Chương 477: Đưa con chó về

Đoạn Nhận Thiên Nhai
Nguồn: truyenfull.vision
Ba người Trương Quốc Thắng đều nhăn nhó mặt mày, Mạnh Khiết còn đỡ một chút chỉ cúi đầu không nói, Trương Quốc Thắng thì nắm chặt tay hiện rõ gân xanh, Cao Quyên Quyên cũng bắt đầu vén tay áo. Đúng lúc này từ xa đã có người gọi: - Cán bộ, cán bộ… - Ôi, tôi nói từ xa đã thấy ngài, ngài đến đúng là làm khách sạn chúng tôi được vẻ vang. Người chạy tới là quản lý bảo vệ. Tên này rất có ánh mắt, lần trước Vương Quốc Hoa đến ăn cơm rồi cả đám cảnh sát vũ trang đến, một đám anh em bị sũng chĩa vào đầu không được phép lộn xộn, việc này hắn vẫn nhớ kỹ. Vương Quốc Hoa nhìn nhìn không nói, quản lý bảo vệ thấy tình hình không ổn liền xoay người lớn tiếng nói: - Xảy ra chuyện gì vậy hả? Nói gì không thích hợp với lãnh đạo hả? Tên quản lý bảo vệ này không phải người xấu, có thể là do được cải tạo, giáo dục tốt. Nếu không hắn đã không phí miệng lưỡi với nữ lễ tân mà trực tiếp mắng một trận đã là nhẹ. - Hắn nói muốn gặp giám đốc, giám đốc Lâm đâu có thời gian công sức như vậy? Chẳng may lát tổng giám đốc Hoàng tức thì ai chịu? Ả lễ tân thật ra khá cứng rắn, cô ả này có lẽ mới đi làm vài ngày nên vậy. Quản lý bảo vệ cẩn thận nhìn phản ứng của Vương Quốc Hoa, vẻ mặt cán bộ không hề tức tối, điều này làm hắn thấy yên tâm đôi chút. - Cô đi báo cáo với tổng giám đốc Hoàng, không có gì, tổng giám đốc nhất định không mắng mà còn khen cô. Câu này rất có trình độ, một là nịnh Vương Quốc Hoa, hai là làm lễ tân không sợ, ba là tránh tình hình trở nên ác liệt. Nữ lễ tân thoáng do dự nhưng vẫn gật đầu đi lên, chẳng qua cô không gặp tổng giám đốc Hoàng mà báo cáo với người phụ trách ca trực. Ngoài cửa quản lý bảo vệ cúi người gật đầu với Vương Quốc Hoa: - Lãnh đạo, cô bé kia trẻ con không hiểu chuyện, mới đi làm vài ngày mong ngài bỏ qua. Vương Quốc Hoa nghe xong không ngờ cười cười lấy thuốc đưa cho đối phương. - Anh rất được, biết nói chuyện. - Cảm ơn lãnh đạo khích lệ. Nữ lễ tân lên báo cáo với trực ban, trực ban cũng mơ hồ. Chẳng qua nghe ý của quản lý bảo vệ thì chắc không phải hại cô lễ tân kia. Nếu như là nhân vật lớn đến mà không báo thì mình sẽ đui đủi. Vì vậy trực ban gọi ngay cho Hoàng Nhàn. Hoàng Nhàn –- Tổng giám đốc khách sạn Phương Nguyên rất chú ý đến việc kinh doanh của khách sạn, vì vậy khi khách hơi có chức vụ tới thì cô đều tới gặp mặt, nói vài câu khách khí. Nếu khách bình thường thì gặp nói chuyện rồi có thể giảm giá đôi chút, có thể không cần Hoàng Nhàn tới gặp cũng được. Chẳng qua có một số kẻ rất đáng ghét, lần nào tới ăn cơm cũng đòi Hoàng Nhàn ra gặp, hơn nữa mỗi lần còn ép cô uống vài chén, sờ tay sờ mặt rồi mới cho cô đi. Hôm nay cũng trùng hợp, Hoàng Nhàn vừa từ phòng khác đi ra lên lầu liền gặp phải thư ký Chư. Theo bình thường chỉ là chào hai câu, dặn nhân viên phục vụ giảm một số % là đủ. Ai ngờ vào phòng thư ký Chư này bắt chặt tay Hoàng Nhàn không chịu buông. Bên cạnh có một ả phụ nữ đi theo mà hắn cứ thân thiết cầm tay Hoàng Nhàn lâu như vậy. Họ Chư trông khá được vấn đề là cách làm không đúng. Vì vậy cuộc điện đến rất kịp thời, Hoàng Nhàn bị thư ký Chư nắm tay vài phút cuối cùng đã có cơ hội thoát thân. Cô lấy điện thoại di động xin lỗi một tiếng định ra ngoài nghe rồi đi thẳng. Ai ngờ thư ký Chư lạnh nhạt nói: - Tổng giám đốc Hoàng, cô đi cũng được nhưng lát phải về uống rượu phạt đó. Hoàng Nhàn tốt xấu gặp qua nhiều vị lãnh đạo lớn nên đâu sợ lời uy hiếp của hắn, chẳng qua là người làm ăn nên cô vẫn cười nói: - Ngài từ từ dùng, lát tôi tới mời rượu. Mời khách hôm nay là cục trưởng cục cung ứng điện thành phố Việt Châu. Hắn thấy thư ký Chư có vẻ có ý với Hoàng Nhàn nên cười nói: - Con ả này, lát tôi gọi vài người tới ép ả vài chén, không cho ả ra. Đáng chết chính là một ả phụ nữ bên cạnh nói một câu: - Họ Hoàng này không đơn giản, bố giàu nhất tỉnh. Thư ký Chư vừa nghe vậy liền sa sầm mặt, cười lạnh nói: - Giàu thì sao, ông muốn chỉnh ả ta còn không phải quá dễ sao? … Vương Quốc Hoa đợi chưa đầy ba phút thì Hoàng Nhàn đã cười hì hì xuất hiện, từ xa đã đưa tay tới. Phải nói Vương Quốc Hoa đến đây, Hoàng Nhàn rất vui vẻ. Đây không phải vấn đề nam nữ mà Vương Quốc Hoa có thể tới ăn cơm chứng tỏ vấn đề của em cô không lớn, chắc giam vài ngày để lãnh đạo cấp trên hết giận rồi thôi. Trừng trị nhỏ này không quá nghiêm trọng. - Chủ tịch Vương cũng đúng là, không gọi trước một tiếng để tôi chuẩn bị, chậm trễ để ngài đợi dưới lầu. Hoàng Nhàn mở miệng nói làm nữ lễ tân rụt cổ, vội vàng cúi thấp đầu như sợ Vương Quốc Hoa nói mình. - Không sao, cô bận trăm công ngàn việc, tôi quấy rầy rồi. Vương Quốc Hoa cười cười trêu chọc, Hoàng Nhàn thấy thế liền liếc nhìn âu yếm nói: - Ngài đây là mắng em, được ngài làm phiền, em mơ còn không được. Trước thư ký Chư nắm tay Hoàng Nhàn không bỏ, bây giờ Hoàng Nhàn nắm tay Vương Quốc Hoa không bỏ, cô còn lấy ngón tay cọ cọ vào bàn tay hắn. Hoàng Nhàn hiện thân làm ba người Mạnh Khiết đều hoảng hốt. Vốn tưởng chủ nhiệm Vương sẽ mất mặt, ai ngờ… - Bố trí một phòng tốt nhất, tôi đổi cơ quan nên muốn lấy lòng mấy đồng nghiệp. Vương Quốc Hoa nói làm ba nhân viên đều phải cười cười che giấu sự bất an trong lòng. - Không vấn đề gì, như vậy ở trên tầng đỉnh, cả khách sạn chỉ có một phòng này, trên tầng đỉnh ngoài văn phòng của tôi thì chỉ còn phòng này. Hoàng Nhàn nói như vậy, Vương Quốc Hoa ra vẻ đau tiền sờ sờ túi nói. - Tôi nhìn ra rồi, cô định làm thịt tôi đây. Chúng ta là người quen có thể giảm giá chút không? Hoàng Nhàn lại nháy mắt đưa tình, đưa tay khoác tay Vương Quốc Hoa: - Không thể. Cử động này đầy ý gian tình, mấy người lững thững đi lên lầu, tới tầng ba thì ở phòng Bích Trúc Đình có người thò đầu ra thấy Hoàng Nhàn khoác tay Vương Quốc Hoa, mặt hắn đỏ bừng lên. - Cô Hoàng, cô không được, tôi giúp việc kinh doanh của cô không ít mà sao bắt tay thì cô ra vẻ không nhịn được, vậy mà với thằng này thì … Thư ký Chư tức đến choáng váng đi nhanh tới cản đường. Hoàng Nhàn liếc nhìn Vương Quốc Hoa, tay càng dùng sức cọ cọ ngực vào tay hắn. Cô cười nói với thư ký Chư. - Thư ký Chư, điều này sao lại nói như vậy? Tôi thân thiết