Chương 429: Tình trong như đã

Tây Lâu Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
- Bịch —— Tên nọ bị văng xa vài mét, đập vào bàn phía góc tường, đau đến mức y giống như ác quỷ đang gào to trong đêm. - Đánh chết hắn! Con mẹ nó, không ngờ nó dám đánh người! Bốn người khác vây quanh lại, có người cầm lấy chai bia, có người cầm cái đĩa trên bàn, hiện tại những người này đang vây quanh Trương Nhất Phàm. Ôn Nhã bổ nhào lại. - Đừng —— - Bịch —— Một cái đĩa đập vào đầu Ôn Nhã, cái trán lập tức bị chảy máu. Ôn Nhã kêu một tiếng đau đớn, ngã vào người Trương Nhất Phàm. Thấy đánh nhau, người trong tiệm thức ăn nhanh đều né ra, toàn một đám nhát gan sợ chết. Người nào to gan thì trốn ở một bên, lặng lẽ chứng kiến cảnh đó mà không hó hé một lời. - Ôn Nhã! Trương Nhất Phàm gào lên, phát hiện Ôn Nhã ngẩng đầu lên, nhìn mình gượng cười một cái. - Dừng tay —— Trương Nhất Phàm quát to một tiếng, nhìn bốn người đang vây quanh với ánh mắt đằng đằng sát khí. - Ngươi còn có liêm sỉ không! Một tên nhìn ba tên còn lại, y nhìn thấy Trương Nhất Phàm gặp nguy mà không cuống cuồng, còn rất can đảm, khiến trong lòng y có chút đắn đo, có nên đụng tới người này không. Trương Nhất Phàm đỡ Ôn Nhã ngồi xuống, lạnh lùng nhìn năm người đó, nhớ kỹ mặt bọn họ: - Các người không phải là vì tiền sao? Sao lại đánh người bị thương! Ba cô ấy nợ các người bao nhiêu, tôi trả cho! Khẩu khí thật lớn! Nhưng mấy người nhìn Trương Nhất Phàm cảm thấy rất lo lắng, nửa tin nửa ngờ buông chai rượu xuống. Chỉ là có người không tin. - Ngươi có tiền mà còn ngồi đây ăn đồ ăn nhanh sao, nói để hù người khác à! Ngươi suy nghĩ kỹ chưa. Trương Nhất Phàm không để ý đến y, xé khăn giấy lau cho Ôn Nhã: - Em không sao chứ! Trước tiên phải bịt miệng vết thương lại. Thu Phi Tuyết chạy tới, vừa khóc vừa cầm khăn giúp cô sát trùng vết thương: - Chị Ôn Nhã bị thương rồi. Trên trán Ôn Nhã, bị rách một lỗ lớn, may mà ở trong tóc, nếu không thì mặt bị sẹo rồi. - Hai trăm tám mươi ngàn. Ngươi trả nổi sao? Tên tóc ngắn hét lên, mấy tên kia sửng sốt. “Không phải hai trăm ba mươi ngàn sao? Sao lại thay đổi rồi? Ồ, phí dịch vụ. Mấy người lập tức hiểu ý. - Hai trăm tám mươi ngàn! Trương Nhất Phàm đưa chìa khóa xe: - Trước tiên cầm lấy chìa khóa xe này trước, nửa giờ sau một tay trao tiền một tay lấy lại đồ. Hắn chỉ vào chiếc Audo màu trắng đậu trước cửa, mới mua hơn một năm. Mấy tên nhìn thấy có giấy phép nên yên tâm đồng ý. Chỉ có điều vừa rồi nhìn thấy không ngờ tiểu tử này lại đi xe tốt như vậy, Audo A6, ít nhất cũng phải sáu bảy trăm ngàn, cho dù không tính thuế thì ít nhất cũng không dưới bốn trăm. Mấy tên đó nửa tin nửa ngờ nhìn Trương Nhất Phàm, tên tóc ngắn mở miệng nói: - Được! Tin ngươi một lần! Nửa giờ sau không đến thì đừng trách chúng ta đem xe đi. Trương Nhất Phàm đi qua, nhặt chiếc điện thoại từ chỗ gã mà bị mình đá một một cú ngã lăn quay. Đỡ Ôn Nhã dậy nói: - Chúng ta đi thôi! Trước tiên đi bệnh viện đã. Ôn Nhã cảm động nói: - Không cần đâu, Tiểu Tuyết dìu em đi là được rồi, những người này, một người cũng không tha. Thật là thái quá. Nhìn thấy vẻ mặt quan tâm của Trương Nhất Phàm, Ôn Nhã cảm thấy trong lòng bồi hồi, xúc động: - Em không việc gì đâu, bị trầy da tí thôi mà. - Vậy được rồi! Tiểu Tuyết, nhanh đưa cô ấy đi bệnh viện. Để tôi ở đây với bọn họ! Mãi đến lúc Thu Phi Tuyết và Ôn Nhã lên xe taxi đi rồi, Trương Nhất Phàm mới lấy điện thoại ra: - Liễu Hải, mang vài người đến đây, xe của tôi bị mấy người giữ lại rồi. Cửa hàng thức ăn nhanh Song Giang! Đúng, nhanh lên. Vừa mới cúp máy, đồ ăn làm ngon lắm, năm người vừa ăn vừa uống bia, có người nhìn thấy Trương Nhất Phàm ở ngoài gọi điện thoại: - Các ngươi nói hắn có phải đang báo cảnh sát hay không? - Người ngoại tỉnh, không sợ! Chúng ta không phải là ở trên phố đánh nhau, đồn công an sẽ không quản đâu. - Vậy là, chúng ta là đang tính sổ cơ mà, thiếu nợ thì trả tiền, cái đạo lý này đi đến đâu mà chẳng nói được.