chút không yên tâm trong lòng Ngôn Lễ Hiếu thoáng cái biến mất. Sau khi ra khỏi khách sạn Ngôn Lễ Hiếu đã tính tới kết quả xấu nhất, tính cả khả năng tốt đẹp. Chẳng qua hắn không ngờ Vương Quốc Hoa nhanh như vậy đã gọi điện tới.
Vương Quốc Hoa biết một người trong lo âu và tuyệt vọng mà chờ đợi thì bị dày vò khó chịu như thế nào, vì thế sau khi Hứa Nam Hạ đã mở miệng thì hắn tự nhiên sẽ báo ngay cho Ngôn Lễ Hiếu.
Sở Sở mời Ngôn Lễ Hiếu vào, sau đó nói với Vương Quốc Hoa.
- Em đi pha trà.
Ngôn Lễ Hiếu thấy Sở Sở như vậy không khỏi than thở.
- Quốc Hoa đúng là có vợ quá ngoan hiền.
Ngôn Lễ Hiếu thông qua động tác, lời nói của Sở Sở làm hắn ý thức được tình huống của mình có chuyển biến tốt đẹp, nói chuyện cũng dễ dàng hơn. Hơn nữa Ngôn Lễ Hiếu cũng không muốn để Vương Quốc Hoa coi thường mình. Ngôn Lễ Hiếu tự nhận mình không phải người vô ơn, lần này có thể qua cửa thì về sau hắn nhất định dựa sát vào Ngôn Lễ Hiếu.
- Bí thư Hứa đã mở miệng, trả lại tiền, tranh thủ giảm cấp.
Vương Quốc Hoa nói ra làm Ngôn Lễ Hiếu rất vui vẻ, hai tay ôm mặt cúi đầu. Người đàn ông hơn 40 tuổi không ngờ lại nức nở.
Sở Sở bưng trà tới, để xuống rồi vào phòng ngủ. Trước khi đi cô nở nụ cười với Vương Quốc Hoa. Vương Quốc Hoa không khuyên Ngôn Lễ Hiếu, khiến cho hắn thoải mái phát tiết tâm trạng. Đợi khoảng ba phút Ngôn Lễ Hiếu mới ngẩng đầu lên, Vương Quốc Hoa đẩy hộp khăn giấy trên bàn tới.
Lau khô nước trên mặt, mũi, Ngôn Lễ Hiếu thở dài một tiếng.
- Quốc Hoa, không giấu gì anh, mấy hôm nay tôi cầu thần bái phật mà không ai chịu giơ tay ra giúp, tình người thế thái.
Vương Quốc Hoa không nói tiếp câu này mà chỉ mỉm cười, Ngôn Lễ Hiếu nói tiếp:
- Lần này thực ra tôi cũng tính cho trường hợp xấu nhất, không ngờ lại được như thế này. Tôi không nói cảm ơn, sau này mời anh xem hành động của tôi.
Vương Quốc Hoa nghiêm túc nói:
- Kết quả này chủ yếu là do bí thư Hứa muốn bảo vệ anh, tôi chẳng qua là gõ gõ ở bên mà thôi. Trưởng ban thư ký Ngôn, tôi đề nghị anh mau chóng lo liệu tiền, sau đó tìm cơ hội thích hợp đến xin bí thư Hứa tha thứ. Lời cảm ơn thì anh không cần nói, anh nói mình muốn có con nối dõi tông đường nên đầu óc lú lẫn mới làm vậy, đã phụ sự kỳ vọng của bí thư Hứa.