Lý Hồng chung quy vẫn là một người phụ nữ mạnh mẽ quyết đoán, dưới sự phối hợp của cơ quan công an do Đoạn Chấn Lâm chủ trì công việc, trong vòng hai ngày, đã tìm được đại bộ phận cai thầu xây dựng khu quy hoạch mới.
Hội nghị này do Đoạn Chấn Lâm chủ trì. Nghe nói chính phủ đối với vấn đề tiền lương nhân công tiến thành can thiệp, một số người kêu khổ không dứt. Lý do của bọn họ rất nhiều, nguyên nhân chủ yếu là lúc ký hợp đồng, tất cả những công trình nhận thầu đều theo tiến độ trả tiền.
Mà xây dựng khu thành phố mới, vừa mới bắt đầu được mấy tháng, có công trường mới tiến hành, đại đa số đều vẫn chưa kịp tiến hành nghiệm thu. Theo quy định hợp đồng, công trình chưa tiến hành nghiệm thu, thì cơ bản không lấy được tiền.
Mà tiền lương của nhân công, lại trở thành vấn đề đau đầu lớn nhất. Có rất nhiều công ty xây dựng tính toán vấn đề tài chính rất dã man. Chỉ cần bên trên không trả tiền, bọn họ cũng không thể đi vay để phát tiền lương cho nhân công ở dưới.
Trên hội nghị tranh luận không ngớt, bất đồng rất lớn.
Lý Hồng lúc nào cũng quan tâm đến tiến trình hội nghị, Đoạn Chấn Lâm đang trong phòng nghỉ, từ chỗ một người quen biết được một tin tức, nguyên nhân chủ yếu mà rất nhiều công ty không đồng ý trả tiền lương cho nhân công là vì công trường của khu quy hoạch mới quá nhiều, ít nhiều cũng mấy chục công ty cùng lúc khởi công, nhân công thì có cơ hội việc làm nhiều hơn, bọn họ lúc nào cũng có thể chọn một công ty đãi ngộ tốt làm việc.
Thành phố Song Giang tuy lượng người lưu động nhiều, nhưng lao động công trường vẫn không đủ, vì đảm bảo lao động công trình của mình không bị công trường khác lấy mất, công ty xây dựng dùng phương pháp giữ tiền công lại, hiện tượng này là nghiêm trọng nhất. Đây cũng là thủ đoạn hiệu quả nhất để bọn họ giữ lại lao động.
Đoạn Chấn Lâm biết được tin tức này, trong lòng đã có tính toán, đang chuẩn bị tìm Lý Hồng bàn bạc, đưa ra đối sách, Lý Hồng đã tự mình đến rồi.
Trên hội nghị, Lý Hồng thể hiện thái đội còn mạnh mẽ hơn đàn ông, cô lạnh lùng mà ánh mắt sắc bén, dò xét những ông bụng phệ này, những ông chủ xây dựng đi xe Mercedes- Benz.
- Hôm nay tôi gọi các vị đến không phải để cãi cọ, cò kẻ mặc cả mà là muốn các vị đưa ra một phương án, giải quyết vấn đề này. Không biết các anh dùng phương pháp nào, vay nợ hay là bán máu, vấn đề tiền công của nhân công bắt buộc phải được giải quyết! Nếu các anh không thể bảo vệ quyền lợi của họ, thì về sau ai sẽ bảo vệ quyền lợi của các anh. Chính phủ không phải ăn mày, không cần thiết phải cò kè với bất cứ ai, chính phủ chỉ là đứng trên lợi ích của số đông. Tôi chỉ nói thế này thôi, các vị tự mình xem xét mà xử lý đi.
Lý Hồng nói xong những lời này liền hùng hổ khí phách đi ra.
Xuất hiện trên hội nghỉ vẻn vẹn vài phút ngắn ngủi, khiến cho những ông chủ xây dựng này ghi nhớ khuôn mặt lanh lợi của vị Chủ tịch thành phố xinh đẹp này. Bọn họ ý thức được, thời đại của Phương Nghĩa Kiệt qua đi rồi, thời đại Ninh Thành Cương cũng qua rồi, bây giờ là thời đại của Lý Hồng.
Vị nữ Chủ tịch thành phố bất luận về tướng mạo hay khí thế đều khiến cho người ta không dám khinh thường. Trên hội nghị, nói vài câu uy phong, kinh động một số người, vì thế một số người bắt đầu biểu hiện thái độ, công ty mình bằng lòng chủ động giải quyết vấn đề này, không gây phiền hà cho cho chính phủ.
Đối với những câu nói của Lý Hồng , Đoạn Chấn Lâm vẫn còn chút dư vị, mình luôn áp dụng trạng thái ôn hòa, những người này từ đầu đến cuối luôn cắn vào chỗ khó xử của mình không bỏ ra. Hôm nay bị Chủ tịch thành phố Lý Hồng giáo huấn vài câu, bọn họ liền trở thành một đám dễ bảo.
Người đều rất đê tiện! Đoạn Chấn Lâm nghĩ đến câu này không khỏi lộ ra một nụ cười đau khổ.
Lý Hồng đúng là Lý Hồng, luôn thể hiện được hình tượng kiên quyết, quật cường, lạnh lùng. Rất ít người nhìn thấy nụ cười của cô, văn phòng Ủy ban nhân dân thành phố cũng vì thế xuất hiện một loại hiện tượng đặc biệt.
Chỉ cần có sự xuất hiện của Lý Hồng, nơi nào đang cười nói vui vẻ, lập tức lặng ngắt như tờ, tĩnh lặng như nước. Hình tượng lờ đờ của Ủy ban nhân dân thành phố trước kia, trở nên nghiêm túc, chăm chỉ trở lại.
Trương Nhất Phàm đối với việc này cảm động vô cùng, Lý Hồng đúng là một người của công việc, một người phụ nữ có thể làm được điều này, thật sự là đáng quý.
Do sự xuất hiện của Lý Hồng, Ủy ban nhân dân thành phố cũng phải trang bị một nữ thư ký, vì rất nhiều lúc Lý Hồng không quen dùng nam thư ký. Tin tức Lý Hồng muốn tuyển một nữ thư ký ở địa khu Song Giang, đã lặng lẽ truyền đi khắp giới quan trường.
Lâm Uyên nghe được tin tức này cũng lặng lẽ đến Ủy ban nhân dân thành phố xin phỏng vấn.
Trương Nhất Phàm đang ở văn phòng xem tài liệt, Triệu Vĩ tiến vào báo cáo, có một cô gái tên Lâm Uyên muốn vào gặp ngài!
Lâm Uyên? Trương Nhất Phàm hơi sửng sốt, lập tức hiểu được ý đồ của cô ta. Cô gái này đúng là chỗ nào cũng nhúng tay vào.
Cho cô ta vào! Trương Nhất Phàm nói một câu, Lâm Uyên xinh tươi được gọi vào.
- Anh Nhất Phàm.
Thấy trong phòng làm việc không có người nào khác, Lâm Uyên liền gọi thân thiết, cũng là vài tháng không gặp, Lâm Uyên lại là một bộ dạng khác. Thời trang, thanh lịch, nụ cười mê hoặc người, đã dần mất đi sự nóng vội của thời đại học, cũng không có sự u uất khi ở Thành phố Đông Lâm.
Lâm Uyên lột xác rồi. Trương Nhất Phàm nhìn cô, khẽ gật đầu.