Huyện Đạo An là một huyện nghèo khó của địa khu Vĩnh Lâm.
Vĩnh Lâm xưa nay đã được coi là một địa khu nghèo của tỉnh Tương, huyện An Đạo lại là huyện nghèo nhất của Vĩnh Lâm. Trong huyện không có đường quốc lộ. Mấy năm trước, một vài người dân không chịu nổi hoàn cảnh quê hương như vậy, liền tổ chức đào đất xây đường, người có tiền góp tiền, người có sức góp sức, xây lên một con đường khang trang.
Nhưng do kết cấu và chất lượng rất thấp nên đến mùa mưa con đường đã bị phá hỏng.
Bình thường không có tuyến xe bus nào chạy quaphần lớn là đi bộ, một vài thanh niên đi làm nơi khác khi về quê thường lười nhác, ngồi xe ôm hơn mười phút là có thể về tới thôn.
Thôi Hồng Anh trước giờ tiếc tiền không dám đi xe ôm, tiền xe về nhà đã bảy tám chục đồng. Nhưng hôm nay còn đồ đạc, còn cả Lập Thu nữa, cô nghĩ bụng gọi một chiếc xe, hai người đi chung, mất có bốn đồng đã về đến nhà rồi.
Ăn cơm trưa xong hai người mới về nhà.
Lúc Lập Thu xuống xe, nói với Hồng Anh :
- Cảm ơn cậu, thật ngại quá, bắt cậu mua vé xe cho mình, tối qua nhà mình ăn cơm đi !
Thôi Hồng Anh bất giác không nỡ để cô ấy trả tiền xe ôm, nên lại tự mình trả, hai người tạm chia tay ở đầu thôn.
Mấy bác và mẹ của Thôi Hồng Anh đang nói chuyện ở cửa nhà, mẹ Thôi Hồng Anh nói :
- Nhanh thế, đã đến trưa rồi, suốt ngày ăn với ngủ chả còn việc gì để làm.
Vốn định đi về nhà nấu cơm, bác của Thôi Hồng Anh dít một hơi thuốc lá, nhìn về phía Thôi Hồng Anh đang bịch lớn bịch bé bước đến, nói :
- Con nhà ai xinh xắn vậy, chắc không phải người trong thôn mình rồi !
Một người hàng xóm khác cũng nhìn một thoáng rồi nói :
- Chắc con dâu nhà ai mới trên thành phố về, đang tìm nhà chồng đây.
Hai người đang nói, bác cả Thôi Hồng Anh ngắt lời :
- Chắc chỉ có con bé Lập Thu thôi, còn đứa nào diêm dúa như nó nữa.
- Xem ra không phải, Lập Thu đâu có xinh đẹp như vậy? Hơn nữa Lập Thu thấp lắm, làm sao mà cao như vậy được.
Mẹ Hồng Anh nhìn mãi nhưng vẫn không nhận ra Thôi Hồng Anh.
Em trai Thôi Hồng Anh đang học bài trong nhà, bước ra ngoài nói với mẹ :
- Mẹ à, con đói lắm rồi.
Mẹ nó nghe vậy, quát :
- Bố còn chưa về, con vội gì chứ?
Bác gái nói :
- Cả sáng nay con chim khách cứ hót mãi, phải chăng hôm nay có khách quí đến nhà?
- Chị đừng có nằm mơ giữa ban ngày, khách nào muốn đến cái chốn này? Trừ khi Đằng Phi trở về.
- Ôi, thằng Đằng Phi này đúng là một người làm quan cả họ được nhờ. Bây giờ đến cả Trưởng thôn cũng không dám làm khó nhà ta.
Bác hàng xóm liền hỏi :
- Quế Hoa này, khi nào nhà cô làm cỗ đính ước cho Hồng Anh với Đằng Phi thế?
- Chuyện này là tùy ở chúng nó, chúng tôi sao bắt ép được.
Mẹ Hồng Anh chưa nói hết, đã nghe thấy tiếng thằng út la to như thấy người ngoài hành tinh :
- Chị cả, mẹ ơi chị về rồi !
Sau đó nó ba chân bốn cẳng chạy ra cổng.
- Chị về rồi, còn phát tài nữa này !
Nó nhìn thấy bao nhiều quà Thôi Hồng Anh đem về, mắt hấp ha hấp háy. Thôi Hồng Anh cười tươi, nói :
- Mau giúp chị mang vào nhà, mỏi hết cả tay rồi đây.
- Chị, chị xinh thật đấy.
Thằng út đi đằng sau, cứ xuýt xoa ngắm nghía chị nó, thốt lên như vậy. Thôi Hồng Anh như mở cờ trong lòng, nhưng nghiêm mặt quát :
- Trẻ con biết cái gì, đi nhanh lên.
Hai người đến cửa nhà, vừa mới thấy Thôi Hồng Anh chào, mấy bác tíu cả lên, nhìn thấy Thôi Hồng Anh, ngây người ra. Đây là Hồng Anh á?
