Chương 528: Phong cách biến hoá
Tuyến Thanh Tàng, cái tên này làm người ta nghe phải nghiêm nghị lại.
Vương Quốc Hoa nhìn lại lão Ngũ, ánh mắt cũng thêm vài phần kính trọng. Bất cứ ai đã cống hiến máu và công sức đều đáng để kính trọng.
Thị trấn Trường Kiều cuối cùng đã xuất hiện trong tầm mắt. Bên cạnh chiếc cầu đá không quá dài, một đám quan chức xã đã chờ ở đó. Lưu Bân ngồi xe Poussin đi đầu xuống trước, chào mọi người rồi cả đảm đi tới xe Vương Quốc Hoa.
Vương Quốc Hoa cũng đã xuống xe, không hề giữ khoảng cách của cán bộ tỉnh ủy mà mỉm cười đi về phía trước.
Bí thư đảng ủy xã họ Kiều, một người đàn ông hơn 50 tuổi. Lúc đối mặt với Vương Quốc Hoa, Kiều Sơn không quá câu nệ, y rất nhiệt tình bắt tay nói:
- Cảm ơn lãnh đạo tỉnh ủy đã giúp đỡ Thị trấn Trường Kiều.
Vương Quốc Hoa thấy Tuyết Liên và lão Túy ở phía dưới nhóm cười, hắn đi tới trước. Đôi nam nữ này đứng sóng vai nhau mỉm cười nhìn tới. Vương Quốc Hoa chủ động bắt tay hai người rồi cười nói:
- Sao đứng ở phía sau? Nếu không phải tôi tinh mắt đã không thấy hai người rồi.
Lão Túy cười cười không nói, nhưng thật ra Tuyết Liên lên tiếng:
- chánh văn phòng Vương, lần này anh xuống định ở mấy ngày?
Vương Quốc Hoa giơ ba ngón lên không nói, Tuyết Liên có chút thất vọng thở dài một tiếng:
- Có ba ngày ư?
Lão Túy cười nói:
- chánh văn phòng Vương bận công việc như vậy, có thể ở ba ngày đã là tốt rồi.
Tóc lão Túy đã chuyển từ tóc dài thành cắt cua, khí chất tùy ý trước đó đã có biến hoá không nhỏ, chỉ duy nhất không thay đổi là ánh ắm nhìn Tuyết Liên của hắn.
Ba người nói chuyện, cán bộ xã không dám lên quấy rầy. Nói thêm vài câu, Tuyết Liên nói:
- chánh văn phòng Vương, có chút chuyện tìm anh giúp, anh có thể nhận lời không?
Vương Quốc Hoa cười cười gật đầu nói:
- Tôi sẽ cố hết sức.
Tuyết Liên nói:
- Vậy tôi cảm ơn trước, chúng tôi phải về đã.
Vương Quốc Hoa đưa tay vẫy vẫy lão Túy, hắn chỉ vào xe lam đi sau nói:
- Tôi mang ít đồ cho mấy em học sinh, không nhiều, chỉ là chút tâm ý.
Tuyết Liên và lão Túy cũng không hề khách khí, lên xe rời đi. Lưu Bân và Kiều Sơn đi tới, Kiều Sơn thở dài một tiếng:
- Hai người tốt.
Lưu Bân nói:
- chánh văn phòng Vương, xã đã an bài xong, anh xem có nên đi thu xếp chỗ ở trước không?
Vương Quốc Hoa cười cười gật đầu nói:
- Được, thu xếp trước, mai còn phải phiền mấy đồng chí xã, người ở tổ công tác xóa đói giảm nghèo đều phải xuống thôn, ở trong nhà bà con. Giai đoạn đầu là 15 ngày, sau khi hiểu rõ tình hình thực tế thì mới có thể xác định nên làm hạng mục gì.
Câu này làm cho Kiều Sơn lộ rõ vẻ kinh ngạc. Theo suy nghĩ trước đó của xã thì cán bộ từ tỉnh xuống ở lại xã hai ba ngày rồi lên huyện, sau đó làm một hai hạng mục xuống, hầu hết thời gian cán bộ tỉnh sẽ ở trên huyện.
Không ngờ Vương Quốc Hoa lại an bài như vậy. Kiều Sơn không dám xác định cho nên đưa mắt dò hỏi Lưu Bân.
Lưu Bân nói:
- Cứ làm theo chỉ thị của chánh văn phòng Vương.
Kiều Sơn nhân lúc Vương Quốc Hoa tránh ra, y nhỏ giọng nói:
- Vậy mấy cán bộ này có thể chịu khổ ở trên núi không?
