Chương 455: Không thể thu tay lại
Lúc phát hiện vấn đề thì đã muộn, đồng chí Tiểu Vương đẩy ở bụng dưới. Cả người Sở Sở thoáng cái mềm nhũn lại, thậm chí còn lắc lắc eo làm cho đồng chí Tiểu Vương càng tiến vào vị trí thích hợp hơn.
Điều hòa mở hơi mạnh, sự ẩm ướt làm Sở Sở hơi lạnh. Sở Sở ánh mắt mê ly không chịu nổi bị đầu ngón tay trêu chọc. Cô nhảy tới dùng hai tay ôm cổ hắn, cô nhỏ giọng nói bên tai.
- Về đi, về có được không?
Lời cầu khẩn không có hiệu quả, đầu ngón tay càng tiến hành xâm nhập sâu hơn, cơ thể mềm mại của Sở Sở giãy dụa càng lợi hại hơn, mặt càng đỏ bừng hơn.
TIếng gõ cửa đáng ghét cắt đứt cảnh tượng tươi đẹp. Sở Sở vừa nãy còn mềm mại vô lực đầy quyến rũ trong nháy mắt ngồi thăng lên, vội vàng sửa quần áo, ánh mắt liếc nhìn tên đáng ghét đang giơ giơ ngón tay lên, đầu ngón tay đang ươn ướt.
Trừng mắt nhìn đầy khinh thường, Sở Sở không để ý đến ánh mắt đắc thắng của Vương Quốc Hoa. Cô về lại bàn làm việc ho khan một tiếng đi sang mở cửa. Vào là một cô gái trẻ tuổi, ả nhìn nhanh qua Vương Quốc Hoa đang ngồi trên ghế rồi nói với Sở Sở:
- Cục trưởng Sở, tối mọi người có hoạt động cùng đi ăn cơm rồi đi hát, ngài có đi cùng không?
Sở Sở quay đầu lại nhìn Vương Quốc Hoa, cô cười nói với cô gái.
- Thôi, tôi còn có chút chuyện cần làm.
Từ lúc kết hôn tới nay Sở Sở chưa bao giờ ngủ đêm ở ngoài, cũng ít khi đi chơi. Điểm này Vương Quốc Hoa biết rõ, nói như thế nào thì Sở Sở cũng còn trẻ sao lại không thích vui đùa.
- Cục trưởng Sở, chuyện của tôi có thể chậm một chút.
Vương Quốc Hoa cười nói một câu, Sở Sở lộ vẻ vui mừng gật đầu. Cô gái kia thấy thế lập tức cười nói.
- Cục trưởng Sở, đi thôi, mang theo cả bạn của ngài nữa.
Cô gái này rất có ánh mắt, liếc cái là nhận ra Sở Sở và Vương Quốc Hoa kia có quan hệ không bình thường. Phụ nữ đúng là nhạy cảm ở phương diện này.
Vương Quốc Hoa cầm cặp đứng lên cười nói:
- Cục trưởng Sở, tôi về trước.
Sở Sở cắn môi nhịn cười nhìn Vương Quốc Hoa đi ra. Không ngờ tên này rất thất đức, đi đến cửa còn đưa ngón tay lên mũi ngửi ngửi. mặt Sở Sở vốn hồng trong nháy mắt đỏ như lá cờ.
Vương Quốc Hoa chưa ra khỏi cục cung ứng điện thì Vương Quốc Hoa nhận được điện thoại, là Lý Quốc Hổ gọi tới. Chu Tĩnh – sếp cũ của Lý Quốc Hổ lần trước lên Bắc Kinh phẫu thuật, dưỡng thương khá lâu, nếu không phải đám người Lý Quốc Hổ giúp đỡ thì Chu Tĩnh đừng nói là chữa khỏi, chắc gì đã có tiền phẫu thuật.
Sau khi hồi phục, Chu Tĩnh đầu tiên nghĩ tới chính là lời hứa của Vương Quốc Hoa nên muốn về tỉnh Nam Thiên thật sớm.
Đội quân đồn trú của Lý Quốc Hổ nằm trên địa bàn thị xã Giang Đông, vì thế sau khi Chu Tĩnh tới liền liên lạc với hắn, sau đó Lý Quốc Hổ gọi điện cho Vương Quốc Hoa. Biết Chu Tĩnh đến, Vương Quốc Hoa cười nói:
- Tối tôi mời khách, địa điểm anh chọn.
Lý Quốc Hổ suy nghĩ một chút nói:
- Phố Cẩm Tú có một nhà hàng khá ngon, bán rượu gạo tự nấu, uống rất ngon.
Vương Quốc Hoa cười nói.