Xinh đẹp như vậy, mấy bác gái thật không thể nhận ra. Hồng Anh nhìn thấy vẻ mặt của mọi người, bất giác mặt đỏ lựng cả lên.
- Xinh thế cơ đấy, chà chà !
Mấy người cứ xuýt xoa, vây lấy Thôi Hồng Anh ngắm qua ngắm lại, nhìn lên nhìn xuống, vừa thích thú vừa thèm thuồng, mới có vài tháng đã xinh như diễn viên điện ảnh rồi.
May mà Thôi Hồng Anh có đem về một ít kẹo, nhưng vẫn không ngừng được mấy miệng khen lấy khen để của mọi người.
Bác gái nói :
- Hồng Anh à, giờ chả ai nhận ra nữa, vừa nãy còn đoán con dâu nhà ai từ thành phố mới về cơ.
Nghe vậy, Thôi Hồng Anh vui lắm, cười rất tươi.
Mẹ Hồng Anh thấy con gái trở về, tức tốc chạy vào bếp nấu cơm.
Bác cả thấy vậy cười ha hả :
- Hồng Anh nhà ta thắng trận trở về, hôm nay bác không về nhà nữa, ăn chực ở đây một bữa, xem nào, còn có cả hai bình rượu ngon nữa đây, tý phải làm vài chén mới được.
Bác cả cầm một bình rượu Đông an đấu lên xem một hồi lâu, như không nỡ rời tay.
Rượu Đông an đấu xưa nay nổi tiếng với “đông an mao đài”, có đủ ba đặc vị thuần, ngọt và thơm. Độ cồn thấp, uống vào ngọt mát, vị ngon vô cùng; cái vị thuần khiết và thơm ngọt này rất dễ uống; uống thì thấy nhẹ dịu, sau mới thấy rượu ngấm rất nồng.
Loại này khác xa với loại rượu nhà mình vẫn nấu, mẹ Hồng Anh nhìn thấy vẻ mặt của bác cả, tuy không thích nhưng vẫn vừa cười vừa nói
- Anh đừng cứ đứng đấy mà ngắm nữa, đợi tý rồi bố nó về, hai an hem tha hồ mà chén anh chén em nhé !
Nghe em dâu nói vậy, bác cả cười vang, trong lòng nghĩ thầm, “ con bé Hồng Anh này từ nhỏ đã hơn người, hiểu biết lại rất thông minh, còn biết lẽ phép với mọi người.
Lúc mẹ đang lúi húi nấu nướng, Hồng An xuống bếp phụ mẹ dọn cơm. Mẹ nhìn bộ quần áo của Hồng Anh và nói :
- Hồng Anh, giờ khá giả rồi, nhưng cũng phải tiết kiệm con ạ, đừng có tiêu xài phung phí. Tiền học kì sau của em con còn chưa biết xoay ở đâu đấy.
Thôi Hồng Anh liền rút 2000 đồng từ trong túi ra :
- Mẹ à, con biết mà, đây mẹ cầm lấy lo tiền học cho em nhé !
Thấy vậy, mẹ Hồng Anh ngây cả người ra. Mãi một lúc sau, cũng không thốt lên lời.
- Con lấy đâu ra ngần ấy tiền vậy. Bố với mẹ quần quần cả năm trời mới kiếm được một hai ngàn như thế.
Thôi Hồng Anh nói khẽ :
- Đây là tiền lương ông chủ ứng trước cho con.
Ở đâu ra ông chủ nào hào phóng như vậy? cứ vung tay là từng nghìn từng nghìn một. Mẹ Hồng Anh nhìn chằm chằm vào con gái hỏi :
- Tiền này không phải do con bậy bạ mà có đấy chứ?
- Mẹ này –
Thôi Hồng Anh dậm dậm chân
Mẹ nghĩ gì vậy? Trời ạ !
Cô đang giải thích thì bên ngoài có tiếng bố về.
Đến giờ cơm, bác cả chỉ chăm chăm hai bình rượu, bố Hồng Anh ngắm nhìn đứa con xinh xắn của mình, không hề nghĩ như mẹ Hồng Anh. Rồi còn thấy túi lớn túi nhỏ cô đem về, ông cảm thấy không phí hoài công sức mấy năm vất vả, giờ được nở mày nợ mặt rồi.
Nhưng nghĩ đến đứa thứ hai không được đi học nửa năm rồi, ông lại tự trách mình. Hôm nay có rượu ngon, ông cũng muốn vui vẻ uống vài chén.
Sau khi thấy các món đều đã đặt trên bàn, bố nói :
- Hồng Anh, nghe nói con mang về hai bình rượu ngon, mang ra đây uống với bác cả nào.
- Để con đi lấy !
Thôi Hồng Anh chạy vào phòng trong, mang ra một bình Đông an đấu. Vừa đi ra vừa tháo bỏ giấy gói. Nhưng đột nhiên cô trợn tròn mắt.
Tiền, bên trong không phải rượu mà toàn là tiền.