Mạnh Khiết trả lời rất quyết đoán, đơn giản mà nói là cô không có đường lui, không theo sát Vương Quốc Hoa thì cuộc sống xui xẻo sẽ ở ngay trước mắt. Hơn nữa trước đây cô được Chánh văn phòng Lâm coi là một quân cờ để ở Ban giám sát không phải vì cô có xuất thân bình thường sao? Nếu là Cao Quyên Quyên, chánh văn phòng Lâm dám an bài như vậy sao?
Vương Quốc Hoa có chút bất ngờ, không ngờ Tạ Vệ Quốc này lại to gan như vậy. Mình vừa mới cho đối phương chút mặt mũi, vết thương còn chưa lành mà đã dám làm thế? Đầu tên này có bị vào nước không?
Kết luận rất rõ ràng người này làm thế là theo quán tính, hơn nữa khoản tiền này không nhỏ, nếu để Tạ Vệ Quốc tự bỏ tiền chi có lẽ hắn không bỏ được. Vì vậy hắn mới xuất hiện một nhược điểm này cho Vương Quốc Hoa túm.
Vương Quốc Hoa rất tự nhiên sai Mạnh Khiết đi điều tra, lúc này hắn cũng bị người khác lấy làm đề tài để đồn thổi. Biến cố ở Ban giám sát rất nhanh truyền khắp trụ sở tỉnh ủy.
Chuyện Ban giám sát bàn rất xôn xao, chủ nhiệm Vương Quốc Hoa trẻ tuổi là tâm điểm trong đó.
Hô Diên Áo Bác đang chuẩn bị về, thư ký lúc cầm cặp cho liền thuận miệng nói:
- trưởng ban thư ký, chủ nhiệm Vương ở Ban giám sát đi xe riêng, việc này tôi nghe rất nhiều người nói tới, nói hắn mới làm việc mấy năm mà đã đi xe riêng.
Xe của Vương Quốc Hoa là do Ngôn Lễ Hiếu đưa ra, con đường gì thì Vương Quốc Hoa không quan tâm, cũng không coi là việc gì lớn. Ở trụ sở tỉnh ủy này có đủ loại người, nói là quan hệ phức tạp cũng không quá đáng. Vì vậy Vương Quốc Hoa mới đẩy chánh văn phòng Lâm ra thì lời đồn rất tự nhiên sẽ xuất hiện. Làm thư ký loại lời đồn này mặc dù nghe không thể tin nhưng thư ký cũng cần kịp thời báo cáo với lãnh đạo.
Hô Diên Áo Bác khá chú trọng việc này, y đứng lại nói.
- Cậu nghe lời này từ đâu?
Thư ký nói:
- Một ít lão đồng chí ở văn phòng nói, còn nói Vương Quốc Hoa không quá tôn trọng lão đồng chí, một chuyên viên có tư cách khá lâu năm ở Ban giám sát bị Vương Quốc Hoa làm tức đến độ phải về nhà dưỡng bệnh.
Trên mặt Hô Diên Áo Bác không lộ vẻ vui hay buồn, chẳng qua tiết tấu bước đi làm thư ký nhìn ra được trưởng ban thư ký rất chú trọng việc này.
Quả nhiên đi được vài bước Hô Diên Áo Bác không lập tức xuống lầu mà chạy đến văn phòng Ngôn Lễ Hiếu. Chuyện này cần phải xác nhận một chút. Ngôn Lễ Hiếu có thể rất nhanh xuất hiện làm chỗ dựa cho Vương Quốc Hoa, tìm Ngôn Lễ Hiếu hỏi là thích hợp nhất.
Ngôn Lễ Hiếu vừa lúc từ văn phòng đi ra thấy Hô Diên Áo Bác, hắn khách khí ân cần chào hỏi một câu. Hô Diên Áo Bác xua tay thản nhiên nhận lời chào này. Cùng là cấp phó nhưng thái độ của y đối với Ngôn Lễ Hiếu là khác so với các phó trưởng ban thư ký khác.
- Lão Ngôn, đồng chí Vương Quốc Hoa mới tới đi xe riêng, chuyện này anh biết không?
Hô Diên Áo Bác đi thẳng vào vấn đề, giọng điệu không có gì khác lạ nhưng lộ rõ vẻ quan tâm. Vương Quốc Hoa là người do bí thư Hứa an bài, người khác không biết nhưng Hô Diên Áo Bác biết rõ. Có người lợi dụng lời đồn nhằm vào Vương Quốc Hoa, đây chính là nghi ngờ bí thư Hứa. Làm trưởng ban thư ký, Hô Diên Áo Bác nếu không xử lý tốt vấn đề thì đó là làm mất mặt bí thư Hứa, vậy y chính là thất trách.
