Trương Nhất Phàm được đưa về nhà, khi đó Liễu Hải và Bạch Khẩn vẫn chưa đi.
Nhìn thấy Trương Nhất Phàm trở về, cậu ta lập tức ra đón, đỡ Trương Nhất Phàm vào trong phòng ngủ. Hôm nay uống hơi nhiều, đến cả Liễu Hải còn ngửi được mùi rượu tỏa ra nồng nặc.
Đổng Tiểu Phàm cau mày, thở dài. Cô ghét nhất là việc này. Mỗi lần hắn uống rượu say thì người vất vả nhất chính là cô, lời của chị cả quả không sai.
Nửa đêm, lại phải ngồi canh xác chết.
Đợi hai người Liễu Hải đi rồi, Đổng Tiểu Phàm nhìn Trương Nhất Phàm nằm trên giường không động đậy, rất bực bội. Bản thân cô từ tỉnh thành về thăm hắn, hắn lại uống đến mức này thì còn làm gì được nữa đây.
Mặc kệ hắn, cô giao Trương Nhất Phàm cho Thôi Hồng Anh:
-Hồng Anh, tối nay, cô trông chừng anh ấy. Tôi đi ngủ đây.
Đổng Tiểu Phàm hôm nay đã mua bộ đồ lót mới, muốn làm nũng với Trương Nhất Phàm, không ngờ cái tên khốn khiếp này lại không cho cô có cơ hội làm điều đó. Cuộc sống giữa hai vợ chồng ngày càng trở nên không bình thường nữa.
Phụ nữ đều cần sự ngọt ngào, đặc biệt là những người phụ nữ đẹp, mấy ngày không ngọt ngào, họ sẽ lập tức trở nên khô héo.
Độ nở nang của phụ nữ đều phụ thuộc vào độ xấu xa của đàn ông. Câu nói này quả đúng chính xác.
Phần lớn những cặp mông săn chắc và bộ ngực nở nang kia của phụ nữ đều là do đôi bàn tay tội ác của đàn ông tạo nên. Cơ thể của người phụ nữ giống như một vườn hoa tươi đẹp, nếu không có người khai khẩn, nó sẽ trở nên hoang hóa.
Đổng Tiểu Phàm mấy ngày nay không đi làm, cũng không phải bế con, tâm trạng rất vui vẻ. Tối nay chuẩn bị mang lại cho Trương Nhất Phàm một điều bất ngờ, không ngờ hắn lại mang lại cho cô một sự sửng sốt.
Sau khi giao Trương Nhất Phàm lại cho Thôi Hồng Anh chăm sóc, Đổng Tiểu Phàm tức giận mang gối sang một phòng khác, quyết tâm ngủ riêng.
Thôi Hồng Anh rất hiền lành, tuy rằng rất khó xử, nhưng cô vẫn không làm trái lời của chủ nhân, chỉ vâng một tiếng rồi ngoan ngoãn đi vào ngồi trong phòng.
Đổng Tiểu Phàm nói lớn:
-Cô lấy một thau nước, rồi lau mặt cho anh ấy là được. Những việc khác thì mặc kệ anh ấy.
Thôi Hồng Anh lấy nước rồi lau mặt cho Trương Nhất Phàm.
Nước mát đến mức làm cho Trương Nhất Phàm ngủ rất ngon lành. Trong lúc mơ màng, cảm nhận được có một bạn tay nhỏ đang vuốt ve khuôn mặt mình. Hắn còn tưởng đó là Đổng Tiểu Phàm, liền đưa tay ra ôm lấy vòng eo của Thôi Hồng Anh.
Cơ thể mềm mại của Thôi Hồng Anh run lên, không ngờ tay của Trương Nhất Phàm lại nhẹ nhàng xoa bóp. Đến mức cả người cô như tê dại đi. Thôi Hồng Anh cũng không dám kêu lên, sợ Đổng Tiểu Phàm nhìn thấy sẽ hiểu lầm.
Cô vội vàng lau mặt cho Trương Nhất Phàm, đang chuẩn bị đứng dậy rời đi.
Không ngờ một tay kia của Trương Nhất Phàm lại đưa ra, ôm chặt lấy eo của Thôi Hồng Anh. Đáng lẽ hắn đã ngủ say rồi, nhưng lại được Thôi Hồng Anh lau mặt nên trở nên mơ mơ màng màng, nửa tỉnh nửa mê, hai tay theo thói quen ôm lấy Đổng Tiểu Phàm.
Nào ngờ tối nay, Đổng Tiểu Phàm lại tìm một người thế thân.
Người thế thân này Trương Nhất Phàm đương nhiên thân thuộc, thường ngày hắn có thể ngửi thấy mùi hương trên người của đối phương, có thể nhận ra đó là ai, nhưng hôm nay mùi rượu nồng nặc hơn cả mùi hương, hơn nữa Thôi Hồng Anh lại không xịt nước hoa, hắn liền tưởng đây chính là bà xã của hắn.
Thôi Hồng Anh sợ tới mức cả người mềm nhũn ra, vì Trương Nhất Phàm đưa tay ra, làm cho đối phương hoảng hốt. May mắn là vẫn còn một lớp quần áo, nếu không thì cô thật thật sự không thể kiềm chế được.
Nhưng ở bên ngoài cũng không có tác dụng gì, cô từ trước đến giờ chưa từng có chút kinh nghiệm nào trong chuyện này, đôi bàn tay hắn bóp chặt lấy ngực cô, làm Thôi Hồng Anh cảm thấy ngực căng lên, và hai bên đều bị nắm lấy.
Trời ơi!
Bí thư Trương, sao anh có thể như vậy chứ?
Cái này là, người ta vốn dĩ sờ bà xã của mình, tất nhiên không có chút e dè gì cả, ngựa quen đường cũ mà.
Nhưng không ngờ sờ đến nơi mới biết là một thùng hàng còn chưa bóc tem.
Ngăn cách bởi trang phục mùa hè nên không có quá nhiều cản trở, xúc cảm rất tốt.
Đổng Tiểu Phàm sau khi sinh con, ngực trở nên lớn hơn, mềm mại hơn, còn Thôi Hồng Anh thì rõ ràng là nhỏ hơn một chút, hơn nữa còn rất chắc.
Thôi Hồng Anh, Bí thư Thành ủy sờ cô, cô dám kêu lên không? Không kêu, cô dám phản kháng không? Không dám.
Hơn nữa lại là một vị Bí thư vừa trẻ trung vừa phong độ vừa đẹp trai nữa chứ, đổi lại là người khác, nhất định sẽ chủ động chạy đến, càng không cần nói anh ta uống say rồi nhận nhầm người.
Vậy thì được, tiếp tục chịu đựng loại tra tấn khổ sở này vậy.
Trương Nhất Phàm tên này cũng thật là, lớn như vậy rồi, lúc ngủ còn hình thành thói quen không tốt này của trẻ con. Thói quen này của hắn rất nhiều người con gái đều biết. Đó là thích sờ hai nhũ hoa trên ngực phụ nữ, rồi ngủ ôm thật chặt.
Không có người ở bên cạnh thì không sao, chỉ cần có người bên cạnh, hắn nhất định sẽ có thói quen này, hơn nữa càng lớn càng hư.
Lưu Hiểu Hiên nói hắn yêu mẹ, Liễu Hồng nói hắn tính trẻ con, Hà Tiêu Tiêu nói hắn lãng mạn, Đổng Tiểu Phàm nói hắn cướp đồ ăn của trẻ con. Nhưng lí do thực sự chỉ có Trương Nhất Phàm mới biết, đó chính là hắn rất thích cảm giác này.
Cái trò chơi này sờ bằng tay nhưng lại sướng trong lòng, chuyện này phụ nữ không thể hiểu được!
Các cô chỉ biết vị của cây kẹo que, làm sao biết được công dụng kỳ diệu của bánh màn thầu.
Khi tay hắn luồn vào trong quần áo của Thôi Hồng Anh, lúc sắp sờ đến hai nhóc con thì Thôi Hồng Anh đột nhiên xuất hiện phản xạ có điều kiện rồi nhảy lên. Nếu như không có phản xạ bản năng này, tối nay có khi nào xảy ra chuyện không, Thôi Hồng Anh cũng không biết.
Quan trọng hơn là, người vợ đẹp như tiên nữ của Bí thư Trương lại đang nằm hờn dỗi ở phòng kế bên.
Theo Thôi Hồng Anh, Đổng Tiểu Phàm chính là tiên nữ trong tranh, không có chút bụi trần nào. Cũng chính là người phụ nữ đẹp nhất mà mình từng gặp. Sự nhầm lẫn lúc nãy của Trương Nhất Phàm nếu để Đổng Tiểu Phàm nhìn thấy thì bản thân mình có nhảy xuống sông nào cũng không thể rửa sạch được.