- Vậy phố Cẩm Tú đi, tôi đến đó.
Vừa buông máy, phía sau Vương Quốc Hoa vang lên tiếng còi, Sở Sở thò đầu ra hỏi.
- Có cần em đưa anh đi một đoạn không?
Vương Quốc Hoa nhìn lướt qua cô gái trên ghế điều khiển, bên trong giống như còn có mấy cô gái khác. Sở Sở phụ trách bên đoàn của cục cung ứng điện, có quan hệ khá tốt với một loạt cán bộ trẻ.
- Anh đến phố Cẩm Tú, tự mình bắt xe là được rồi, em đi cẩn thận một chút.
Nghe Vương Quốc Hoa nói như vậy, Sở Sở cười nói.
- Trùng hợp quá, em cũng đến phố Cẩm Tú, lên xe đi, đằng sau còn ghế.
Vương Quốc Hoa bất đắc dĩ lên xe, trên xe Toyota có hai cô gái ngồi sau, tuổi không cao, trông rất bình thường. Vương Quốc Hoa lên xe, mới đầu mọi người còn yên tĩnh nhưng rất nhanh mấy người phụ nữ liền nói chuyện.
- Chủ nhiệm Nhâm dẫn theo mấy người kia đi theo kìa.
Cô gái ghế trên là cô gái gõ cửa nói một câu.
Mấy người quay đầu lại quả nhiên thấy một xe Lexus đi theo phía sau.
- Chủ nhiệm Nhâm đúng là trẻ tuổi tài cao, đi xe Lexus cũng phải bảy tám trăm ngàn.
Một cô gái ngồi hàng sau nói, hai vị còn lại cùng phụ họa.
- Đúng thế, vẫn còn độc thân, lại làm tới vị trí lãnh đạo, ai có thể đi theo chủ nhiệm đúng là may mắn.
Vương Quốc Hoa nghe vậy không khỏi có chút buồn bực. Mã Ngọc Cao, cục trưởng Sở không phải càng trẻ hơn ư? Chức vụ không phải lớn hơn sao? Trong đầu mấy người phụ nữ này nghĩ gì vậy? Một tên trên 30 mới làm tới cấp phó huyện chứ có gì.
- Cục trưởng Sở, dừng xe ở bên đường đi, tôi xuống đây.
Vương Quốc Hoa thấy đã đến phố Cẩm Tú liền bảo Sở Sở dừng xe.
- Giám đốc Vương đi thong thả.
Sở Sở cười cười chào rồi khởi động xe rời đi. Cô gái bên cạnh cười nói.
- Cục trưởng Sở, bằng hữu của chị đúng là thú vị, ra ngoài làm việc không ngờ bắt taxi mà lại ra vẻ như lãnh đạo.
- Đúng thế, không biết còn tưởng hắn thật sự là lãnh đạo. Ra vẻ ta đây nhưng không có xe ngồi.
Một cô gái phía sau bổ thêm một đao, ả như có ý không chém Vương Quốc Hoa thề không bỏ qua. Sở Sở nghe vậy rất buồn cười, tay cũng run lên.
- Mấy người không thể nào nhìn bề ngoài mà đánh giá được. Người ta tốt xấu cũng dựng nghiệp từ hai bàn tay trắng, tạo được sản nghiệp. Đúng, mấy cô có coi trọng hắn thì bảo một câu, tôi sẽ giới thiệu giúp.
Sở Sở quyết định diễn kịch, mấy cô gái cùng chu miệng phì đầy khinh thường.
Sở Sở bình thường khá hòa đông với các cô gái nên khiến mấy ả dần không coi ai ra gì.
Sở Sở cũng nhìn ra được mấy cô gái này nhất định thu chỗ tốt của Chu Tĩnh, vì vậy ra sức nói giúp Chu Tĩnh. Đáng tiếc thủ đoạn quá kém, Sở Sở thầm nghĩ mấy cô mà biết Vương Quốc Hoa là chồng tôi thì vẻ mặt đặc sắc như thế nào.
Thực tế Sở Sở không muốn đi theo mấy cô ả, chẳng qua sắp đến ngày thành lập đoàn thanh niên, gần đây chi đoàn đang tổ chức tiết mục, mấy cô gái lấy lý do đi luyện giọng mà mời Sở Sở đi, coi như là chi trả cũng có thể để cơ quan trả.
Vương Quốc Hoa chờ không lâu thì máy điện thoại vang lên. Rất nhanh một chiếc xe Jeep 212 dừng ở bên cạnh hắn, Lý Quốc Hổ từ trên xe nhảy xuống.
- Sao anh lại đi xe này?
Vương Quốc Hoa cười cười đả kích hắn một câu, Lý Quốc Hổ cười nói:
- Không biết ư? Xe này ngoài việc hơi sóc ra thì các điểm khác không hề kém. Hơn nữa kinh phí bên quân đội không dư dả, tôi là người dẫn binh nếu đi xe tốt thì lãnh đạo khác sẽ thấy như thế nào.
Lúc này Chu Tĩnh từ phía sau đi xuống, còn có một người phụ nữ trung tuổi dìu hắn.
Vương Quốc Hoa thấy thế đi lên nói.
- Sức khỏe của anh còn chưa tốt thì sao không tiếp tục chữa trị một thời gian?
Chu Tĩnh nói.
- Không có gì, ở bệnh viện thêm một ngày thì mất tiền thêm một ngày, về nhà tĩnh dưỡng một thời gian là tốt, hơn nữa tôi cũng không muốn chậm trễ công việc.
Nói là như vậy nhưng Chu Tĩnh không muốn liên lụy chiến hữu.
Vương Quốc Hoa cũng hiểu sao Lý Quốc Hổ lại chọn quán ăn bình thường, đây đều là nghĩ cho Chu Tĩnh. Lý Quốc Hổ không ngờ làm việc lại tỉ mỉ như vậy, đúng là làm người ta thêm vài phần kính trọng.
- Quốc Hoa, cậu đừng khuyên, tôi nói mỏi miệng mà lão lãnh đạo không nghe.
Bốn người vào vị trí ngồi, nơi này kinh doanh khá tốt, về cơ bản đã hết bàn trống.
Lúc gọi đồ ăn, Chu Tĩnh không chờ đợi được nói.
- Chủ tịch Vương, chuyện lần trước tôi đã nghĩ kỹ, hay là tranh thủ đầu tư ở quê tôi là tốt nhất. Tôi đã liên lạc với một số công nhân của công ty, bọn họ đều nói chỉ cần có tài chính mua một số thiết bị là có thể tiếp tục gia công, có thể sống được.
Chuyện này Vương Quốc Hoa vẫn để trong lòng, hắn nghe Chu Tĩnh nói xong liền cười nói.
- Lần trước sau khi về tôi đã phái người đến Khu khai phát tìm hiểu tình hình. Công ty máy nông nghiệp quận Hồng Sam chúng tôi về cơ bản bán sản phẩm sang mấy tỉnh sản xuất nông nghiệp lớn. Bắc Sơn nằm ngay cạnh tỉnh Giang Tráng, vị trí địa lý thuận lợi hơn quận Hồng Sam, cho nên đối với việc sang Bắc Sơn đầu tư, bọn họ cũng có hứng thú. Bọn họ dự định sắp tới cử người sang khảo sát thực địa. Tôi quan tâm nhất chính là chính sách thu hút đầu tư của thị xã Bắc Sơn.
Nói đến chính sách, Chu Tĩnh liền có chút chóng váng, hắn không hiểu rõ việc này. Vương Quốc Hoa thấy đối phương như vậy liền cười nói.
- Chuyện này không thể gấp được, không phải ngay lập tức giải quyết được công việc, như vậy đi, mai lão Chu đi với tôi một chuyến, anh đi xem tình hình sản xuất của công ty máy nông nghiệp Hồng Sam.
Vương Quốc Hoa đã nói rất rõ ràng, Chu Tĩnh chỉ có thể gật đầu đồng ý. Lý Quốc Hổ thấy chuyện coi như xong nên bảo mọi người uống rượu, dùng cơm.
Vừa ăn vừa nói chuyện, Vương Quốc Hoa chủ yếu tìm hiểu tình hình thực tế bên phía Chu Tĩnh, muốn giúp đương nhiên phải biết nền tảng của người ta. Đang ăn thì phía xa xa có động tĩnh, Vương Quốc Hoa giương mắt nhìn thấy Sở Sở đang đi tới, Nhâm Hiểu Đông đang đuổi theo sau đưa tay ra định kéo. Sở Sở dừng lại vung tay tát, tiếng bốp vang lên rất thanh thúy.
Vương Quốc Hoa đứng lên, Lý Quốc Hổ không nói một câu cũng đứng lên.
- Con đĩ, mày dám đánh tao.
Nhâm Hiểu Đông tức giận mắng, Sở Sở xoay người đi nhanh tới. Lúc cách năm bước, Nhâm Hiểu Đông đuổi tới gần đưa tay định túm áo Sở Sở thì Lý Quốc Hổ đã chạy tới, hắn giơ tay đánh bay tay Nhâm Hiểu Đông.
Vương Quốc Hoa cũng đi tới ôm vai Sở Sở nói.