- Ai ăn no không có chuyện gì nói cái này, Vương Quốc Hoa đi xe riêng thì sao chứ? Chuyện này tôi đúng là hiểu chút tình hình. Lúc Vương Quốc Hoa chưa tham gia công tác đã có tiền triệu, sau đó y đưa tiền đó giúp bạn đi kinh doanh, mấy năm qua cũng kiếm được tầm trăm triệu.
Ngôn Lễ Hiếu rất tùy ý trả lời, việc này hắn nghe Cao Nguyên nói. Thực ra xuất thân của Vương Quốc Hoa cũng là do Cao Nguyên uống rượu nên mới nói ra, cụ thể bao nhiêu thì không biết, chỉ biết là rất lớn. Ngôn Lễ Hiếu không rõ xuất thân của Vương Quốc Hoa, chỉ đưa con số trăm triệu đã đủ đáng sợ.
Hô Diên Áo Bác nghe vậy liền cười cười gật đầu nói:
- Thì ra là thế, gần đây có ít đồng chí ở văn phòng nghe lời đồn rồi truyền tin, hiện tượng này không tốt, cần phải quản.
Hai người vừa nói chuyện vừa đi xuống. Ngôn Lễ Hiếu rất cung kính đưa Hô Diên Áo Bác lên xe, đợi xe đi xa thì mặt hắn cũng sa sầm lại. Thư ký phía sau thấy thế lập tức quay đầu lại cảnh giác nhìn quanh, chỉ cần có kẻ nào dám tiến gần là lập tức bị thấy ánh mắt nghiêm khắc nhìn tới.
Vương Quốc Hoa có vị trí như thế nào trong mắt Ngôn Lễ Hiếu không cần phải nói, vừa mới có chút động tác đã có người dùng thủ đoạn đồn thổi nhằm vào Vương Quốc Hoa, Ngôn Lễ Hiếu đương nhiên không thể coi như không có việc gì, nếu không sẽ làm Vương Quốc Hoa không hài lòng.
- Hiểu Quang, cậu ghi chép một chút, sáng mai họp các phòng ban, từ cấp phó trở nên đều phải tham gia.
Dặn xong, Ngôn Lễ Hiếu nghĩ cần báo cho Vương Quốc Hoa, chẳng qua hắn nghĩ lại thấy không cần, làm xong chuyện rồi nói cũng được.
Vương Quốc Hoa hết giờ làm hơi muộn, chủ yếu do mới nhận chức nên cần thời gian làm quen công việc. Sở Sở không ở đây, Vương Quốc Hoa không vội về nhà. Lưu Linh dạo này cũng bận, Vương Quốc Hoa không định qua, vì thế không bằng ở lại văn phòng làm việc.
Vương Quốc Hoa làm thêm giờ, người khác thật ra hết giờ là về, bây giờ cũng không có chuyện đặc biệt quan trọng. Trước khi hết giờ làm mấy người thanh niên thật ra cũng đến chào rồi mới về.
Vương Quốc Hoa bận một lúc, máy điện thoại vang lên. Bên kia truyền tới giọng của Diêu Hiểu Hoa.
- Chủ tịch quận đang bận à?
Diêu Hiểu Hoa theo thói quen nên chưa đổi được cách gọi.
- Lão Diêu, có việc à?
Vương Quốc Hoa nghe cách gọi quen thuộc này cũng thấy thân thiết. Diêu Hiểu Hoa thay vị trí của Vương Quốc Hoa, sự cảm kích trong lòng không thể dùng lời để hình dung. Nếu không có Vương Quốc Hoa đề cử thì chức chủ tịch quận không đến lượt hắn.
- Tôi đang ở dưới tầng, Cao Thăng cũng đi cùng, tôi có chút chuyện cần báo cáo với lão lãnh đạo.
Cách gọi đã thay đổi nói rõ Diêu Hiểu Hoa ý thức được không ổn, gọi chủ nhiệm thì hắn cảm thấy không đủ tôn trọng, dứt khoát gọi lão lãnh đạo vừa thân thiết vừa tôn trọng.
- Ha ha, sao không lên thẳng đi, ở dưới làm gì chứ. Anh chờ chút, tôi xuống ngay, tối tôi mời khách.
Vương Quốc Hoa vừa nói vừa dập máy, hắn dọn đồ rồi đi xuống.
