Chương 647: Em vừa học nấu ăn xong

Tây Lâu Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
Từ trong xe vọng ra một tiếng ho dồn dập, cửa kính xe Porsche được hạ xuống, một khuôn mặt kiều diễm, xinh xắn hiện ra trước mặt. Quả nhiên là cô gái có hương nước hoa Chanel mà hắn đã gặp thoáng qua hai lần trước. Lúc này cô ấy đang ở trong xe, lấy tay đè lên ngực, ho dồn dập. Trương Nhất Phàm nói với lái xe Trần: - Đi xem xem! Lái xe Trần xuống xe đi về phía xe Porsche: - Cô không sao chứ? Có cần tôi giúp gì không? Cô gái liếc nhìn lái xe Trần một cái, không nói câu gì. Tay vẫn đặt lên ngực liên tục ho. Trương Nhất Phàm nhìn qua cửa kính xe, thấy vẻ mặt yếu đuối, dưới mưa gió trông rất đáng thương làm người đối diện cảm thấy xót xa. Lái xe Trần đưa tay ra, cô ta dường như không muốn ông ta động đến mình, lắc lắc đầu, lại ho tiếp. Lái xe Trần nhìn bộ dạng cô gái trong lòng nhủ thầm, còn giả vờ thanh cao nữa, nếu không phải do sếp chỉ đạo, thì còn lâu tôi mới thèm để ý đến cô. Dạo này lái xe Trần đang đau đầu về việc trong nhà, tâm trí không được tốt, với phụ nữ cũng chẳng có hứng thú gì nữa. Đúng là người đang lúc thiếu tiền thì tự nhiên mất hứng thú với tất cả. Nhưng xe của cô ta bánh trước đã vọt ra góc đường, thật sự là có chút nguy hiểm. Lái xe Trần nhìn cô ta với vẻ đầy miễn cưỡng, rồi ông ta quay đầu nhìn về phía Bí thư Trương. Mưa phùn nhè nhẹ, lá bay lả tả, làm cho con đường vốn không dễ đi trở nên lầy lội, giống như được bôi lên một lớp dầu, cho dù có đi bộ cũng không thể đứng vững, bất cứ lúc nào cũng có thể bị ngã. Mặt đường như vậy cộng với thời tiết này xe làm sao đi được? huống chi là đẩy xe qua. Trương Nhất Phàm nhìn về phía lái xe Trần, mình đành phải xuống xe thôi: - Xe của cô rất nguy hiểm, bây giờ nên xuống xe rồi tính sau! Trương Nhất Phàm nói to về phía cô gái đang ngồi trong xe Porsche, cô ta đang đặt tay lên ngực nghe thấy những lời vậy cô liền lắc lắc đầu. - Nếu không thì tôi giúp cô báo với công an! Nhưng trước tiên phải kéo được xe lên. Có thể là do giọng nói của Trương Nhất Phàm làm cô ta nhận ra rằng giọng nói này khác với tiếng người đàn ông lúc nãy, liền ngẩng đầu. Lúc nhìn thấy Trương Nhất Phàm cô vô cùng sửng sốt, trong đầu hiện lên hình ảnh quen thuộc. Vì vậy cô cười gượng. - Là anh? Nghe giọng nói này thì dường như cô đã nhận ra rồi, Trương Nhất Phàm gật đầu, đưa tay ra: - Cô xuống xe rồi nói tiếp! Cô ta do dự một chút rồi chậm rãi đưa bàn tay nhỏ bé nõn nà ra. Trương Nhất Phàm cầm lấy bàn tay mảnh khảnh của cô, lập tức cảm nhận được sự mềm mịn như da trẻ con. Trương Nhất Phàm thấy kì lạ, tại sao lần nào gặp cô ta, đều mang lại một cảm giác khác biệt. Cô ta đứng dậy, chân hơi run run đứng cạnh Trương Nhất Phàm, do cô đi guốc cao gót nên chỉ kém Trương Nhất Phàm khoảng một phân. Chiều cao của cô ta hình như tương đương với Bạch Khấn. Rồi Trương Nhất Phàm buông tay cô ra, không ngờ cô ta kêu lên một tiếng, guốc cao gót của cô bị vùi vào chỗ bùn lầy, mất thăng bằng - A----- - Cẩn thận— Trương Nhất Phàm theo phản xạ tự nhiên liền đưa tay ra ôm đỡ lấy vòng eo duyên dáng của cô gái. Đồ cô mặc của hãng Only hơi ngắn cộng với mưa gió thế này làm cho đôi tay của Trương Nhất Phàm chạm phải phần da thịt cô ta. Ở gần có thể nhìn kĩ cô gái, chiếc mũi thẳng, đôi mắt sâu làm say đắm nhiều người, lông mi dài rồi còn thêm khuôn mặt trái xoan, đúng là sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Nếu như để Trương Nhất Phàm chọn giữa Phạm Băng Băng với Dương Mịch ai sẽ là ngôi sao hắn yêu thích nhất (cho dù lúc đó Dương Mịch chưa nổi tiếng). Trương Nhất Phàm nhất định sẽ chọn gương mặt Dương Mịch vì khuôn mặt Phạm Băng Băng quá nhọn. Trương Nhất Phàm đỡ lấy cô: - Cô không sao chứ? Cô ta mím chặt môi gật gật đầu. Nhìn ánh mắt sáng ngời của Trương Nhất Phàm khiến cô ta đỏ bừng mặt. Hai người thoáng giật mình, một cảm giác kì lạ trong tâm trí. Người cô ta toát ra một mùi thơm nống nàn của Chanel no.5 làm Trương Nhất Phàm đã xác định chính xác, cô gái mà hai lần trước anh ta gặp chính là cô ta. - Vào trong xe tôi ngồi nghỉ chút! Xe của cô phải xử lý thế nào đây? Mưa càng ngày càng to, Trương Nhất Phàm nói với cô. - Cám ơn! Cô ta mở cửa xe, cúi người vào xe, theo thói quen cô lấy tay đặt lên ngực thì chỗ eo hở ra một làn da trắng ngần. Trương Nhất Phàm nhìn không rời mắt, eo thật là nhỏ! Cô ta vào trong xe,trên xe lập tức tràn ngập mùi hương nồng nàn của nước hoa. Trương Nhất Phàm để ý, hôm nay cô gái mặc bộ đồ đi chơi màu trắng của hãng Only. Nhìn Trương Nhất Phàm lên xe cô gái ngại ngùng cười: - Xin lỗi, đã làm phiền anh rồi. - Không sao, à, xe của cô phải xử lý sao giờ? Trương Nhất Phàm nhìn về phía chiếc Porsche đỏ. Cô gái nhẹ nhàng nói: - Tôi gọi điện báo một tiếng là được thôi, sẽ có người đến xử lý. Sau đó cô lấy chiếc điện thoại ra gọi, chỉ thấy cô nói nhỏ nhẹ: