Chương 66: Khuynh Thành Tuyệt Sắc Linh Trận Sư - Chương 66: Cường Giả Chi Lộ

Bắc Ly Tâm
Nguồn: truyenfull.vision
"Chủ tử, tất cả đều tập trung đông đủ." Tuyên Vọng đứng bên cạnh Lam Nguyệt, cung kính nói. "Ừm." Lam Nguyệt khẽ đáp một tiếng, nàng đứng trên đài cao, mặc phát phi dương, nhìn đám thiếu niên tràn đầy nhiệt huyết bên dưới. "Các ngươi luyện tập mấy hôm nay thế nào ?" "Bẩm chủ tử, mọi chuyện đều rất tốt, mọi người đều cố gắng, thực lực đa phần đều có tăng lên." Diệp Tu đứng ra, cung kính nói. "Đa phần ?" Diệp Tu nói đa phần, vậy có nghĩa là không toàn bộ ? "Vâng, ngoài ra một số linh giả vẫn còn gặp bình cảnh, chưa đột phá được Sơ Linh Cảnh. Võ giả thì vẫn tốt." Lam Nguyệt kinh ngạc, lúc trước cô dùng một đêm để đột phá Sơ Linh Cảnh, bọn họ gần nửa tháng này tu luyện dưới tụ linh trận cùng sự giúp sức của đan dược mà vẫn chưa đột phá lên Sơ Linh Cảnh ? "Quá chậm, tu luyện dưới điều kiện tốt như vậy, đến nay vẫn chưa đột phá được Sơ Linh Cảnh !" Thanh âm Lam Nguyệt lạnh lùng, lại mang theo một cỗ sắc bén. Đám thiếu niên vốn còn đang tự hào, lúc này nghe thanh âm nàng không khỏi hoảng sợ, vội vàng quỳ xuống: "Chủ tử bớt giận !" Bọn họ vốn tưởng tốc độ tu luyện của bọn họ đã rất nhanh rồi, không nghĩ tới chủ tử vậy mà không hài lòng. Bọn họ là được chủ tử cứu giúp, đời này chỉ sợ đều vì chủ tử mà sống ! Chủ tử hiện tại không hài lòng, chính là sai sót của bọn họ ! "Đường chúng ta đi, là đường của cường giả, thứ chúng ta đối mặt, không chỉ là thế lực lớn khắp Huyền Linh đại lục ! Cái ta hướng tới, là bên ngoài Huyền Linh đại lục ! Các ngươi nếu đến chút chuyện nhỏ này cũng không làm được, vậy, ta nuôi các ngươi còn có ít gì ?" Ánh mắt Lam Nguyệt lạnh lùng, thanh âm cũng lạnh lẽo hơn. "Chủ tử bớt giận." Toàn bộ đều cúi sát đầu, không dám kêu một tiếng. Lam Nguyệt kì thực cũng không phải tức giận, nàng chỉ muốn cho bọn họ biết, con đường mà bọn họ đi gian nan cỡ nào, không phải chỉ là một Động Nhạc quốc này, cũng không phải chỉ Huyền Linh đại lục này. "Tiểu thư, bọn họ trong thời gian ngắn như vậy đã tu luyện được như vậy, đã là rất tốt rồi." Cô có phải là yêu cầu quá cao không ? Tuyên Vọng đến gần Lam Nguyệt, nhỏ giọng nói. Lam Nguyệt liếc nhìn hắn một cái, không cho là đúng: "Trước đây ta dùng một đêm đã có thể đột phá mười cấp nhập môn, tiến vào Sơ Linh cảnh. Bọn họ nửa tháng mà gọi là rất tốt ?" "Khụ khụ khụ, cái... cái gì ? Một đêm !!? Tiểu thư, người không đùa ?" Tuyên Vọng lắp bắp, quạt trên tay cũng rơi xuống đất. Không phải bọn họ kém cỏi, là cô quá biến thái ! Đám thiếu nuên bên dưới cũng kinh ngạc ngẩng đầu, đám hài tử càng là sùng bái nhìn nàng. Lam Nguyệt bị nhìn có chút không được tự nhiên, cô nói sang chuyện khác. "Khụ, được rồi. Ta vừa đem đến một số võ kỹ cùng linh kỹ. Các ngươi tu luyện đến Sơ Linh cảnh có thể tìm Tuyên Vọng tìm một quyển phù hợp với bản thân." "Vâng, chủ tử." "Bất quá, con người ta ghét nhất là bị phản bội, ta không tin các ngươi, các ngươi cũng không có gì khiến ta có thể tin tưởng, ta muốn các ngươi tại đây lập lời thề, tuyệt đối không phản bội ta ! Nếu không làm được, cũng có thể rời đi, ta không muốn ép buộc bất kì ai." "Chủ tử, nếu không có người, chúng ta hiện tại vẫn còn lang thang ở nơi nào xin ăn, sao có thể rời đi được !" "Đúng vậy, chủ tử, mạng của chúng ta là người ban cho, chúng ta thề chết đi theo." "Đúng vậy, xin thề !" "Xin thề !" Lam Nguyệt khẽ cong môi, tên Tuyên Vọng này chọn người, đúng là có mắt nhìn. Chả trách thời gian lâu như vậy, hắn cũng chỉ chọn được hơn trăm người. "Chúng ta cùng trở thành cường giả, giẫm đạp lên mọi thứ, đi lên đỉnh cao !" Lam Nguyệt đứng thẳng người, cả người toát ra khí thế cường đại, tuyệt đối khiến người ta tín ngưỡng tuân theo. Thanh âm nàng không lớn, nhưng đủ để truyền vào tai mỗi người ở đây. "Giẫm đạp mọi thứ, đi lên đỉnh cao !" "Giẫm đạp mọi thứ, đi lên đỉnh cao !" "..." Lam Nguyệt giơ tay, ra hiệu ngừng lại. Đám người cũng theo đó im lặng.