Cao Thăng từ xa thấy Vương Quốc Hoa, hắn đi lên thân thiết gọi:
- Vương ca.
Vương Quốc Hoa không nói chỉ nhiệt tình ôm Cao Thăng. Cử động này làm Diêu Hiểu Hoa ở cách đó ba bước thấy rõ. Nếu như nói Diêu Hiểu Hoa lấy lý do cựu cấp dưới của Vương Quốc Hoa mà tới, vậy Cao Thăng chính là huynh đệ của Vương Quốc Hoa. Anh em kết nghĩa của Vương Quốc Hoa lưu lại quận Hồng Sam chính là tín nhiệm Diêu Hiểu Hoa. Từ ý nghĩa nào đó mà nói Diêu Hiểu Hoa nếu không được Vương Quốc Hoa ủng hộ thì vị trí chủ tịch quận chưa chắc đã ngồi ổn. Dù sao căn cơ của Diêu Hiểu Hoa không thể Sở Sở với Vương Quốc Hoa. Trác Quyền còn là thường vụ thị ủy cơ mà.
Diêu Hiểu Hoa không vội vàng đi lên, chờ anh em Vương Quốc Hoa thân thiết đủ thì y mới từ từ lên, rất cung kính đưa hai tay ra:
- Lão lãnh đạo, tôi tới làm phiền anh.
Dẫn Cao Thăng tới, Diêu Hiểu Hoa có thể nói phí nhiều tâm trí. Đi theo Vương Quốc Hoa hơn năm, Diêu Hiểu Hoa nhìn ra được Vương Quốc Hoa rất trọng tình cảm. Hôm nay đến làm việc cần phải được Vương Quốc Hoa mạnh mẽ ủng hộ cho nên y dẫn Cao Thăng theo chính là vô hình trung tăng không ít điểm trong mắt Vương Quốc Hoa. Diêu Hiểu Hoa thông qua phương thức này nói với Vương Quốc Hoa là mình cũng rất coi trọng Cao Thăng. Đương nhiên thủ đoạn này chẳng qua chỉ là kéo gần tình cảm, chính thức liên quan đến công việc thì đó chỉ là tiểu tiết.
- Lão Diêu, đừng khách khí như vậy.
Nói là như vậy nhưng Vương Quốc Hoa không có ý sửa cách gọi của Diêu Hiểu Hoa. Vương Quốc Hoa mặc dù đã rời khỏi quận Hồng Sam nhưng hắn vẫn rất quan tâm đến công việc của Hồng Sam. Dù sao ở đó là tâm huyết của hắn, nếu không nghĩ tới chính là nói dối.
Cao Thăng rất tự giác làm lái xe, Diêu Hiểu Hoa lên xe Vương Quốc Hoa, xe của y thì đi theo phía sau. Ra khỏi trụ sở tỉnh ủy, Diêu Hiểu Hoa nói vài câu khách khí rồi nói đến công việc.
- Lão lãnh đạo, sau khi anh đi thì bí thư Trác có biến hoá không nhỏ, càng lúc càng can thiệp công việc bên ủy ban. Mấy hôm trước quận nhận được công hàm của thị xã Lưỡng Thủy – tỉnh Đại Giang tỏ vẻ muốn tổ chức đoàn khảo sát đến quận Hồng Sam học tập kinh nghiệm, chuyện này quận rất chú trọng, cũng tổ chức hội nghị thường ủy thảo luận. bí thư Trác cũng coi trọng, đã quyết định do mình đứng đầu đón tiếp đơn vị anh em tới thăm quan.
Mở đầu của Diêu Hiểu Hoa không có gì là quá, Trác Quyền đoạt quyền chủ đạo của việc này đúng là không quá gì. nếu chỉ vì việc này mà Diêu Hiểu Hoa đến tìm trợ giúp thì Vương Quốc Hoa phải đánh giá lại Diêu Hiểu Hoa.
Quả nhiên Diêu Hiểu Hoa còn lời chưa nói hết. Hắn nói tiếp.
- Sáng hôm qua bí thư Trác Quyền đến khảo sát khu công nghệ cao phát biểu vài lời, chủ yếu nhấn mạnh khu công nghệ cao cần phải phát huy tác dụng lớn hơn nữa thúc đẩy kinh tế quận Hồng Sam phát triển lên bậc thang mới dưới sự lãnh đạo của quận ủy. Sau đó Trác Quyền lại đến thị sát công trường thi công quảng trường trung tâm, rồi phát biểu mấy lời, nội dung trung tâm là dưới sự lãnh đạo của quận ủy….