Chương 68: Khuynh Thành Tuyệt Sắc Linh Trận Sư - Chương 68: Cung Yến (1)
Lam Nguyệt có chút kinh ngạc nhìn nàng, gương mặt thượng một chút cười nhẹ, nhưng cũng không trả lời.
Phượng Lam Vũ không nhận được trả lời cũng không để ý, chỉ chăm chú cúi đầu.
Trong xe im lặng đến lúc xe ngựa dừng lại, Lạc Y ở bên ngoài vén màn xe lên:
"Tiểu thư, đã đến rồi !"
Lam Nguyệt đứng dậy bước xuống trước, Phượng Lam Vũ cũng được người đỡ xuống sau. Bên Phong Mị Nhi cũng đã xuống toàn bộ, đang tụ lại cùng một chỗ, chuẩn bị đi đến nơi thiết yến.
Lam Nguyệt cũng bước theo, Lạc Y luôn đi bên cạnh nàng.
Chỗ thiết yến ở bên cạnh ngự hoa viên, vì hôm nay là hoa đăng hội, khắp nơi đều giăng đèn kết hoa.
Hôm nay trong cung không thấy dạ minh châu khắp nơi, mà toàn bộ hoàng cung đều giăng đèn lồng. Khắp hoàng cung trang hoàng lộng lẫy, giữa sân là ca vũ y phục lả lướt biểu diễn, tiếng nhạc ngân nga, mỹ nhân nhảy múa. Xuy, hoàng đế cũng thật biết hưởng thụ a !
Bên kia, các nữ quyến tụ lại cùng nhau hàn huyên, cười cười nói nói, một bộ thân thiết quan tâm, nhưng cũng không biết được có mấy ai là thực lòng ?
Phượng Lam Uyển bên kia cũng có người đến bắt chuyện, nàng một bộ lạnh nhạt xa cách, không quá thân thiết cũng không quá lạnh lùng.
Phượng Lam Uyển hoàn toàn khác xa Phượng Lam Thanh, tính cách trầm ổn nhiều, lại có khí chất, bất quá, nếu nhìn kỹ, sẽ nhìn đến trong mắt nàng không phải trong trẻo lạnh lùng mà là cao ngạo cùng khinh thường.
Lam Nguyệt đảo mắt nhìn xung quanh, sau đó thu hồi ánh mắt, bỗng phát hiện bên cạnh mình nhiều hơn một người.
Nàng có chút ngoài ý muốn.
"Ngươi theo ta làm gì ?"
Phượng Lam Vũ nghe Lam Nguyệt hỏi hơi giật mình, ngượng ngùng cúi đầu nói nhỏ:
"Ta...ta cũng không quen ai... Cho nên...nên..."
"Nhưng ta cũng không quen ngươi."
Mặc dù Phượng Lam Vũ nhắc nhở nàng một câu, nàng ta cũng chưa từng tổn hại nàng, nhưng nàng thực sự không muốn liên quan gì đến đám người Phượng gia này nữa.
Phượng Lam Vũ sửng sốt, thật lâu vẫn chưa hồi phục lại tinh thần. Chờ nàng phản ứng lại, Lam Nguyệt đã đi xa.
Vị tỷ tỷ này của nàng... thật khác.
Lam Nguyệt một đường đi tới, người xung quanh nhìn thấy nàng, thấp giọng nghị luận.
"Kia là ai ?"
"Thật xinh đẹp..."
"Còn nhỏ tuổi mà đã xinh đẹp như vậy.."
"Ta như thế nào chưa từng thấy qua ?"
"Chẳng lẽ là khách của hoàng gia ?"
"Không giống.."
"..."
Lam Nguyệt bị người khác nghị luận nhìn chằm chằm cũng không hề có bất kì biểu cảm nào, đến vị trí được an bài, ngồi xuống.
Thế giới huyền huyễn, không thiếu mỹ nhân, rốt cuộ linh đan diệu dược vô số, tu bổ nhan sắc là chuyện bình thường. Người tu luyện đa phần tư sắc đều không tồi. Nhưng đẹp ở đây, là thắng bởi khí chất. Phượng Lam Nguyệt vốn dĩ xinh đẹp, chẳng qua quá mức yếu nhược, đem cái đẹp này che lấp.
"Kia không phải vị trí của tướng quân phủ sao ?"
"Nàng là người của Phượng gia ?"
"Chẳng lẽ là vị Đại tiểu thư kia ? Nghe nói nàng đã trở lại a"
"Không đúng, đại tiểu thư Phượng gia ta gặp bên kia, thực sự rất đẹp, nhưng không phải người này."
"Chậc, đúng là một mỹ nhân xinh đẹp..."
"Kia, nàng là ai ??"
Lam Nguyệt bình tĩnh ngồi xuống, tay ngọc nâng lên ly trà khẽ nhấp một ngụm, hơi híp mắt, đặt trở lại.
Không ngon lắm... nhưng cũng tạm chấp nhận được.
Lam Nguyệt ngồi ở kia, một thân lam y, bên ngoài bạch sa mỏng manh, mờ mờ ảo ảo, lộ ra một cỗ tao nhã thanh lãnh. Nàng không hề làm gì, cũng chẳng nói gì, nhưng vẫn như cũ thu hút ánh mắt người khác.
Thủy Y Hoạ vừa đến ngự hoa viên, liền bị thân ảnh kia thu hút.
Nàng ánh mắt sáng lên, không màn nha hoàn ngăn trở chạy đến chỗ Lam Nguyệt.
"Nguyệt Nhi ! Lâu rồi không gặp a !"
Lam Nguyệt nhìn thiếu nữ trước mặt, một thân bạch sắc cung trang, tinh xảo hoa mỹ, phía trên dệt lên màu lam điệp, trùng trùng điệp điệp nơi làn váy, tay áo, tựa như chỉ cần nàng động một chút, Lam Điệp đều cất cánh bay lên. Tóc đen vấn lên, phần đuôi xoã xuống hai bên, trên tóc cũng cài lên màu lam diêu điệp, cùng y phục một loại hoa văn.
Nàng trang dung tinh xảo, gương mặt nhỏ trắng noãn, môi anh đào đỏ bừng, thân hình mảnh mai tinh tế.