Chương 656: Hóa ra là hiểu lầm

Tây Lâu Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
Lúc Chu Bân tới nơi, Thôi Hồng Anh trên lưng vác một cái túi vừa đi vừa khóc tới hai mắt đỏ ngàu. - Hồng Anh , sao lại thế này? Nhìn đôi mắt đỏ ngàu của Hồng Anh, Chu Bân kinh hãi. Khi Chu Bân vội vàng dừng xe kêu Hồng Anh lên xe, y đã nhanh chóng tìm kiếm tám vạn đồng đã bị rơi. Nhìn thấy số tiền vẫn còn vẻn vẹn trong túi y mới thở phào nhẹ nhõm. Sau khi hỏi lại tỉ mỉ sự tình đã xảy ra, Chu Bân bình tĩnh nói: - Đi, anh cùng với em đi về nhà em nói chuyện cho rõ ràng. Thôi Hồng Anh có chút lo lắng: - Được không? Chu Bân nói: - Được hay không thì cũng phải đi, chuyện này hẳn là do anh, anh không giúp em thì ai giúp đây? Chu Bân vỗ vai cô : - Đừng khóc nữa, đi thôi, việc gì cuối cùng cũng phải giải quyết. Chiếc xe ô tô lượn trên mặt đường gồ ghề, long sòng sọc, Châu Bân phải đỗ xe lại đến mấy lần, mới dám đi tiếp. Xe ô tô con vào thôn không nhiều lắm, nhiều người nhìn thấy chiếc xe màu đen này đi vào, đều dừng chân xem rồi thì thào sau lưng. Mọi người đều không biết là hãng xe gì, chỉ biết là một chiếc xe bình thường của bọn nhà quan. Có người nói, ông thì biết gì, bọn làm quan thì đâu cần lái xe, họ có tài xế riêng. Chiếc xe dừng lại cách nhà Thôi Hồng Anh khoảng 300m, khi Thôi Hồng Anh và Châu Bân xuống xe, rất nhiều người trong thôn chạy đến vây quanh. - Ai , kia không phải là Hồng Anh sao? - Đúng vậy, tôi vừa mới nhìn thây cô ta khóc sướt mướt chạy ra đi, mà giờ đã trở lại rồi. - Cô không phải được người ta bao nuôi rồi sao? Có phải gã này không? Thoạt nhìn thì già, mà có mới 40 tuổi hả? - Có thể là vậy. Y có vẻ rất đĩnh đạc. Các ông xem y liệu có phải làm quan không? -Khẳng định là y, nghe nói Hồng Anh được một ông lãnh đạo bao. - Đi , đi xem một chút. … Một vài người vẫn thì thào to nhỏ, Chu Bân châm điếu thuốc rồi nói với Thôi Hồng Anh: - Đi thôi, cây ngay không sợ chết đứng, em sợ gì chứ? Chu Bân thầm nhủ trong lòng: bản thân chăm sóc cô chu đáo như vậy, không phải chính là vì mục đích này sao? Nhưng khi y nhìn bộ dạng đáng thương của Thôi Hồng Anh lại cảm thấy thương tiếc. Bản thân mình làm như vậy, có phải là đẩy cô ấy vào hố lửa hay không? Đồng thời, cũng lại thầm nói trong lòng: “Nếu anh không làm như vậy không tranh thủ sự tín nhiệm của Bí thư Trương, không phối hợp công tác với chủ tịch thành phố Ô, kết cục sẽ rất thảm hại”. Ô Dật Long là ai, anh cũng không phải không biết. Mấy năm nay số người bị y đá ngã cũng không ít? Chu Bân, nếu một người đàn ông không có quyền lực, không có thân phận địa vị thì sống không bằng chết. Những thứ hiện tại mà anh có được sẽ tiêu tan thành bọt nước. Chu Bân khẽ cắn môi, nhìn Thôi Hồng Anh, dù thế nào, vẫn phải theo kế hoạch mà tiến hành. Cùng lắm là anh đợi em tốt nghiệp, sắp xếp một công việc tốt cho em , cũng xem như là anh đã hết lòng quan tâm giúp đỡ em. Hơn nữa, con gái ai không phải qua một cửa này? - Ba, mẹ, chị đã về rồi. Lúc này là buổi trưa, đám người ngồi nói chuyện ở cửa chính đã giải tán, hai người vừa mới về tới cửa, cu cậu em liền kêu lên. Ông Thôi ngồi trong nhà với dáng vẻ sầu muộn, mẹ Hồng Anh cũng không có lòng dạ nào nấu cơm. Vẻ mặt ai nấy đều buồn bã. Nghe nói Thôi Hồng Anh trở về, Ông Thôi cầm một cái đòn gánh: - Tao đi đánh chết đứa con không biết xấu hổ vẫn còn mặt mũi trở về. Nói xong, ông cầm ngay cái đòn gánh lao ra khỏi nhà, mẹ Hồng Anh thấy ông phát điên lên vội chạy ra khuyên can. Chu Bân đang muốn đi vào, không hề nghĩ tới một cơn mãnh ngưu từ trong nhà lao ra, hai người đụng phải nhau, chiếc kính của Chu Bân bị rơi xuống đất. Ông Thôi không ngờ con gái ông lại mang về một thằng đàn ông, điều này khiến ông càng tức giận. Giơ chiếc đòn gánh lên: - Tao đánh chết mày, cái giống không biết xấu hổ này. Mẹ Hồng Anh lập tức lao tới. Che đỡ đòn cho gã đàn ông: - Cậu tới đây làm chi, muốn đánh chết con gái tôi hay sao? Chu Bân nhặt kính lên nói: - Thưa bác, bác à, bác hãy nghe cháu nói. - Nói cái rắm à! Mày cũng không phải cái thứ tốt đẹp gì. Ông Thôi rất tức giận, không ngờ chính y lại làm hư hỏng con gái ông. Ông lại cầm đòn gánh lên đánh thì Chu Bân quát: - Dừng tay! Quả nhiên, gã Chu Bân này quát to, khiến ông Thôi ngẩn cả người. Nghe thấy trong nhà Thôi Hồng Anh có tiếng ồn ào, một vài người hàng xóm chạy đến xem: - Mọi người xem kìa, gã đàn ông kia đến tận nhà đây đấy, thật không biết xấu hổ. - Bác à, bác đừng kích động như vậy, hãy nghe cháu nói... thưa bà con.. -Mày gọi tao là bác, tao thấy mày chẳng kém tao được mấy tuổi. Ông thôi tức giận bất bình nói. Chu Bân hơi xấu hổ, ngượng ngùng nói: - Đúng thế, thì đúng là như vậy, nhưng bác không nên kích động như vậy, cháu đến là để nói rõ ràng sự tình, mọi người đừng nghĩ oan cho Hồng Anh. Cô ấy là một cô gái tốt. - Mày là ai? Ông Thôi thấy Chu Bân ăn mặc rất chỉnh tề, mái tóc bôi dầu bóng loáng, chưa đến bốn mươi, nhìn qua có vẻ như người làm quan. Chu Bân cũng không vội vàng, lấy thẻ công tác ra.