Chương 426: Lần thứ tư đến tìm Trương Nhất Phàm

Tây Lâu Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
- Ba, Bí thư mới tới này rốt cuộc là ai? Khinh người quá đáng. Vương Mộ Tuyết tức tối nói trút hết bực dọc. - Ít nói một chút đi! Vương Phú Nhân hung dữ rút điếu thuốc, nói với lái xe: - Về thôi! Còn chưa tới văn phòng chính thì có điện thoại từ văn phòng chủ nhiệm gọi tới. - Chủ tịch Hội đồng quản trị Vương, Chủ tịch Hội đồng quản trị Vương, người của đội phòng cháy đến. - Bọn họ đến làm gì? Vương Phú Nhân tức giận hỏi. - Không rõ, bọn họ nói phải đợi ngài về. Chủ nhiệm văn phòng trả lời. - Biết rồi! Vương Phú Nhân lập tức kêu lái xe chạy về văn phòng. Trong phòng khách, mấy người mặc đồng phục phòng cháy chữa cháy ngồi đợi, trong đó không ngờ có cả đội trưởng đội phòng cháy chữa cháy Vương Toàn Hữu. Vương Phú Nhân đi vào. - Đội trưởng Vương, ngọn gió nào đưa ngài đến chỗ tôi vậy! - Làm gì có ngọn gió nào chứ, cấp trên chỉ thị, không dám không tới! Vương Toàn Hữu cũng là bạn cũ của Vương Phú Nhân, những người này, bình thường đi ăn uống với nhau. Chỉ là sau khi kế nghiệp, Vương Phú Nhân quan hệ rộng rãi hơn, những quan chức bình thường của thành phố Song Giang tuyệt đối không dám tìm bọn họ kiếm chuyện. Hôm nay Vương Toàn Hữu đến đây, trong câu nói vừa rồi của ông ta, lộ ra một ít tin tức, chỉ thị của cấp trên? Ai có thể chỉ thị mấy người bọn họ chứ? Đến chủ tịch tập đoàn Hoa Long còn không khách khí, cả thành phố Song Giang này, lớn hơn Chủ tịch thành phố chỉ có thể là Bí thư thành ủy. Nghĩ đến tên Bí thư thành ủy này, Vương Phú Nhân liền cảm thấy đau đầu. Đối phương rốt cuộc là lai lịch như thế nào? Vương Phú Nhân mời đội trưởng đội phòng cháy chữa cháy vào trong phòng làm việc của mình, đưa ra một ít tiền biếu, ước chừng mười ngàn tiền mặt. Không ngờ Vương Toàn Hữu trả lại toàn bộ số tiền ấy: - Rất xin lỗi, Chủ tịch Hội đồng quản trị Vương, lần này tôi không giúp được ông rồi. Vương Phú Nhân tức giận, đứng dậy, rồi đến ngồi xuống bên cạnh Vương Toàn Hữu: - Đội trưởng Vương, nể tình giao hữu nhiều năm của chúng ta, vui vẻ tí đi! Vương Toàn Hữu nhìn thấy cửa đóng chặt, trong phòng làm việc lại không có người khác ông ta mới chậm rãi nói: - Việc này ông nên đến hỏi cậu cả, xem gần đây cậu ấy đã đắc tội với người nào? Vương Phú Nhân đã hiểu, bất đắc dĩ nói: - Vậy được rồi! Không ảnh hưởng ông chấp hành công vụ nữa. Kết quả kiểm tra phòng cháy, từ văn phòng đến nhà xưởng của tập đoàn Hoa Long có rất nhiều chỗ không đáp ứng yêu cầu phòng cháy, phải tạm ngừng kinh doanh để chỉnh đốn. Đối mặt với kết quả này, Vương Phú Nhân rất khó chịu. Sau khi đợi người của đội phòng cháy đi hết, Vương Phú Nhân kêu Lư Khoái Phi vào văn phòng, hung dữ mắng một trận. Lư Khoái Phi nói: - Anh rể, không phải chỉ là một Bí thư thành ủy Song Giang sao, có gì mà to tát chứ? Chúng ta chuyển đi là được mà. - Chuyển, chuyển, chuyển, cậu chỉ biết chuyển thôi à, dời một xí nghiệp đâu phải dễ dàng như vậy? Vương Phú Nhân tức giận mắng: - Thành sự không dễ, bại sự có thừa! Lư Khoái Phi không nói gì nữa, nhưng trong lòng rất không phục. Mẫu đất năm trăm này không phải là mình vận động lấy được sao? Nhiều năm như vậy, mình đối với Hoa Long không có công lao thì cũng có khổ lao, anh rể tại sao lại có thể nói với mình như vậy chứ? - Xem xem cậu làm nên chuyện gì rồi, tối nay chuẩn bị đi, cùng tôi đi xin lỗi người ta một tiếng. - Anh rể, anh có cần chuyện bé xé ra to vậy không! Một Bí thư thành ủy tép riu thôi mà, làm được gì chứ? Lư Khoái Phi khinh thường nói. - Cậu thì biết cái gì chứ, có chút tiền là chỉ biết chơi gái. Vương Phú Nhân đập bàn nói: - Hiện tại cổ phiếu của Hoa Long bị người ta thao túng, nhà xưởng thì ngừng kinh doanh chỉnh đốn, chẳng lẽ mấy vấn đề này còn chưa đủ nghiêm trọng hay sao? Ông ta chỉ vào cổ phiếu trên mặt bàn của tập đoàn Hoa Long: