Chương 420: Ôn Nhã trở lại

Tây Lâu Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
Ôi, cậu này thật là không hiểu đạo lý mà. Tôi đây là giữ thể diện cho Trưởng ban thư ký Tần mà mời mọi người ăn cơm, cũng không coi người ta ra gì rồi đó. Lư Khoái Phi nhìn qua Trương Nhất Phàm có vẻ ngồi rất là bình tĩnh ở đó, trong lòng có chút bất bình. Trái lại Đinh Hạo Thiên khá tinh tường, nhìn thấy khí thế của người thanh niên này rất khá, ngồi ở chỗ đó giống như là một vị trí rất là cao vậy. Người này là ai vậy? Trong lòng Đinh Hạo Thiên đang suy xét. Mắt nhìn qua người đẹp Ôn Nhã đang ngồi bên cạnh, thấy người ta vốn không để ý tới mình, không để ý ai cả mà ngồi uống trà. - Ông Đinh, mau gọi nhân viên dọn thức ăn lên. Hôm nay tôi phải cùng Trưởng ban thư ký Tần uống vài ly với nhau. Tên Lư Khoái Phi da mặt thực sự quá dày. Trương Nhất Phàm nói ông ta vậy mà vẫn không tức giận. Ngược lại còn cười hì hì cứ thế mà nịnh hót. Tần Xuyên hiểu được suy nghĩ của Trương Nhất Phàm, hắn không muốn nói ra thân phận của mình. Nhưng tên Lư Khoái Phi này xuất hiện ở đây, thực sự làm người ta cảm thấy khó chịu. Vừa nãy còn ngang ngược, vậy mà nháy mắt đã thay đổi tươi cười chào đón, liên tục nịnh bợ. Có lẽ Lư Khoái Phi tự nghĩ ở trong thành phố Song Giang ông ta cũng có chút thể diện, cũng không cần phải có người chào đón mà đã tự ý ngồi xuống. Người con gái đi theo sau ông ta cũng đi theo tới. Lúc đang chuẩn bị ngồi xuống, Trương Nhất Phàm nói: - Ông chủ à, chỗ ông không có bảo an sao? Sắc mặt của Lư Khoái Phi lập tức thay đổi. Ở thành phố Song Giang lăn lộn đã lâu, cho dù là người của giới thương nhân hay là chính quyền ai mà không phải nể ông ta chứ? Mấy ngày trước lúc cùng Chủ tịch thành phố Bộ uống rượu, người ta cũng rất là nể mặt mình. Dù sao chủ tịch của công ty thị trường, nếu như thay là doanh nghiệp nhà nước trước kia, tốt xấu cũng cho là cấp cao. Người trẻ tuổi trước mặt này không thức thời, Lư Khoái Phi làm sao cũng không đoán ra được thân phận của đối phương. Chẳng lẽ là bạn trong tỉnh của Trưởng ban thư ký Tần sao? Chỉ có điều Lư Khoái Phi vênh váo ở trong thành phố Song Giang lâu rồi, chưa bao giờ bị mất thể diện cả. Nghe câu nói này của Trương Nhất Phàm, tức giận hừ một tiếng nói: - Không giữ thể diện thật là không biết xấu hổ. Phù —— Trương Nhất Phàm đổ ly nước trong tay lên mặt của Lư Khoái Phi. Nước trà theo thế rơi đầy khắp khuôn mặt của ông ta, không ngừng rơi xuống. - Cậu —— Lư Khoái Phi đứng lên, tức giận đến run rẩy cả lên. Ông ta chỉ vào Trương Nhất Phàm, không nói được gì. - Cút —— Trương Nhất Phàm rống lên một tiếng, bỏ ly nước trà lên bàn. Đinh Hạo Thiên thấy tình thế này có vẻ không được cho lắm liền cười trừ nói: - Thật tình xin lỗi, thật tình xin lỗi, tôi sẽ bảo ông ta ra ngay đây. Sau đó kéo Lư Khoái Phi đi ra khỏi phòng bao. Người phụ nữ xinh đẹp đó, cũng không dám lên tiếng, vội vàng ra theo sau. Tần xuyên nói lời xin lỗi với Trương Nhất Phàm: