Chương 471: Đề cử chọn người
- Được.
Long Nam Sinh lập tức đáp ứng giống như trước mặt hắn là bí thư tỉnh ủy Hứa Nam Hạ vậy. Đúng là người thông minh, Vương Quốc Hoa thầm than rồi cười nói.
- Vụ án này còn có ai hỏi qua không?
Long Nam Sinh có thể khẳng định chính là đến hỏi dò thay bí thư Hứa.
- Giám đốc Lương có hỏi qua một chút, tôi nói với y là bí thư Hứa tự mình quan tâm.
Lời này không hề có chút hơi nước nào, Long Nam Sinh không có lá gan bí mật nói quá. Giám đốc Lương là cấp trên nên hỏi về vụ án cũng có đủ lý do.
- Viện trưởng Du dặn lần này cục trưởng Trầm có biểu hiện xuất sắc, đến kịp thời, nên khen thưởng. Được rồi, không có việc gì khác thì tôi về.
Nói xong Vương Quốc Hoa coi như như hết chuyện. Câu cuối cùng chỉ coi như là giả truyền thánh chỉ. Đương nhiên đây cũng phải xem là ai. Du Vân Vân dù biết Vương Quốc Hoa nói câu này cũng sẽ không để ý. Vương Quốc Hoa cũng không ngu lấy Hứa Nam Hạ ra làm cờ hiệu. Long Nam Sinh nghe xong thấy thầm may mắn. Trầm Diệu Minh lần này coi như giúp Long Nam Sinh giám đốc không ít ảnh hưởng xấu.
Vương Quốc Hoa làm việc có nguyên tắc của mình, nếu không phải nghĩ tới cảnhận của Long Nam Sinh thì hắn đã nói thẳng hơn.
- Trầm Diệu Minh đi theo tôi.
Hắn giúp Trầm Diệu Minh không phải là do lương thiện mà nghĩ sau này tới tỉnh làm việc chẳng may gặp việc không lớn không nhỏ thì thân phận của Trầm Diệu Minh rất có tác dụng.
Hai người Long Nam Sinh, Trầm Diệu Minh cũng có chút quan hệ. Trước đây Trầm Diệu Minh làm chân chạy cho Long Nam Sinh, bây giờ đột nhiên bắt được cái đùi to hơn.
Trên đường về tỉnh, Vương Quốc Hoa báo cáo qua với Du Vân Vân. Nghe nói là gia một thời gian rồi nói tiếp, Du Vân Vân không để ý. Cô thầm nghĩ mấy thằng kia nhốt mấy năm cũng không nhiều.
- Cháu xem rồi làm, cháu làm việc thì dì yên tâm.
Nói đến câu này, Du Vân Vân coi như xong việc, phát triển về sau như thế nào chỉ là một việc vui. Mấy thằng trẻ tuổi kia không có đãi ngộ cao trong mắt cô.
Vương Quốc Hoa về tỉnh vào khách sạn Ngôn Lễ Hiếu bố trí. Hắn vừa tắm xong chuẩn bị gọi điện cho Sở Sở thì có người gõ cửa. Vương Quốc Hoa ra mở, là Trầm Diệu Minh đang tươi cười đứng ngoài.
- Sao anh lại tới? Vào nói chuyện.
Vương Quốc Hoa vô thức nhìn đồng hồ, đã 9h. Trầm Diệu Minh nở nụ cười lấy lòng.
- Tôi đến báo cáo kết quả thẩm vấn.
- Nhanh như vậy đã xong ư?
Vương Quốc Hoa có chút kinh ngạc, thằng yy kia nhìn kiêu căng quá mà, sao lại khai nhanh như vậy?
- Vẫn là biện pháp của ngài tốt, vừa bị cắt tóc là thằng yy khai hết sạch.
- Ồ, nó khai gì?
Vương Quốc Hoa đưa chai nước tới, Trầm Diệu Minh dùng hai tay nhận lấy.
- Lần này vui rồi, tội của hắn đủ ngồi tù mười năm.
Trầm Diệu Minh vừa nói vừa lấy một bản ghi chép, Vương Quốc Hoa không cầm, Trầm Diệu Minh cười cười đặt xuống bàn.
- Đồ cứ để đó, vụ án cũng tạm dừng.
Vương Quốc Hoa nói một câu như vậy, Trầm Diệu Minh không ở lâu mà xin về luôn.
Vương Quốc Hoa không cần xem bản khẩu cung cũng biết trình độ khốn nạn của yy. Vấn đề là Vương Quốc Hoa có thể đoán được một khi chỉnh yy tới chết thì chuyện sẽ không còn đường sống nữa. Hoàng Kiên là ủy viên Hội nghị hiệp thương chính trị nhân dân tỉnh, quan hệ xã hội của hắn về sau sẽ mang tới vô số phiền phức cho Vương Quốc Hoa. Trừ khi Vương Quốc Hoa có năng lực một gậy đánh chết tập đoàn Tam hải nếu không chọc giận Hoàng Kiên quá mức sẽ để lại hậu họa khôn cùng.
Còn có một điểm nữa là làm việc này phải dựa theo nhu cầu chính trị của Hứa Nam Hạ.
Vương Quốc Hoa xem qua bản khẩu cung. Phó trưởng ban thư ký Liễu thừa nhận mình có hành vi hơi quá ở khách sạn nhưng không tiếp xúc thật với cô gái kia. Nói cách khác hai người còn chưa quan hệ, cô gái kia chỉ tiếp rượu mà thôi, hơn nữa Phó trưởng ban thư ký Liễu luôn nhấn mạnh đây là lần đầu tiên.
Cái đầu tiên này có một vấn đề, đường đường là Phó trưởng ban thư ký Liễu sao lại cùng mấy cô gái kia, trong bản khẩu cung không ghi lại.
Là cố ý? Vấn đề này Vương Quốc Hoa không khó tìm được câu trả lời.
Tiếng gõ cửa lại vang lên, Vương Quốc Hoa nhìu mày đi ra kết quả hắn có chút bất ngờ, không ngờ là Hoàng Nhàn. Hoàng Nhàn ăn mặc cẩn thận, trang điểm đẹp, lúc đứng ở cửa mà vẻ mặt khá áp lực.
- Cô đến vừa lúc.
Vương Quốc Hoa bỏ lại một câu rồi xoay người về ngồi xuống. Hoàng Nhàn kinh ngạc tiến vào, sao hắn lại nói thế. Hắn muốn một người phụ nữ sao? Suy nghĩ miên man thì Vương Quốc Hoa chỉ vào bản khẩu cung.
- Cô tự xem đi.
Hoàng Nhàn sao tìm tới được, Vương Quốc Hoa không muốn biết, chút việc này chắc không làm khó được cô.
Khoảng năm phút sau Hoàng Nhàn xấu hổ cúi đầu bỏ bản khẩu cung xuống, nhỏ giọng nói:
- Lời tôi nói có thể thực hiện bất cứ lúc nào.
Lại là hiểu lầm.
Vương Quốc Hoa cười lạnh một tiếng nhìn chằm chằm vào cô.
- Cô rất tự tin về mình nhỉ, tôi dù muốn phụ nữ… bỏ đi, không nói cái này.
Vương Quốc Hoa phát hiện mình nói hơi xa nên vội vàng dừng lại.
- Phó trưởng ban thư ký Liễu là như thế nào?
- Hắn? Một tên dê xồm, mỗi lần đến ăn cơm đều động tay chân với nữ nhân viên phục vụ. Nếu không phải vì hắn được Lâm Củng tín nhiệm thì tôi đã không tiếp đón hắn. Chuyện hôm nay là do thằng súc sinh yy cùng mấy người bạn gọi gái vào cho lão dê xồm. Tôi bố trí một bàn rượu không ngờ bọn họ làm như vậy. Khách sạn do tôi quản, đều là kinh doanh nghiêm chỉnh.
Hoàng Nhàn vừa nói vừa lộ vẻ tức giận không giống giả vờ.
Câu giải thích này coi như hợp lý, có thể thông qua.
- Tôi rất khó hiểu em cô sao có thể để cô ra mặt an bài việc gặp Phó trưởng ban thư ký Liễu?
Vương Quốc Hoa nói chuyện với giọng bình thường làm Hoàng Nhàn hòa hoãn lại.
- Anh không biết ở khu tôi đều là trọng nam khinh nữ, tôi nếu không giúp hắn thì bố tôi sẽ không nói gì nhưng mẹ tôi nhất định sẽ mắng tôi, gì mà lấy gạo nuôi cũng tốn tiền, gì mà ghen tị với em trai … tôi nếu cãi lại thì mẹ tôi còn có thể lấy tay đánh người.
Hoàng Nhàn như tìm được đối tượng thổ lộ nên không tự giác nói.
- Anh nghĩ rằng tôi muốn tới tìm anh ư? Không phải mẹ tôi toàn nói gì đàn ông đều không khống chế được nửa người bên dưới của mình, chỉ cần tôi chủ động đưa mình lên, anh nhất định sẽ không từ chối được. Tôi nếu không đến, mẹ lại nói tôi mặc kệ yy sống chết, muốn chết muốn sống làm loạn. Lúc đi ra thì ông bà bị mẹ tôi kích động nên cũng đòi sống đòi chết.
Vương Quốc Hoa không nghĩ còn có việc này, càng không ngờ Hoàng Nhàn có thể nói với mình.
Thấy vẻ kinh ngạc trên mặt Vương Quốc Hoa, Hoàng Nhàn đưa tay lấy thuốc, châm cho mình một điếu rồi thành thạo hút một hơi.
- Tôi đã nhìn ra anh thực ra là người tốt, nói với anh mấy thứ này thì anh cũng không cười tôi.
- Tôi sẽ không cười cô nhưng tôi có phải người tốt hay không, không phải do cô quyết định. Tốt lắm, muộn rồi, cô về đi.
Vương Quốc Hoa muốn đuổi khách, cái cần hỏi đã hỏi, không cần phải chọc vào chuyện không cần thiết.
Hoàng Nhàn nở nụ cười đầy quỷ dị nhìn chằm chằm vào Vương Quốc Hoa một lúc mới nói:
- Này, tôi nói với anh một bí mật, tôi vẫn còn nguyên đó. Anh muốn bỏ lỡ đó là tổn thất của anh.
Vương Quốc Hoa trợn mắt há mồm, lúc sau mới tức giận nói:
- Cút cho ông.
Hoàng Nhàn không ngờ lại cười đứng lên xách túi xoay người sang bên còn lắc lắc mông.
- Là anh không cần đó, không phải tôi không cho. Chuyện của yy không cho anh làm bậy, nếu không tôi lấy ngón tay đâm rách sau đó kiện anh cưỡng hiếp.
Con ả này có bệnh. Vương Quốc Hoa đưa ra một kết luận như vậy.
Trong nháy mắt khi cửa đóng lại, Hoàng Nhàn như liệt cả người, mềm nhũn dựa vào vách tường tuột xuống, co quắp ngồi bệt xuống sàn nhà. Cô run run lấy thuốc trong ví ra châm hút. Mấy vị khách đi qua nhìn cô, Hoàng Nhàn thấy không có vấn đề gì, thản nhiên hút hết điếu thuốc rồi mới đứng lên, vỗ mông rời đi.
Lúc này Hoàng Nhàn thấy rất dễ dàng, phụ nữ thường tin vào trực giác của mình. Vừa tiếp xúc, Hoàng Nhàn từ hành vi và ánh mắt của Vương Quốc Hoa không thấy ham muốn hưởng thụ vật chất và tồn tại, nói cách khác người đàn ông này ở cơ hội tốt như vậy mà không có xuất hiện bản chất thật của bất cứ người đàn ông nào.
- Hắn không phải nhằm vào tiền nhà mình.
Sau khi có kết luận này, Hoàng Nhàn bắt đầu to gan hơn, quyết định làm thêm một bước, cuối cùng cô có thể dễ dàng rời đi.
Lúc chờ thang máy, Hoàng Nhàn gặp một người phụ nữ gợi cảm từ trong thang đi ra, hai người nhìn lướt qua nhau. Hoàng Nhàn vô thức không vào thang máy mà quay đầu lại nhìn. Chỉ thấy người phụ nữ kia đi tới gõ cửa phòng Vương Quốc Hoa, cửa mở ra, người phụ nữ này vào, quá trình rất tự nhiên.
Hoàng Nhàn có thể khẳng định người phụ nữ này dù từ khí chất hay ăn mặc đều không phải là gái mại dâm, mà cô còn có thể khẳng định người phụ nữ này còn đẹp hơn mình.
- Hừ, ra vẻ chính nhân quân tử.
Một lần nữa vang lên tiếng gõ cửa, Vương Quốc Hoa có chút tức giận. Không để yên gì cả.
Cửa mở ra, Vương Quốc Hoa có chút tức giận nói.
- Vẫn chưa hết sao?
Lưu Linh đứng ở cửa mỉm cười nói;
- Sao thế, tức ai vậy?
Lưu Linh biết Vương Quốc Hoa không hay tức, lại càng không vì mình đến mà tức.
Vương Quốc Hoa không trả lời mà chỉ lắc đầu cười khổ nói.
- Chút chuyện phiền phức, một người phụ nữ tự cho là đúng. Đúng, em sao biết anh ở đây?