Chương 456: Nắng hạn gặp mưa rào

Tây Lâu Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
Trở về tỉnh, Trương Nhất Phàm có cảm giác mọi thứ đã thay đổi rất lớn. Hai ba tháng ở thành phố Song Giang thật như cái kim giây ở trong cái đồng hồ báo thức, lúc nào cũng làm việc không khi nào được dừng lại nghỉ ngơi. Giờ đã thoát ra được cái vòng quay đó chợt quay đầu nhìn lại con đường đã đi qua. Trong lòng thoải mái hơn nhiều. Môi trường đầu tư và tình hình trị an của thành phố Song Giang về cơ bản đã được chỉnh đốn và cải cách. Bước tiếp theo có thể mạnh tay làm việc lớn rồi. Tiến hành một đợt kiến thiết kinh tế oanh oanh liệt liệt. Môi trường đầu tư và không khí thị trường thành phố Song Giang cũng không tồi. Đặc biệt là từ sau khi tình hình trị an của thành phố được giải quyết. Hơn nữa thị trường xe taxi cũng đã được chỉnh đốn và cải cách. Những nhà đầu tư về cơ bản cũng không còn gì để phàn nàn. Vấn đề mấu chốt còn lại là chính sách quy hoạch. Trương Nhất Phàm ngồi hàng ghế phía trên nhắm mắt suy nghĩ. Hôm nay Liễn Hải đưa hắn về tỉnh. Thu Phi Tuyết ngồi hàng ghế phía sau, hiếu kỳ đưa mắt ra bên ngoài cửa xe nhìn trái nhìn phải. Biểu hiện gần đây của Liễu Hải cũng không tồi. Trương Nhất Phàm bảo gã đến trường đăng ký học để kiếm lấy cái bằng. Xe hết đi trên đường cao tốc rồi lại vào nội thành. Liễu Hải là tay lái xe khá cừ. Anh ta lái thẳng xe và đỗ trong tầng hầm của cơ quan. Sau đó, anh ta cùng Thu Phi Tuyết lấy đồ từ sau xe, theo Trương Nhất Phàm đi vào thang máy. Thu Phi Tuyết lần đầu đến thành phố lớn như thế này. Cô ta có cảm giác của một bà lão từ quê ra tỉnh. Cô nhìn ngược nhìn xuôi. Đổng Tiểu Phàm đang cho con bú. Bác sĩ khuyên tốt nhất nên nuôi con bằng sữa mẹ thì có lợi cho cơ thể của trẻ. Vì thế Đổng Tiểu Phàm vẫn duy trì liên tục thói quen này. Chỉ khi thiếu sữa cô ta mới cho con ăn sữa ngoài. Bà Tô Tú Thanh vẫn luôn ở tỉnh thành, trông nom đứa cháu nhỏ. Bà ấy cả ngày vui cười hớn hở, lại có thêm Liễu Hồng mỗi khi tan ca lại quay về làm đỡ. Có hai người đó nên Đổng Tiểu Phàm cũng đỡ. Nghe tiếng chuông cửa kêu, Đổng Tiểu Phàm nói: - Mẹ, có lẽ Nhất Phàm đã về. Bà Tô Tú khanh đang rửa bình sữa trong nhà bếp vội lau tay và ra mở cửa. - Thằng ba! Con về đấy à! - Mẹ, con về rồi đây. Tô Tú Khanh lập tức đón lấy cái túi trong tay Trương Nhất Phàm. Thấy Trương Nhất Phàm quay về bà rất vui sướng. Đổng Tiểu Phàm bế con con bước đến, nhìn thấy phía sau vẫn còn người khác lập tức quay người lại kéo áo xuống. - Tiểu Phàm! Để anh bế con. Trương Nhất Phàm đưa tay ra bế đứa nhỏ nhưng Đổng Tiểu Phàm trừng mắt lên nhìn Trương Nhất Phàm trách: đưa khách về nhà cũng không nói trước hại Đổng Tiểu Phàm xuất hiện với bộ dạng xấu xí. Trương Nhất Phàm cười hì hì, lúc này mới giới thiệu: - Ồ, suýt nữa quên giới thiệu. Cô gái này là Thu Phi Tuyết. Gọi cô ấy là Tiểu Tuyết hoặc Tiểu Thu đều được. - Mẹ ah, giúp con sắp xếp một phòng cho Tiểu Tuyết. Trương Nhất Phàm nói một tiếng rồi bế đứa nhỏ đến ngồi vào sô pha dỗ dành. Đứa nhỏ rất đáng yêu, cũng sắp đầy hai tháng rồi. Nhìn thấy Trương Nhất Phàm không ngờ cười lên thật đáng yêu. Liễu Hải xin phép đưa đồ đạc lên phòng cất. Trương Nhất Phàm nói: - Cứ ngồi đây đi đã, đợi chút nữa chị cậu về. Hai chị em cậu lâu lắm rồi chưa gặp nhau tâm sự. Đổng Tiểu Phàm cầm bao thuốc trên mặt bàn đưa cho Liễu Hải: - Ngồi đi! Đều là người một nhà, khách sáo làm gì? Đổng Tiểu Phàm sau khi sinh con số đo của ba vòng đều vượt quá Liễu Hồng. Ngực và Mông đều to hơn Liễu Hồng. Nhìn mà phát thèm. Sau khi nói với Liễu Hải, cô ta lại quay sang cô bé mới mười chín tuổi đầu nói: - Tiểu Tuyết, cô cũng ngồi đi. Đổng Tiểu Phàm quay người đi pha trà. Thu Phi Tuyết liền đứng dậy: - Để đó em pha cho chị Đổng. Khi ngồi trên xe, Liễu Hải đã nói với cô ta. Vợ của Trương Nhất Phàm tên là Đổng Tiểu Phàm, bảo cô ấy gọi là Chị Đổng. Thu Phi Tuyết liền ghi nhớ. Cô bé này khá nhanh nhẹn, tự mình rót trà rồi lại vào nhà bếp phụ việc. Con nhà nghèo sớm trưởng thành một chút cũng không sai. Từ sau khi gia đình xảy ra chuyện Thu Phi Tuyết trưởng thành lên rất nhiều. Rất nhiều việc cô đều có thể làm.