Chương 479: Quy cách rất cao
Vương Quốc Hoa đứng bên thấy rất rõ ràng, chuyện hôm nay vốn không có gì lớn, đơn giản chỉ là một tên kiêu căng làm mất cuộc vui mà thôi. Chẳng qua hiệu quả lại rất tốt, biểu hiện của Ngôn Lễ Hiếu và Nhâm Đại Giang làm mấy nhân viên trẻ tuổi của Vương Quốc Hoa tối về nhất định không ngủ được. Về sau ở ban một ít người cần biết sẽ biết, công việc sẽ không còn nhiều khó khăn, hơn nữa mấy tên trẻ tuổi này sẽ không quấy rầy Vương Quốc Hoa.
Điện cuối cùng đã có, có người gõ cửa, Nhâm Đại Giang nhìn Vương Quốc Hoa trước, thấy hắn ra hiệu tùy ý mới ho khan một tiếng nói.
- Vào đi.
Thư ký Chư và Hồ Dật cúi đầu vào, vừa đi lên thư ký Chư đã nhận sai:
- Cục trưởng, tôi sai rồi.
Nhâm Đại Giang nhướng mày cười lạnh nói:
- Cậu nhận sai với tôi có tác dụng gì, cậu nhận sai với chủ nhiệm Vương, tổng giám đốc Hoàng đi. Được bọn họ tha thứ thì được, nếu không chuyện hôm nay không đùa được.
Nhâm Đại Giang nói một câu rất có ý tứ, tổng thể mà nói hắn là người rộng lượng, bao bọc cho cấp dưới, chuyện đã như vậy, không ngờ không mở miệng mắng to thư ký gây phiền phức cho mình, ngược lại còn thầm ám chỉ thư ký Chư.
Một người có thể có ân tình như vậy với thư ký thì có thể thấy bản tính của người này. Lãnh đạo bình thường vào lúc này sẽ chọn làm gì? Cái này không cần hỏi cũng biết.
Trên mặt Vương Quốc Hoa lộ vẻ khó chịu khá mờ nhạt, hắn từ tốn nói:
- Cục trưởng Nhâm, mang người về đi, sau này tôi không muốn thấy hắn ở tỉnh thành.
Vương Quốc Hoa vẫn cho Nhâm Đại Giang bậc thang để xuống, hắn không có tâm trạng nghe thư ký Chư nói lời xin lỗi. Nhâm Đại Giang khẽ thở dài một tiếng, Tiểu Chư này quá ngu ngốc. Vào lúc này mà còn mong mình có thể bảo vệ hắn, vừa vào không làm rõ đối tượng nói chuyện, càng không rõ hàm nghĩa vừa nãy mình bảo hắn ra ngoài gõ cửa lại. Một người vào lúc nguy cấp thường là lúc có thể thử thách tố chất nhất. Từ góc độ này mà nói thì thư ký Chư không qua cửa kiểm tra.
Nhìn hai cấp dưới đang không biết làm gì, Nhâm Đại Giang thở dài một tiếng đứng lên nói:
- Các anh ra ngoài chờ đi.
Hai người này dù là mất trí cũng biết chuyện không ổn, thư ký Chư quỳ mọp xuống nói:
- Cục trưởng, nể tình tôi đi theo ngài nhiều năm, ngài nói giúp tôi đi.
Hồ Dật cũng không ngu, hắn cũng quỳ xuống theo.
- Cục trưởng, tôi.
Bịch, Vương Quốc Hoa đập bàn tức giận nói:
- Ra ngoài hết cho tôi.
Nhâm Đại Giang lại thở dài một tiếng khẽ xua tay ra hiệu hai người kia ra ngoài. Hai vị coi như nhìn ra có ở lại cũng vô ích nên mới ngoan ngoãn đứng lên đi ra.
- Buồn nôn chết được.
Vương Quốc Hoa nói một câu như vậy, mặt Nhâm Đại Giang đỏ bừng lên. Trước đây sao mình không thấy hai thằng kia như vậy chứ?
- chủ nhiệm Vương, anh nói enen làm gì bây giờ?
Nhâm Đại Giang coi như hoàn toàn buông tha, mặc dù đưa người về cũng phải dựa theo ý của Vương Quốc Hoa mà làm.
- Cục trưởng Nhâm, tôi đã nói rõ, không muốn thấy bọn họ ở tỉnh thành, tôi nói được làm được.
Lời này xem như cho Nhâm Đại Giang một viên thuốc an lành, Vương Quốc Hoa sẽ không chấp nhất việc này nữa. Nhâm Đại Giang vốn muốn bảo vệ hai tên kia nhưng ai ngờ bọn họ vào lại chỉ nhận sai với cục trưởng Nhâm, làm cho bao tâm trí của Nhâm Đại Giang uổng phí. Để bọn họ ra ngoài là để bọn họ nghĩ rõ rồi vào nói chuyện. Thực ra Nhâm Đại Giang đã coi thường Vương Quốc Hoa, chút tâm tư này của y thì Vương Quốc Hoa thấy rõ, nếu không lúc thư ký Chư vào lần hai cũng sẽ không tỏ vẻ không nhịn được như vậy. Nhâm Đại Giang nếu biết Vương Quốc Hoa nghĩ như thế nào thì có lẽ sẽ hối hận lần đầu đã đuổi hai người kia ra. Vương Quốc Hoa là người không chấp nhận có hạt cát trong mắt.
- Ôi, cứ như vậy đi, lát tổng giám đốc Hoàng gửi hóa đơn sang bên tôi, tôi bồi thường gấp hai lần.
Nhâm Đại Giang cũng có chút bất đắc dĩ, chuyện hôm nay phát triển nằm ngoài dự đoán của hắn. Cũng chính là bây giờ Nhâm Đại Giang vẫn không rõ một điều đó là nếu hắn không mềm lòng, không dùng chút thủ đoạn nhỏ thì kết quả sẽ không như vậy. Vương Quốc Hoa vốn định cho hắn đủ thể diện.
Ngôn Lễ Hiếu đứng bên đưa mắt nhìn Vương Quốc Hoa rồi thản nhiên nói.
- Tôi cần phải về vừa lúc đi cùng đường với lão Nhâm.
- Tôi cũng về.
Ba nhân viên của của Vương Quốc Hoa đều đứng lên, đồng thanh nói.
- Cũng được, tổng giám đốc Hoàng phái xe đưa họ về hộ tôi.
Vương Quốc Hoa không có ý đi ngay, Hoàng Nhàn dặn nhân viên phục vụ ở ngoài cửa rồi đưa ba người Mạnh Khiết ra về. Vương Quốc Hoa vẫn ở tại chỗ hút thuốc.
Không lâu sau Hoàng Nhàn về, thấy vẻ mặt Vương Quốc Hoa lại làm cô có chút khẩn trương.
- Sang văn phòng ở bên ngồi đi, nơi này cần dọn.
Lúc không có ai khác Hoàng Nhàn liền trở lại cẩn thận.
- Vậy sang đó ngồi đi.
Vương Quốc Hoa vừa nói vừa đứng lên đi theo sang văn phòng ở bên cạnh. Văn phòng của Hoàng Nhàn trông khá bình thường, chỉ rộng mười mấy mét vuông, đối diện bàn làm việc có một bộ sofa, bàn trà, bên trong có một chiếc giường làm nơi nghỉ ngơi.
Vô cùng đơn giản lại làm người ta thấy dễ chịu, so với phòng ăn vừa nãy thì đúng là khác nhau một trời một vực.
Hoàng Nhàn rót trà mang tới, Vương Quốc Hoa lúc này lười biếng dựa lưng vào ghế, tùy ý như nhà mình vậy. Cử động này làm vẻ mặt Hoàng Nhàn dễ dàng hơn. Cô cẩn thận ngồi xuống bên cạnh Vương Quốc Hoa, nhỏ giọng nói:
- Chuyện em trai tôi có thể thả lỏng tay thả sớm một chút được không?
Vương Quốc Hoa vẫn nhắm mắt không động tĩnh, trên mặt không có chút mánh khóe gì. Tâm trạng đang dễ dàng của Hoàng Nhàn lại được thay đổi thành khẩn trương.
- Khách sạn lớn như vậy không ngờ không có máy phát điện dự phòng sao?
Vương Quốc Hoa không ngờ hỏi một câu như vậy, mặt Hoàng Nhàn đỏ lên, cô dùng tay đẩy đẩy ngực Vương Quốc Hoa.
- Hỏng, bình thường không bảo trì tốt.
Câu giải thích này không quá ổn, chân tướng lộ rõ trên mặt Hoàng Nhàn chỉ là Vương Quốc Hoa không cố ý mở mắt ra xem mà thôi.
- Không nên chơi trò thông minh đó, chuyện của họ Chư nếu cô không dùng cách kia thì kết quả sẽ thảm hơn một chút đó.
Vương Quốc Hoa cuối cùng đã mở mắt ra, nhìn đôi tay đang vuốt ve ngực mình, mắt hắn sáng rưc lên.
- Tôi không phải muốn chỉnh hắn thảm hơn một chút sao? bình thường đều bị hắn ăn hiếp, đám quan đó không có ai là tốt cả.
Hoàng Nhàn vừa nói vừa lộ vẻ tức giận, đây có lẽ là bản tính.
- Cũng bao gồm cả tôi hả?
Vương Quốc Hoa không khỏi cười lạnh một tiếng, vừa nói vừa ngồi thẳng lên. Tay Hoàng Nhàn trượt xuống nhẹ nhàng đặt lên trên. Thấy Vương Quốc Hoa không có phản ứng gì, Hoàng Nhàn lấy thêm can đảm khẽ vuốt vuốt. Cô thấy chỗ đó dựng đứng lên thì cô càng hoạt động mạnh tay hơn.
- Anh có phải người tốt hay không thì tôi không quan tâm, tôi chỉ cần biết anh có thể bảo vệ tôi là đủ rồi.
Hoàng Nhàn nhỏ giọng nói bên tai hắn một câu, tay không rảnh rỗi tiếp tục động vào đồng chí Tiểu Vương, lưỡi linh hoạt liếm vành tai hắn. Cô thấy một tay theo đùi hướng lên trên ở chân mình làm giọng điệu lí nhí hơn, hai chân hơi mở ra để chờ.
Vương Quốc Hoa không ngờ lại thu tay lại đứng lên. Hắn đẩy Hoàng Nhàn ra:
- Muộn rồi, tôi về đây, chuyện em cô thì mai tôi có an bài.
Hoàng Nhàn đầy ngạc nhiên trơ mắt nhìn Vương Quốc Hoa rời đi, cũng không biết có cần lên tiếng giữ hắn lại hay không. Hắn rõ ràng đã có ham muốn sao lại đi?
Hoàng Nhàn rất khó hiểu, không rõ nên không dám tiếp tục dây dưa. Năng lực mà Vương Quốc Hoa thể hiện quá đáng sợ, Hoàng Nhàn sợ phản tác dụng.
Vương Quốc Hoa suy nghĩ như thế nào thì không ai biết được. Hắn cũng không thích Hoàng Nhàn tự nhận mình quá thông minh, tật xấu của người phụ nữ này không thể nuông chiều như vậy được.
…
Sáng sớm thức dậy ăn sáng rồi đi làm việc. Đến cửa văn phòng lớn, Vương Quốc Hoa dừng chân lại, mấy thanh niên đang dọn vệ sinh bên trong ân cần chào hỏi, Vương Quốc Hoa lúc này mới cười nói.
- Mấy người làm việc đi, chủ nhiệm Tạ tới thì bảo đến văn phòng tôi.
Trước khi đi Vương Quốc Hoa liếc nhìn một cái làm mỗi người có cảm giác khác nhau. Trong ba vị chỉ có Trương Quốc Thắng thấy thản nhiên nhất, hai người phụ nữ thì có cảm giác như có tật giật mình.
Về văn phòng, Vương Quốc Hoa cầm văn bản đọc, đợi gần tiếng không thấy Tạ Vệ Quốc, hắn cười lạnh một tiếng, xem ra có người không thấy máu là không biết đau. Hắn đứng lên đi đến cửa văn phòng lớn, bên trong vẫn chỉ có ba người thanh niên.
- Quốc Thắng, cậu gọi cho Ban giám sát thị ủy Việt Châu, nói là bí thư Hứa có phê duyệt mới nhất về chấp pháp văn minh của quản lý thị trường, sáng nay chúng ta sẽ sang đó một chuyến. Đây là văn bản, cậu thuận tiện fax sang bên kia một bản. Vương Quốc Hoa vào trong đặt một văn bản lên bàn Trương Quốc Thắng, sau đó đi về.
Trương Quốc Thắng nhìn theo bóng lưng Vương Quốc Hoa mà không nói thành lời. Hai người phụ nữ nhìn mặt đang đỏ lên của Trương Quốc Thắng mà tâm trạng có chút phức tạp.
- Quốc Thắng, không ngờ anh ôm chân chủ nhiệm nhanh như vậy.
Cao Quyên Quyên ghen tị nói một câu, Trương Quốc Thắng lúc này đã lấy lại tỉnh táo, hắn cười lạnh nói:
- mắt nào của cô thấy tôi đến chạy quanh trước mặt chủ nhiệm, lấy lòng chủ nhiệm? Nhưng thật ra có người không đơn giản như bề ngoài.
- Anh nói ai?
Cao Quyên Quyên vỗ bàn đứng lên, Trương Quốc Thắng cũng đứng dậy đi ra ngoài. Hắn cứng miệng trả lời.
- AI phản ứng mạnh như vậy thì là kẻ đó.
Mạnh Khiết cũng đang có tâm trạng nên đập bàn:
- Làm ầm gì thế hả?