với ai còn cần anh phe chuẩn ư? Vương Quốc Hoa vốn nghĩ tên thư ký Chư kia là bạn trai hay gì gì đó của Hoàng Nhàn nên mới hung hăng như vậy, thì ra là đến ăn cơm vài lần mà thôi. - Theo ý của anh thì anh đến đây ăn cơm thì cô Hoàng còn phải đi cùng anh ư? Vương Quốc Hoa không phải muốn ra mặt nhưng bị người cản đường, phía sau còn có mấy cấp dưới thì cũng cần phải để bọn họ thấy năng lực của mình, như vậy có lợi cho công việc sau này ở ban. Đương nhiên Vương Quốc Hoa cũng nhìn ra ý đồ gây chuyện của Hoàng Nhàn, chẳng qua việc này để sau tính sổ. Thư ký Chư không ngu, vừa nãy do tức quá nên vậy, hắn ra nghe điện đột nhiên thấy cảnh này nên điên người, bây giờ đã bình tĩnh lại chút, hắn lạnh lùng nói với Vương Quốc Hoa: - Anh ở đơn vị nào? - Vậy anh ở đơn vị nào? Vương Quốc Hoa mặt không chút thay đổi hỏi lại một câu. Cao Quyên Quyên ở bên nói: - Chủ nhiệm, vị này là thư ký của cục trưởng Nhâm – cục cung ứng điện tỉnh. - Nhâm Đại Giang? Vương Quốc Hoa vừa nói vừa nở nụ cười, thư ký Chư nhìn còn tưởng Vương Quốc Hoa sợ. Hắn có chút đắc ý nói: - Thằng kia, tên của cục trưởng Nhâm mà mày cũng gọi được ư? Vương Quốc Hoa không nhịn được phì cười. Hắn lấy máy gọi rồi thản nhiên nói. - Lão Ngôn, anh nói với Nhâm Đại Giang bảo hắn có một con chó chạy đến khách sạn Phương Nguyên sủa loạn, bảo hắn đến dẫn chó về đi. Vương Quốc Hoa vừa nói vừa dập máy sau đó nói với thư ký Chư đang trợn mắt há mồm: - Tôi ở trên tầng đỉnh, hôm nay nếu anh về sớm, Nhâm Đại Giang không tìm được chó thì tôi đảm bảo anh về sau chỉ cần dính vào cơ quan nhà nước nào đó của tỉnh Nam Thiên thì nhất định không làm được gì cả. Nói xong câu này Vương Quốc Hoa đưa tay gạt thư ký Chư ra từ từ đi lên lầu. Ba nhân viên đi theo sau Vương Quốc Hoa, nghe hắn nói, thấy khí thế của hắn không khỏi giật mình. Nhất là Cao Quyên Quyên, trong mắt đầy ngôi sao. Trương Quốc Thắng thì hơi run lên, Mạnh Khiết nắm chặt tay lại. - Mày là ai, dọa tao à? Chờ đến khi Vương Quốc Hoa đi xa, thư ký Chư đứng tại chỗ mới lẩm bẩm nói. Lời này không đủ tự tin, từ thái độ của Hoàng Nhàn đối với Vương Quốc Hoa thì thư ký Chư đã nhìn ra vài điều. Sau đó mấy tên nhân viên kia nữa nhìn qua là biết ở cơ quan lớn. Lên tầng bốn của nhà hàng, Hoàng Nhàn bỏ tay Vương Quốc Hoa rồi đột nhiên hỏi. - Anh vừa nãy không phải dọa hắn đó chứ? Cục cung ứng điện là cơ quan không do tỉnh quản lý mà. Nhâm Đại Giang tốt xấu cũng là cấp giám đốc sở, anh gọi điện là có thể tới sao? Đây coi như là cô nhắc mấy nhân viên đi sau Vương Quốc Hoa, đừng có coi đây là chuyện thật. - Hừ, nếu không chúng ta đánh cuộc, Nhâm Đại Giang nếu không tự mình tới thì tôi thua, tôi trả gấp hai lần tiền bữa ăn này. Nếu hắn tới thì cô có thể trả gì cho tôi? Vương Quốc Hoa cười nói, mắt cũng quét mấy nhân viên của mình. Hoàng Nhàn nghe xong không thèm quan tâm ưỡn ngực nháy nháy mắt nói. - Anh nói tôi còn có gì để dành cho anh? Ý là mình tự đưa mình lên cửa mà hắn còn không cần nữa là. Vương Quốc Hoa bất đắc dĩ chỉ có thể cười ha hả nói. - Không nói cái này nữa, đói rồi, ăn thôi.