Chương 59: Khuynh Thành Tuyệt Sắc Linh Trận Sư - Chương 59: Nàng Là Người Tốt (2)
"Quá đáng ? Hừ, Bổn tiểu thư chính là quá đáng, nhưng, vậy thì sao ?"
Lâm Hoả Nhi mị hoặc cười một tiếng, mắt phượng cong cong, môi đỏ hơi vểnh, bàn tay vuốt ve tóc đen rủ xuống, phong tình vạn chủng.
Thủy Y Họa tức đến mặt đỏ bừng, lại không làm gì được nàng ta.
"Lâm Hoả Nhi, chỗ này chúng ta ngồi trước ! Ngươi không thể vô lí !"
Lâm Hoả Nhi thu lại ý cười, ẩn ẩn tức giận:
"Vô lí ? Thủy Y Hoạ ta nói cho ngươi biết, thứ bổn tiểu thư muốn xưa nay chưa có không đoạt được !! Các ngươi không đi cũng phải đi !! Người tới ! "
"Dạ !"
Hộ vệ phía sau Lâm Hoả Nhi rụt rịt muốn bắt người, Thủy Y Hoạ vội lùi lại, nha hoàn của nàng cuống quýt hộ chủ. Ngay lúc bàn tay hộ vệ sắp chạm đến Thủy Y Hoạ khi, một thanh âm lạnh lùng bên ngoài truyền vào:
"Chỗ của bổn vương, Lâm tiểu thư cũng muốn cướp ?"
Mọi người không hẹn nhìn về phía cửa, Lam Nguyệt tất nhiên không ngoại lệ, chỉ thấy lời vừa dứt, một thiếu niên mặc huyền y bước vào.
Hắn dung mạo tuấn mỹ, mày kiếm sắc bén, môi mỏng gợi cảm, một đôi mắt đen nhánh lạnh lùng, mang theo một sự thản nhiên kỳ lạ. Thiếu niên tuấn mỹ như ngọc, khí chất cao quý thanh khiết, nói không nên lời thu hút. Bên cạnh hắn đi theo hai người. Một thiếu niên bạch y, dung mạo không kém hắn mảy may, nhưng khí chất ôn nhuận như ngọc, trên mặt mang theo dịu dàng ý cười, không lạnh lùng nhưng đạm mạc xa cách. Một hắc y thiếu niên, gương mặt tuấn mỹ, thần tình lạnh lùng, khí phách vô cùng. Hắn ôm một thanh kiếm, cũng không nhìn phía trước, một bộ không quan tâm, so huyền y nam tử chỉ có càng lạnh lùng.
Lam Nguyệt sửng sốt một chút, không phải vì ba người này có bao nhiêu tuấn mỹ, mà là huyền y thiếu niên kia, không phải vị Tề vương điện hạ nàng gặp trong bí cảnh sao !?
Không phải trùng hợp như vậy chứ ?
Huyền y nam tử kia, không ai khác đúng là đương kim thánh thượng nhi tử, Ngũ hoàng tử - phong hào Tề vương Long Dật Trần.
Hai người còn lại nàng chưa thấy qua, cũng không biết thân phận như thế nào.
Bên kia dường như cảm nhận được ánh mắt quá mức rõ ràng của nàng, quay sang, Lam Nguyệt đã nhanh chóng thu hồi ánh mắt.
Long Dật Trần nhìn về phía Lam Nguyệt, thiếu nữ mi mắt rũ xuống, thần tình không rõ, bàn tay chóng trên bàn, đầu hơi nghiêng, nhàn nhã tựa vào, tư thế lười biếng, lại nói không nên lời ưu nhã.
Đáy mắt xẹt qua một tia kinh diễm, Long Dật Trần rất nhanh thu hồi ánh mắt.
Mà Long Dật Trần bọn người tiến vào khi, đại sảnh chóc lát im lặng, hộ vệ của Lâm Hoả Nhi cũng rụt tay lại, vội vàng quỳ xuống.
Lâm Hoả Nhi ánh mắt hơi lóe lên, cuối cùng xẹt qua không cam lòng, cúi người làm một cái lễ:
"Bái kiến Tề vương điện hạ."
Cái gì ? Tề vương điện hạ !!?
Mọi người trong tửu lâu kinh ngạc, thật lâu mới phản ứng lại đây, nhao nhao muốn hành lễ.
Long Dật Trần khoác tay, ý bảo không cần thiết, tất cả mới thôi hành lễ. Xung quanh đều dùng ánh mắt hâm mộ sùng bài nhìn Long Dật Trần, đây là thiên tài của quốc gia bọn họ, là vị điện hạ mà bọn họ tự hào, đem lại vinh quang cho đế quốc.
Lam Nguyệt nhìn một màn này, đủ biết vị điện hạ này trong lòng dân chúng là cỡ nào địa vị. Chỉ là nàng tò mò, Tề vương dù có là thiên tài, nhưng một người rời quốc gia gần mười năm chưa từng trở về, như thế nào lại có địa vị cao như vậy đâu ?
Thủy Y Họa thấy rõ người đến, đôi mắt hơi sáng lên, tránh qua Lâm Hoả Nhi, chạy đến chỗ Long Dật Trần.
"Biểu... biểu ca, huynh đến rồi ?
Thủy Y Hoạ cười nói, thanh âm cũng có chút hưng phấn, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn Long Dật Trần.
Long Dật Trần nhìn nàng, mày hơi nhíu lại, thanh âm lại mang theo một tia không vui.
"Sao muội lại ra ngoài ? Bệnh của muội vốn không nên ra ngoài đi lại, nếu xảy ra chuyện gì muội nói cô cùng nhị thúc phải làm sao đây ?"
Thủy Y Họa rụt rụt cổ, giọng nói nhỏ xíu vang lên:
"Muội... muội chỉ là muốn mau gặp lại huynh mà..."
"A Họa, mới hơn một tháng không gặp, sao ta cảm thấy muội có chút khác ?"
Bạch y nam tử lên tiếng, giọng mang theo nghi hoặc. Nói xong còn kéo kéo bên cạnh hắc y nam tử. Hắc y nam tử mặt không biểu cảm, liếc nhìn hắn một chút, lại quay sang Thủy Y Hoạ, đôi mắt mang theo nghi ngờ.
Thủy Y Hoạ hơi mím môi, nàng nở nụ cười:
"Đại sư huynh, nhị sư huynh, hai người khi nào đến Đế Đô ? Cũng không báo cho ta a !"
nghe giọng điệu này, Lam Quân Ly cũng không có nghi vấn gì nữa, hắn dùng chiếc quạt gõ nhẹ đầu nàng, sủng nịch nói:
"Tạo bất ngờ cho muội, không vui sao ?"
Thủy Y Hoạ chu môi, rất bất mãn nhìn hắn, tội nghiệp nhìn Mặc Phong.
"Nhị sư huynh, đại sư huynh lại ức hiếp muội."
Mặc Phong buông kiếm, vỗ vỗ tay nàng trấn an, không vui nhìn sang Lam Quân Ly.
Lam Quân Ly cười khan một tiếng, vội nói:
"Ta biết, ta có lỗi, đệ nhìn ta như vậy làm gì"
Long Dật Trần mở miệng ngăn ba người:
"Lát lại nói."
Long Dật Trần quay sang Lâm Hoả Nhi nói:
"Lâm tiểu thư, chỗ chúng ta đã đặt trước, mong ngươi nhường chỗ."
Lâm Hoả Nhi không cam lòng, nhưng lại không dám đắc tội Tề vương.
Nàng trừng Thủy Y Hoạ một cái, người sau cũng không khách khí trừng trở về, Lâm Hoả Nhi nghiến răng nghiến lợi nói:
"Dân nữ nào dám ! Đã phiền điện hạ."
Lâm Hoả Nhi đứng lên, tránh đi.
Mặc dù Tề vương rất tuấn mỹ, thiên phú cũng thuộc hàng thượng đẳng, nhưng Lâm Hoả Nhi nàng tuổi lại hơn hắn đến quá nhiều, mặc dù nàng vẫn có mỹ mạo như thiếu nữ, nhưng hắn cùng nàng đã không là đồng lứa, muốn yêu thích cũng không thể ! Hắn có lẽ còn xem nàng là trưởng bối đâu ! Muốn hắn thích nàng là điều không thể ! Nam tử trong thiên hạ nhiều vô số, nàng hà cớ gì tự làm khổ mình đi lấy lòng ?
Long Dật Trần gật gật đầu, thản nhiên theo ba người ngồi xuống.
Lam Nguyệt thấy kịch hay đã hết, thu hồi ánh mắt, tiếp tục thưởng trà.
Ừm, trà ở đây vẫn khá ngon.
Nhưng ly trà còn chưa uống cạn, một cái roi đập xuống bàn của nàng, giọng nữ vang lên:
"Bàn này ta muốn, chỉ cần ngươi nhường lại, ngươi hôm nay trà bổn tiểu thư trả !"
Lam Nguyệt: "..."
Mọi người xung quanh xôn xao, nơi này cũng chỉ có hai chỗ ngồi gần cửa sổ tốt, vừa có thể thấy hồ sen vừa có thể thấy đường phố, bên kia không giành được, liền đánh chủ ý bên nàng rồi ?
"Không thể."
Lam Nguyệt đáp một tiếng, cũng không ngẩng đầu, ánh mắt nhìn bên ngoài cảnh vật.
Lâm Hoả Nhi nộ khí vừa rồi tích tụ chưa giải, lần này đối Lam Nguyệt ác liệt hơn.
Bên Long Dật Trần cũng quay sang nhìn, Thủy Y Hoạ dường như muốn giúp đỡ, nhưng bị Lam Quân Ly ngăn cản, ý bảo chờ xem.
Hắn nhìn nữ hài kia cũng không phải dạng dễ chọc, xem chừng nữ tử này lại đá trúng thiết bảng.
"Muốn chết !? Ngươi cũng biết ta là ai !?"
Lam Nguyệt như cũ nhìn bên ngoài, tựa như có cái gì hấp dẫn nàng, khoé môi hơi nhếch lên, lại hết sức bình tĩnh trả lời Lâm Hoả Nhi:
"Ngươi là ai mắc mớ gì đến ta ?"
Lâm Hoả Nhi: "..."
Nàng tức giận rồi ! Quá đáng ! Một Thủy Y Hoạ liền thôi đi ! Hiện tại lại xuất hiện một hồ ly tinh không biết xấu hổ vũ nhục nàng ! Hôm nay bổn tiểu thư không vui ! Ngươi ngoan ngoãn làm vật trút giận của ta đi !
"Hay cho một tiện dân ! Dám huênh hoang trước mặt ta ! Hôm nay bổn tiểu thư muốn dạy dỗ ngươi !"
Lâm Hoả Nhi rống giận, trường tiên màu đỏ vun lên, ra tay đánh Lam Nguyệt, trường tiên uốn lượn như xà, mang theo nồng đậm linh lực, đánh thẳng xuống mặt Lam Nguyệt, một roi này đánh xuống, không chết cũng trọng thương, mà quan trọng hơn là gương mặt kia chắc chắn hủy !
Vết thương do linh lực gây ra, không phải muốn trị có thể lành sẹo !
Nếu muốn hoàn mỹ như ban đầu, cần dùng chính là Cửu phẩm Tái sinh đan, đem cốt nhục bị tổn hại sinh trưởng trở lại.
Cửu phẩm đan dược a ! Đây chính là có tiền cũng không mua được a !
Người xung quanh mặc dù một bộ tiếc hận, nhưng cũng không ai dám ra tay ngăn cản.
Nói giỡn ! Đây là nữ nhi bảo bối của Tả thừa tướng a ! Không phải nhân vật họ có thể trêu vào a !
Long Dật Trần vốn định ra tay, linh lực trên tay đã ngưng tụ, nhưng động tác của hắn một đốn, không ra tay.
Bởi vì trường tiên còn chưa tiếp cận đến mặt nàng, thiếu nữ đã đưa tay ngăn trở, linh lực lấy mắt thường có thể thấy được lui tán.
Lam Nguyệt nhíu mày, lại là trường tiên, lại còn là Hoả linh lực.
Chẳng lẽ ai có hoả linh lực đều thích dùng roi đánh người sao ?
"Ngươi làm gì ! Mau buông ra cho ta !!"
Lâm Hoả Nhi bị Lam Nguyệt giữ chặt roi, muốn đánh cũng không được, rút lại cũng không xong, gương mặt tức giận đỏ bừng !
"Nga ? Được !"
Lam Nguyệt rất hợp tác, đáp một tiếng liền buông tay.
"Tiểu thư !"
Lâm Hoả Nhi đang dùng sức kéo, Lam Nguyệt bất ngờ buông tay, nàng ta theo quán tính ngã về sau, may mắn được hộ vệ phía sau đỡ lấy, mới tránh cho chật vật.
"Ngươi ... !!!"
Lâm Hoả Nhi vừa định mắng người, Lam Nguyệt đột nhiên đứng lên, làn váy theo nàng động tác rũ xuống, lộ ra hoa văn xinh đẹp, chế tác tinh xảo, đường may tỉ mỉ, càng khiến cho Lam Nguyệt phiêu dật như tiên, không nhiễm bụi trần. Bộ y phục này nàng vừa mua trước khi đến đây. Phượng gia cấp cho nàng ? Ha, không thể nào !