Chương 467: Đập xe (2)

Đoạn Nhận Thiên Nhai
Nguồn: truyenfull.vision
- Không phải chưa đánh ư? Hứa Nam Hạ trừng mắt nhìn, Cao Nguyên vội vàng cúi đầu. Sau đó Hứa Nam Hạ lẩm bẩm nói. - Nhất định phải đảm bảo an toàn cho Vân Vân, bảo Long Nam Sinh nghe theo Vân Vân. Đúng, các đồng chí khác thì thông báo chậm chút. Có người gọi thì bảo tôi đang nghỉ ngơi. Trầm Diệu Minh dẫn theo mấy chục người gào thét đi tới làm cho chủ cửa hàng sợ hãi trốn ra sau. Tạ Mãn Hòa giơ tay chào Du Vân Vân rồi lớn tiếng nói. - Trầm Diệu Minh – phân cục Việt Sơn đến phụng mệnh, mời thủ trưởng chỉ thị. Du Vân Vân dở khóc dở cười, cô sơ sót, trong lòng giận dữ quên đi thân phận phu nhân bí thư tỉnh ủy của mình. - Ừ, tôi ở đây xem, Quốc Hoa, cháu chỉ huy. Du Vân Vân bỏ lại một câu rồi ngồi xuống. Vương Quốc Hoa nói. - Lão Trầm, anh phái người đưa Du di về nhà. Du Vân Vân thầm khen Vương Quốc Hoa, cô bảo ở lại xem chỉ là tức nên nói, thật sự ở lại sẽ không hay ho gì. Du Vân Vân lập tức lên xe Trầm Diệu Minh rồi cùng Tiểu Nhạc về trước. Trước lúc đi, Du Vân Vân dặn Trầm Diệu Minh một câu. - Mọi việc nghe lời Quốc Hoa. Du Vân Vân rời đi, Vương Quốc Hoa thành người đương sợ. Trầm Diệu Minh trên đường cũng thầm nghĩ đôi chút, chuyện lần trước có thể nói là phúc trong họa, do thái độ thành khẩn nên mới quen được Vương Quốc Hoa. - Mang mấy người ăn mặc bình thường theo tôi vào tìm người, người khác chặn ở bên ngoài, chuyện trước khi xong việc thì một người cũng không được ra. Vương Quốc Hoa ra lệnh, Trầm Diệu Minh lập tức phân phó bên dưới còn bỏ thêm một câu. - Ai mà chạy thì cởi bỏ cảnh phục cho tôi. Vương Quốc Hoa dẫn Trầm Diệu Minh cùng bảy tám cảnh sát đi tới. Tên bảo vệ tưởng Vương Quốc Hoa quay lại đánh nhau nên vội vàng đi lên cản. - Anh em đừng làm bậy, hỏng việc kinh doanh thì chúng tôi không biết ăn nói với giám đốc như thế nào. Vương Quốc Hoa không nói, hai tên cảnh sát lao tới khống chế đối phương. - Không được nhúc nhích, cảnh sát phá án. - Cho anh một cơ hội lập công, mấy thằng kia ở phòng nào, có lai lịch gì? - Báo cáo cán bộ, bọn họ ở tầng tám, thằng tóc vàng có bố là Hoàng Kiên – người giàu nhất thành phố Việt Châu, hắn tên là Hoàng Cường. Khách sạn này là do nhà hắn mở. Trầm Diệu Minh ở bên nghe vậy liền núi. - Nhìn ra rồi, anh là khách thường xuyên ở cục, lần này giỏi đó nhỉ. - Báo cáo cán bộ, tôi đã nhiều năm không làm lưu manh, hoàn toàn cải tà quy chính. - Được rồi, lên. Vương Quốc Hoa dẫn đầu tiến lên. Ra khỏi thang máy, một đống người đi ra làm nhân viên đi tới hỏi. - Các vị ở phòng nào. - Thanh vân thính … Vương Quốc Hoa nói, nhân viên đáp lời: - Thì ra là bạn của Hoàng thiếu gia, mời theo tôi. Vương Quốc Hoa nghênh ngang đi tới trước cửa phòng, nhân viên lễ tân nói: