Chương 53: Khuynh Thành Tuyệt Sắc Linh Trận Sư - Chương 53: Phế Vật Tư Vị
Đế Đô.
Phượng gia tướng quân phủ.
'Chát, chát'
Tiếng roi vang lên liên tục, kèm theo đó là thanh âm chửi mắng liên tục của nữ tử:
"Tiện tì ! Nói, phế vật kia đâu rồi ! Còn không nói, cẩn thận mạng chó của ngươi !"
Phượng Lam Thanh không ngừng vung lên trường tiên, mỗi một roi đều mang theo linh lực cuồn cuộn.
Nàng vốn là Hoả hệ linh giả, mỗi một roi đều chứa hoả thuộc tính cực mạnh, mỗi đòn đánh lên người Lạc Y đều để lại vết bỏng, mỗi một roi đều có thanh âm xèo xèo cháy của thịt cùng vải.
Lạc Y đau đến chết đi sống lại, mỗi lần ngất đi đều bị dội nước lạnh đến run rẩy mà tỉnh lại, tỉnh lại sau lại tiếp tục bị hành hạ. Nhưng nàng kiên quyết cắn răng, không rên một tiếng.
Nàng bàn tay nắm chặt, là một cái chủy thủ hết sức bình thường, bàn tay nhỏ nhắn đã huyết nhục mơ hồ, nhưng Lạc Y không có ý định buông ra.
Phượng Lam Thanh tức giận đến không được, hôm qua nàng vừa được thả ra, mặc dù mẫu thân dặn dò không được gây phiền toái, nhưng nàng không cam tâm, tìm đến chỗ Phượng Lam Nguyệt.
Đáng chết tiện tì dám cản nàng, tì nữ của nàng xông lên còn bị nó làm trọng thương.
Phượng Lam Thanh tức giận đem Lạc Y bắt lại . Lạc Y được Lam Nguyệt huấn luyện võ đạo, thể chất cải thiện không tồi, xong Phượng Lam Thanh vẫn là linh giả, nàng tất nhiên không phải đối thủ, cuối cùng vẫn là bị bắt.
Phượng Lam Thanh muốn giật đi vũ khí của nàng, nhưng Lạc Y thề chết không buông cuối cùng có một màn này xảy ra.
Phượng Lam Thanh đem trường tiên thu lại, dùng chân đạp lên mặt Lạc Y, ánh mắt tràn ngập điên cuồng đố kỵ.
Một tiện tì mà thôi, gương mặt tốt như vậy làm gì !
Lạc Y mặc dù mới hơn mười tuổi, nhưng mặt mày tú lệ, thanh nhã vô cùng, mắt to tròn, mi thanh mục tú, lớn lên tuyệt đối là mỹ nhân !
Phượng Lam Thanh ánh mắt xẹt qua một tia ngoan độc, từ trong túi lấy ra một phen chủy thủ, tàn nhẫn hạ xuống Lạc Y mặt.
"A..."
Lần này Lạc Y không nhịn nổi hét lên, trên mặt máu chảy ròng ròng. Nàng đau đớn ôm mặt, không khỏi trên đất lăn lộn.
Phượng Lam Thanh cười dữ tợn, đối trong phòng rống to:
"Phượng Lam Nguyệt ! Để bổn tiểu thư dạy dỗ ngươi !"
Dứt lời, nàng nhấc chân đạp bay cánh cửa vốn đã nát, đi vào phòng.
Căn phòng cũ nát sập xệ, xong vẫn được thu dọn hết sức gọn gàng, chăn giường bị chắp vá vô số cũng được sắp xếp ngăn nắp.
Phượng Lam Thanh đảo mắt nhìn qua, không thấy ! Phượng Lam Nguyệt vậy mà không tại trong phòng !
Tiện nhân đó đi đâu ! Chẳng lẽ nó không ở Phượng phủ !?
Phượng Lam Thanh đi ra ngoài, trường tiên vung lên, quấn lấy cổ Lạc Y kéo lại.
Lạc Y bị trường tiên quấn đến ngạt thở, bất chấp hỏa linh lực trên đó khiến nàng bị thương, nắm lấy trường tiên kéo ra, hy vọng làm nó nớ lỏng.
Phượng Lam Thanh hừ lạnh một tiếng, vung roi kéo Lạc Y bay lên, đánh vào bàn đá trên sân.
Một tiếng đỗ vỡ lớn vang lên, bàn đá hoàn toàn đổ nát.
"Nói ! Tiện nhân Phượng Lam Nguyệt ở đâu ! Nếu không bổn tiểu thư chặt tay ngươi !"
Lạc Y đau đớn run lên, nàng cảm giác được, xương sườn gãy đoạn, toàn thân gần như tê liệt mất cảm giác.
Đôi mắt Lạc Y đã mơ hồ không rõ, khoé môi nàng khẽ mở, trong lòng lại vô cùng hối tiếc.
Tiểu thư, Lạc Y không thể lại bên cạnh chăm sóc người, tiểu thư, người nhất định phải bảo trọng a...
"Tiện tì, còn cứng miệng ! Ngươi đi chết đi !"
Phượng Lam Thanh thấy Lạc Y không nói, tức giận rút ra một thanh kiếm, hung hăng tiến đến chỗ Lạc Y. Nàng kiếm giơ lên, Lạc Y tuyệt vọng nhắm lại mắt, Phượng Lam Thanh như phát điên một kiếm chém xuống.
"aaaaa..."
Thanh âm đau đớn tuyệt vọng vang lên, cánh tay rơi xuống, máu tươi đỏ như máu tuông ra, Lạc Y ôm lấy một bên vai, kêu lên trong tuyệt vọng.
"Để xem ngươi cứng miệng đến bao giờ ! Phượng Lam Nguyệt có phải trốn theo dã nam nhân nào ra ngoài hay không ! Tiện nhân kia, bản chất cùng mẫu thân đê tiện kia chính là giống nhau !"
Phượng Lam Thanh đạp lấy cánh tay chặt đứt của Lạc Y trên đất, cười mỉa mai nói.
Lạc Y đau đến mất cảm giác, nàng không còn nghe thấy Phượng Lam Thanh nói gì nữa. Tay nàng, tay của nàng đứt rồi...
Nàng trở thành phế nhân sao ? Nàng đã trở thành phế nhân ....
"Aaaaa..."
Lạc Y la lớn, nước mắt chảy ngược trong tuyệt vọng, nàng hận ! Hận bản thân yếu đuối ! Hận bản thân nhỏ bé, hận mình không thể phản kháng !
Phượng Lam Thanh nhìn Lạc Y tuyệt vọng, gương mặt xinh đẹp hiện hiện một tia chế giễu, ả cúi người xuống, thanh âm cợt nhã khinh thường.
"Tuyệt vọng sao ? Hận ta sao ? Hận ta sao ? Hận ta thì ngươi cũng chỉ là một tiện tì mà thôi ! Ngươi có tư cách phản kháng sao ?"
Lạc Y nghe lời này, hết thải tuyệt vọng lại chuyển sang thù hận, nàng nhìn chằm chằm Phượng Lam Thanh, đôi mắt đỏ ngầu.
"Phượng Lam Thanh, sẽ có một ngày, ta khiến ngươi nếm trải cảm giác giống như vậy !!!"
"hahaha..."
Phượng Lam Thanh nghe lời này, ngửa đầu cười lớn:
"Đúng là buồn cười, ngươi có tư cơ hội đó sao ? Giờ thì đi chết đi !"
Phượng Lam Thanh tàn nhẫn nói, sau đó hướng tới cổ Lạc Y chém xuống.
Lạc Y nhắm mắt lại, gương mặt nghiêm túc căn dặn nàng của Lam Nguyệt lại hiện lên. Xin lỗi, tiểu thư, ta nên nghe theo người, xin lỗi, không thể tiếp tục đi theo người, bảo vệ người...
Choang !
"aaaa"