Chương 504: Khéo léo

Đoạn Nhận Thiên Nhai
Nguồn: truyenfull.vision
Cục trưởng Tư Mã cùng một người đàn ông khoảng 40 tuổi tới, ba người đang uống trà. Thấy chủ nhiệm Vương, cục trưởng Tư Mã khẽ gật đầu cười nói, sau đó mới chào trưởng ban thư ký Trần. Thứ tự này giám đốc Lý ở bên nghe thấy rất rõ ràng. - Cục trưởng Tư Mã quan hệ rộng thật đó. Vương Quốc Hoa không nhịn được trêu chọc một câu, cục trưởng Tư Mã thật ra rất tự nhiên cười nói: - Thêm một người bạn thêm con đường, bây giờ làm gì cũng cần phải có bạn bè giúp. Vương Quốc Hoa không đành lòng trêu tiếp, nhưng Trần Mộc Căn ở bên lại hừ một tiếng. cục trưởng Tư Mã vội vàng cúi đầu, Vương Quốc Hoa cười cười xua tay nói: - Tôi vừa nãy còn nói cục trưởng Tư Mã là người rất nhiệt tình. Du Phi Dương ở bên đang cầm chén trà cười không nói xen vào mà cứ thế ngồi nhìn. Trần Mộc Căn mặt thoáng hòa hoãn lại chút. - Lý Thanh Sơn, chuyện anh mâu thuẫn với Cục xây dựng còn chưa giải quyết xong, sau này làm việc cẩn thận một chút. Đây là tỉnh thành, không phải thị xã Bắc Sơn của anh, mọi việc phải làm theo quy định miễn ngày sau gặp hậu họa, khóc không thành tiếng. Vương Quốc Hoa nghe vậy không khỏi thầm than thở, trưởng ban thư ký Trần không hổ là quản gia, tám mặt lả lướt. - Xin mời trưởng ban thư ký yên tâm, tôi sau này nhất định sẽ làm người làm việc thật tốt. Lý Thanh Sơn nhìn qua khá có phong độ, người cao ráo, to lớn, mặc dù vừa nãy nói cũng chẳng qua chỉ là hơi cúi thấp cằm một chút thôi. Người này thú vị đó, Vương Quốc Hoa thầm nghĩ như vậy. - Giám đốc Lý, cục trưởng Tư Mã, ngồi xuống nói chuyện đi. Hôm nay tôi nhờ trưởng ban thư ký gọi giám đốc Lý tới chủ yếu là có việc muốn làm phiền giám đốc Lý. Vương Quốc Hoa cũng không vội vàng giới thiệu Du Phi Dương, hành vi này làm Trần Mộc Căn rất thoải mái. Không sai, Du Phi Dương không phải ai cũng có thể làm quen được, một nhà kinh doanh bất động sản mà thôi, gọi hắn tới đây đã là quá cho thể diện rồi. Vương Quốc Hoa không giới thiệu, Du Phi Dương cũng không gấp. Hắn hoàn toàn tin tưởng Vương Quốc Hoa nên rất kiên nhẫn ở bên chờ. Đợi hai người ngồi xuống, Trần Mộc Căn nói: - Lý Thanh Sơn, anh không phải nói còn có một căn nhà chưa bán được sao? chủ nhiệm Vương định giúp anh giới thiệu một ông chủ Mỹ mua căn nhà này. Đây là nói dối mà không chớp mắt, căn nhà kia của Lý Thanh Sơn kinh doanh rất tốt, hắn không muốn bán ra ngoài, chỉ riêng cho thuê hàng năm đã được không ít tiền. Lý Thanh Sơn bị nói đểu nhưng không hề tỏ vẻ mất hứng mà cười rất tự nhiên, lúc nói chuyện cũng không mang theo một tia khẩn trương nào cả. Y chỉ nhìn quanh qua mặt Du Phi Dương rồi nói: