Chương 557: Đối đầu

Tây Lâu Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
Trương Nhất Phàm nhìn Liễu Hải, người cảm khái chính trực sống sống trên đời cũng đành bất lực, cậu không muốn làm, lại có người muốn hại cậu. Mối hận cũ của Phương gia và Trương gia, vì sao bọn họ lại cố tình nhằm vào mình? Suốt mấy năm nay, bản thân chỉ muốn nỗ lực làm hoàn thành trách nhiệm, không có ý định tranh đấu với ai, ở thời đại của Thư Á Quân, mình là một người không được để ý đến, nhưng đi theo con đường của mình tới nay, Thư Á Quân còn phải đứng dưới chân ta, dường như là có mối thâm thù với Phương gia Tống Vũ Hà chết, Phương Nghĩa Kiệt bị bỏ tù, việc này cũng có thể đẩy qua cho mình sao? Đi tới ngày hôm nay, Trương Nhất Phàm biết rằng chính mình đã không còn đường lui, chỉ có cách gánh chịu ân oán của hai nhà Trương Phương. Tới đi! Sống chết có số, phú quý tại thiên, người chết có sách trời, ai sợ ai? Hai người thản nhiên lên lầu, Trương Nhất Phàm trong lòng tính toán, làm sao để kéo dài thời gian lúc này, phải tranh thủ thực hiện mục đích lớn nhất. Hộp đêm ở lầu ba rất lớn, ước chừng hơn ba trăm mét vuông. Bình thường đây là tụ điểm của Hắc Long hội, là nơi hội họp, hôm nay lại trở thành nơi mà đại diện cho đời thứ ba của hai họ Trương Phương kết thúc ân oán. Hai mươi mấy người hội Hắc Long, đủ mọi kiểu tóc thời trang, được bố trí ở bốn phía của đại sảnh. Băng Băng bị chúng bịt khăn thuốc mê làm bất tỉnh, trói chặt cô lại bằng dây thừng và để cô ở trong góc. Trong lúc hai người bước vào cửa, đột nhiên cửa bị đóng sầm lại. Năm sáu người xuất hiện cùng với Phương Tấn Bằng và Báo Đen. Báo Đen là một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi, dáng người trung bình. Ánh mắt sáng quắc, thoạt nhìn đã biết là loại người vừa hung hãn vừa xảo trá. Trong đại sảnh đềulà người của chúng, hơn nữa những người này đa số đều trang bị súng ống, Trương Nhất Phàm và Liễu Hải vô cùng cẩn trọng, không ai dám làm ẩu làm càng. Nhưng ở hoàn cảnh như vậy, sợ hãi không giải quyết được vấn đề gì. Trương Nhất Phàm thở dài, nghĩ đến việc mình đường đường là Bí thư Thành ủy, không ngờ lại phải giao tiếp cùngbăng nhóm xã hội đen. Nếu là thành phố Song Giang, chỉ cần ra lệnh một tiếng là những người này chết không có chỗ chôn thân nhưng bây giờ lại là ở nước ngoài, nơi đất khách quê người, hắn cũng giống như người bình thường, không có ưu thế gì đángkể. Nhưng khi nhìn thấy những ngườingười Hoa ởhải ngoại sa đọa, cặn bã thành như này, Trương Nhất Phàm thầm lắc đầu. Có người nói, bọn chúng thoạt nhìn có vẻ ngang tàng, nhưng thực tế lạilà tay sai của người khác. Hội Hắc Long ở phố người Hoa tiếng tăm cũng không hay lắm, lúc trước ở thời điểm thành lập hội Hắc Long, mục tiêu là muốn đuổi lũ người ngoại quốc ức hiếp người Hoa đi, nhưng hiện tại, hội Hắc Long, dần dần biến thành lũ du côn lưu manh ức hiếp dân chúng. Bọn chúng thu phí bảo vệ ở phố người Hoa, bắt nạt những kẻ yếu, thậm chí còn cấu kết với người ngoại quốc, làm những chuyện mà người ta khinh thường. Nhưng Trương Nhất Phàm hoàn toàn không nghĩ rằng tổ chức này, lại dám đụng đến mình. Nhìn đầu tóc nhuộm xanh đỏ đủ kiểu, người của hội Hắc Long trong bộ Âu phục, làm Trương Nhất Phàm thấy lạnh sống lưng. Băng Băng bị bọn chúng bắt trói, ngón tay ngón chân tê dại, đột nhiên chúng kéo Băng Băng ra, làm bộ ngục của cô lộ ra. Đẩy cô đi ra là hai tên tay sai, dùng ánh mắt đen tối mà nhìn chòng chọc vào bộ ngực của cô, một hành độngthật đáng khinh.