Lưu Bân cười cười rất tự tin nhìn Vương Quốc Hoa:
- Tôi tin chánh văn phòng Vương. Lão Kiều, không chừng đây là cơ hội với Thị trấn Trường Kiều đó. Anh nhất định phải nắm được, chánh văn phòng Vương này không đơn giản.
Ngoài miệng nói như vậy nhưng trong lòng Lưu Bân cũng đang nghĩ đây có phải là cơ hội của huyện Lâm Vượng không?
Xã không có khách sạn, vốn an bài ở khu tập thể phía sau trụ sở chính quyền xã, Lưu Bân lập tức phủ định ý này. Mùa hè còn đỡ một chút, kê phản, rải chiếu là có thể ngủ được, cùng lắm là bị muỗi đốt một chút mà thôi. Nhưng thời kỳ này miền núi lạnh, tối ngủ gió tạt vào thì ai ngủ được chứ?
Cuối cùng Kiều Sơn đưa ra một phương án giải quyết, 15 nhân viên tiểu tổ chia ra ở trong nhà cán bộ xã. Vương Quốc Hoa biết được nói hắn muốn ở trong trường. Vương Quốc Hoa vào trường ở thực ra là ở văn phòng hiệu trưởng, bên trong có một chiếc giường, phòng được quét dọn sạch sẽ, đều là do mấy em học sinh tự đứng ra phụ trách. Nguyên nhân rất đơn giản, cô giáo Tuyết Liên nói chánh văn phòng Vương là người tốt mang tới không ít đồ ăn ngon, sách vở, bút cho các em học sinh.
Trường tiểu học xã đã được sửa chữa nên có biến hoá không nhỏ. Nhất là thêm một sân bóng nền si măng, hết giờ là đám học sinh có thể mang bóng ra chơi. Ở xa còn có một khu đang xây dựng. lão Túy cùng đi với Vương Quốc Hoa, y tùy ý cười nói:
- Còn ba tháng nữa là mấy em học sinh có thể vào phòng học mới rồi.
Vương Quốc Hoa nhìn tên này, tuổi hai người tương đương, nhìn vẻ hạnh phúc luôn hiện trên mặt hắn, Vương Quốc Hoa không khỏi có chút ghen ghét hâm mộ đối phương. Một người dễ thỏa mãn chính là hạnh phúc, một người dễ dàng thỏa mãn thì càng thêm hạnh phúc.
- Tuyết Liên tìm tôi có việc gì?
Vương Quốc Hoa lấy thuốc ra đưa cho lão Túy một điếu.
- Không có việc gì, ở trường có ba giáo viên chưa được giải quyết vấn đề biên chế. Bằng của bọn họ không cao, chỉ là giáo viên tạm thời, gần đây khó khăn lắm mới được bằng trung cấp thì ngành giáo dục huyện vẫn không giải quyết vấn đề biên chế cho bọn họ, nói là không tốt nghiệp đại học sẽ không vào biên chế.
Lão Túy nói khá hời hợt nhưng trong mắt lộ rõ một tia tức giận.
- Mấy giáo viên đó công tác bao năm rồi?
Vương Quốc Hoa rất tự nhiên nói, lão Túy cười khổ một tiếng.
- Ít nhất đã dạy 12 năm, lâu nhất là 18 năm. Thị trấn Trường Kiều rất nghèo, ở trong núi càng nghèo hơn, tốt nghiệp đại học ở thành phố thì ai dám đến đây chịu khổ làm giáo dục chứ? Mấy giáo viên này vất vả cả đời, có lần tôi nói chuyện với một người trong bọn họ, hỏi ra ngoài làm thuê sẽ kiếm được nhiều tiền hơn là so với đi dạy, sao bọn họ còn kiên trì làm như vậy? Không bằng nhân lúc chưa quá già ra ngoài làm thêu cũng được nhiều tiền hơn. Anh đoán xem bọn họ nói như thế nào?
Vương Quốc Hoa lắc đầu nói:
- Tôi đoán không ra.
Thực ra chuyện như thế này Vương Quốc Hoa đã xem quá nhiều ở trên mạng. Nhưng lúc này Vương Quốc Hoa hy vọng được nghe lão Túy nói, như vậy sẽ thật hơn một chút.
- Nhiều học sinh như vậy, tôi đi thì các em sẽ như thế nào?
Lão Túy thản nhiên nói sau đó thở dài một tiếng.
- Tôi không ngờ lý do lại đơn giản như vậy.
Một câu nói rất đơn giản nhưng rơi vào tai Vương Quốc Hoa lại như tiếng chuông gõ mạnh vào bên tai hắn. Đây không phải là tinh thần cống hiến chó má, đây là một cảm giác trách nhiệm chất phác đến mức tận cùng. Ở thời đại coi trọng vật chất này, cảm giác trách nhiệm chất phác này quá quý giá.
- Tôi nghĩ biện pháp xem sao.
Vương Quốc Hoa mặc dù không đưa ra câu trả lời thuyết phục nhưng lão Túy vẫn cươi rất thoải mái. Có một số người là như vậy, không dễ dàng hứa, nhưng một khi hứa thì nhất định sẽ có kết quả. Lão Túy biết Vương Quốc Hoa là người như vậy.
- Thầy Túy, lại đây đá bóng.
Có em học sinh ở sân bóng gọi giống như không coi lão Túy là giáo viên không thể xâm phạm.
Lão Túy vẫy vẫy tay với bên kia, Vương Quốc Hoa cười nói:
- Đúng, bầu rượu của anh đâu?
Lão Túy cười cười:
- Cai.
Vương Quốc Hoa xắn ống tay áo lên nói:
- Đi, sang đá bóng.
Kỹ thuật đá bóng của Vương Quốc Hoa quá kém, thuộc về loại tích cực chạy trốn cũng khó tạo được tác dụng gì. Nhìn Vương Quốc Hoa đứng ở sân bóng ngây ngô, đám học sinh ở bên không ngừng ôm bụng cười. Mãi tới khi Trần Khải Hoa xuất hiện trên sân, Vương Quốc Hoa mới bỏ qua giấc mơ đá bóng này.
Lấy khăn giấy lau mồ hôi trên mặt, Vương Quốc Hoa đi đến thì Trần Khải Hoa nói:
- chánh văn phòng, đã thu xếp xong, lãnh đạo xã đã bố trí, sáng mai ba người một tổ xuống thôn. chánh văn phòng còn có chỉ thị gì không?
- Mai xuống thôn, thôn nào xa nhất?
Vương Quốc Hoa hỏi, Trần Khải Hoa thoáng do dự một chút mới nói:
- Thôn Hoành Câu, mai tôi dẫn hai người đi.
Vương Quốc Hoa gật đầu.
- Thêm tôi nữa.
Trần Khải Hoa ngẩn ra rồi lặng lẽ gật đầu.
Thời gian nửa tháng có thể làm gì? Câu trả lời là rất nhiều.
Phó chánh văn phòng tỉnh ủy mới nhận chức Vương Quốc Hoa đưa ra câu trả lời là mỗi ngày đều chạy giữa các xã, không ai yêu cầu hắn làm như vậy nhưng hắn thích làm thế.
Nửa tháng sau các thành viên về lại huyện, Vương Quốc Hoa chủ trì tổ chức hội nghị tổng kết.
- Mọi người vất vả rồi.
Vương Quốc Hoa đầu tiên là khom người thật sâu với bọn họ. Trong nửa tháng qua những người này rất kiên trì, mặc kệ xuất phát từ nguyên nhân gì nhưng 45 thành viên đều kiên trì. Bọn họ ở tại xã dấu chân trải rộng mỗi thôn.
Không xuất hiện một người đào ngũ, kết quả này làm Vương Quốc Hoa có chút bất ngờ.
Vương Quốc Hoa khom người chào đổi lấy tiếng vỗ tay nhiệt liệt. Thực tế tất cả mọi người đều hiểu một điểm là mình có thể kiên trì chủ yếu là do thấy Vương Quốc Hoa kiên trì. Vị cán bộ cấp phó giám đốc sở này cũng kiên trì giống mọi người. Không phải mỗi người đều kiên cường như vậy nhưng Vương Quốc Hoa làm tấm gương giống như trong thời chiến có người đầu tiên nhảy ra khỏi chiến hào giơ súng lên hét lớn “xung phong”
- Hội nghị tổng kết hôm nay mọi người là nhân vật chính. Sau nửa tháng khảo sát thực địa, tôi nghĩ mọi người đã có cảm nhận rất trực tiếp. Làm như thế nào để giúp đỡ mọi người thoát khỏi nghèo khó, tôi nghĩ mọi người đều cũng có suy nghĩ. Như vậy đi, bắt đầu từ tiểu tổ thứ nhất, mời đồng chí Trần Khải Hoa.
Vương Quốc Hoa nói xong vỗ tay, Trần Khải Hoa cầm một tập báo cáo dầy đi lên.