Chương 676: Gặp Chủ tịch huyện Đạo An

Tây Lâu Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
Quả nhiên Chủ tịch tỉnh Ân chỉ cưỡi ngựa xem hoa một vòng, ngày hôm sau liền quay lại tỉnh thành. Điều này khiến Trương Nhất Phàm thấy khó hiểu vô cùng, không rõ dụng ý của ông ta. Liễu Hải cung cấp một thông tin, hôm qua thấy có người dẫn hai nữ sinh trường nghệ thuật vào cục Tài chính, mãi đến trưa nay mới rời đi. Trương Nhất Phàm sớm đã nghe thấy chuyện háo sắc của Chủ tịch tỉnh Ân, hắn chửi thầm trong lòng một câu, lão già không đứng đắn. Đằng Phi đi vào: - Bí thư Trương, Chủ tịch huyện Lưu lại đến rồi. - Chủ tịch huyện Lưu? Chủ tịch huyện Lưu là ai? Trương Nhất Phàm ngẩng đầu lên nhìn Đằng Phi. - Chủ tịch huyện Đạo An. - Ồ! Mời ông ta vào đây! Mấy ngày hôm nay Trương Nhất Phàm đang nghiên cứu sự việc Bạch Văn Thiên đến Vĩnh Lâm đầu tư thất bại. Hắn phái Đằng Phi đi tìm tài liệu, không ngờ Đằng Phi vừa ra khỏi cửa liền gặp phải Chu Bân. Chu Bân hỏi Đằng Phi đi đâu? Đúng lúc Đằng Phi cũng không biết gì về chuyện năm đó, cậu ta liền nói chuyện Bí thư Trương muốn mình đi tìm tài liệu. Chu Bân cảm thấy khó hiểu, lần trước Bí thư Trương bảo mình đi điều tra hồ sơ về Bành Vĩnh Niên, mình còn nói Bành Vĩnh Niên đúng là chó ngáp phải ruồi, chuyện vui từ trên trời rơi xuống. Không ngờ rằng sau đó ông ta bị Bí thư Trương xử lý. Bây giờ Bí thư Trương lại muốn tìm tài liệc về vụ đầu tư năm đó của Bạch Văn Thiên. Anh ta liền suy nghĩ, sự việc này vẫn bị rất nhiều người trong giới chính trị Vĩnh Lâm cấm nói đến, tại sao đột nhiên Bí thư Trương lại nhớ tới chuyện này? Dựa vào sự nhanh nhạy của Chu Bân, anh ta lập tức cảm thấy có điều gì đó không ổn. Vì thế anh ta liền nói với Đằng Phi: - Sự việc năm đó cậu cũng không biết rõ, hay là để tôi đi thay cậu một chuyến! Đằng Phi cũng đang phiền muộn vì chuyện này, không biết phải làm thế nào, nghe Chu Bân nói những lời này liền vô cùng mừng rỡ. - Cám ơn Chủ nhiệm Chu, tôi cũng đang đau đầu đây, một chút manh mối cũng không có. Chu Bân rất tự nhiên khoát tay, đưa điếu thuốc cho cậu ta, khi châm lửa, anh ta nhìn Đằng Phi nói: - Thư ký Đằng không phải khách sáo, chúng ta đều phục vụ lãnh đạo, tình cảm giữa chúng ta như anh em một nhà, tự nhiên đi. Anh ta hữu hảo vỗ vỗ bả vai Đằng Phi. - Câu nói hôm đó, tôi nói có lẽ hơi nặng lời một chút, nhưng lúc đó là vì muốn tốt cho cậu, hy vọng cậu không để bụng. Anh Chu tôi là người thô lỗ. Đằng Phi lập tức có chút hoảng sợ: