Chương 707: Nói cho cậu một bí mật lớn

Tây Lâu Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
Lần này Dương Lăng Vân nhận nhiệm vụ lúc lâm nguy, tạm thời giữ chức Chủ tịch huyện, ý của Trương Nhất Phàm là, sau khi gã giải quyết xong việc ở huyện Đạo An, sẽ tiến vào ủy viên Thành ủy thường vụ. Có một vài chuyện không thể nào đúng hạn được, cần một quá trình phức tạp dài. Huyện Đạo An hiện tại cần một người đến quản lý cục diện, Dương Lăng Vân từ Thành ủy xuống, có ưu thế nhất định. Hơn nữa nếu như mình muốn gã xuống, nhất định phải cho gã chỗ dựa, đạo lý này đương nhiên là Dương Lăng Vân hiểu. Huống chi là muốn gã đi làm quyền Chủ tịch huyện, thời gian chắc cũng là chuyện mấy tháng. Khoảng thời gian này hết chuyện này đến chuyện khác, khiến cho Trương Nhất Phàm rất mất mặt, quả nhiên Tỉnh ủy kín đáo phê bình hắn. Một Bí thư Thành ủy không khống chế được cục diện, đó là chuyện rất nghiêm trọng. Nhớ lại sự uy phong và khí phách trước kia Trương Nhất Phàm ở thành phố Đông Lâm và Song Giang, Bí thư Tỉnh ủy Tạ Kiến Quốc thản nhiên nói, lúc này coi như là để thằng nhóc này chạm phải đinh. Vĩnh Lâm, quả nhiên loạn quá! Thẩm Hoành Quốc luôn duy trì sự quan tâm, đối với tất cả động tĩnh của Trương Nhất Phàm ở Vĩnh Lâm. Ông không ủng hộ cũng không phản đối. Nhưng mà lần này bổ nhiệm một Bí thư huyện ủy, vốn dĩ muốn ủy quyền cho Trương Nhất Phàm, để hắn mượn cơ hội thiết lập uy tín của mình, không ngờ bị một vài người có dụng ý xấu, coi sự việc là cục diện rối rắm. Bọn họ đều đang nhìn, Trương Nhất Phàm sẽ giải quyết như thế nào? Lần này trong bản danh sách đưa ra, trong ba người đã có hai người bị xử phạt, một người còn lại tất nhiên không cần quan sát cũng có thể thắng được. Nhưng mà lần này tỉnh ủy đối với ba người mà Trương Nhất Phàm đề xuất ra, không sao coi trọng. Giữa ba người đã có hai người cặn bã, còn lại người kia chưa chắc đã là tốt, nói không chừng cùng là rắn chuột một ổ. Hoàng Tử Kỳ quả nhiên đã thành công trong việc tấn công vào khí thế của Trương Nhất Phàm, đang thầm vui mừng. Vừa hay hôm nay Triệu ĐÔng Thắng đang báo cáo công việc ở thành phố, gặp được Hoàng Tử Kỳ, Hoàng Tử Kỳ liền kéo gã đến khách sạn Vĩnh Lâm, gọi Thượng Tiền Trình và Bùi Vạn Lý. Mấy người vào trong phòng bao uống rượu, Hoàng Tử Kỳ có ý muốn thăm dò giọng điệu của Triệu Đông Thắng. - Đông Thắng, lần này vị trí Bí thư Tỉnh ủy, không thuộc về anh thì thuộc về ai! Chúc mừng chúc mừng… Tiền Trình và Bùi Vạn Lý cũng nói: - Đúng vậy, vốn dĩ có ba người tranh chức Bí thư này, bây giờ chỉ có anh là không sao, hai người bọn họ chắc chắn không được rồi. Triệu Đông Thắng lại không vui lên được : - Ôi, đừng nhắc nữa, tôi đang nghĩ ngày mai đến gặp Chủ tịch thành phố Ô, chuẩn bị rút lui khỏi cuộc tranh chức Bí thư huyện ủy lần này. - Tại sao thế? Tiền Trình rất khó hiểu, Bùi Vạn Lý lại trừng mắt nhìn gã: - Khó khăn lắm mới có cơ hội, anh điên rồi sao? Chỉ có Hoàng Tử Kỳ cười: - Đông Thắng, tôi nói anh là tự làm phiền mình, lòng * sợ. Người ta không sợ dáng oai, có Chủ tịch thành phố Ô chống đỡ thay anh, anh sợ cái gì? Lúc này Tiền Trình đã rõ, y lắc đầu nói: - Có phải là sợ bị Bí thư Trương hiểu lầm không? Bùi Vạn Lý nói: - Hiểu lầm cái gì? lại không phải là anh làm. Chuyện huyện Đạo An, không ai có quan hệ gì hết, đó là vấn đề năng lực của bộ máy lãnh đạo huyện Đạo An của các anh. Lưu Khai Vân bị liên can, nếu như hắn không phạm phải sai lầm, sớm muộn sự việc sẽ sáng tỏ. Chỉ có điều đợi đến thời điểm sự việc sáng tỏ, gã đã ngồi vững vị trí Bí thư huyện ủy này rồi. Bùi Vạn Lý nói đến đây, đột nhiên nghĩ đến cái gì: - Tên thần kinh Tôn Tứ Duy cũng đúng là, đã là lúc nào rồi, còn chơi trò này. Ai, các anh đoán xem, ai giờ trò quỷ đằng sau? Gã nhìn Triệu Đông Thắng. - Ai biết được, chuyện trên quan trường, ngươi lừa ta gạt. Nói không chừng bình thường người bạn tốt nhất, chính là người đâm đ*o an sau lưng ta. Tiền Trình cười nhìn Hoàng Tử Kỳ, tên Hoàng Tử Kỳ này da dày, kính chiếu yêu bình thường không chiếu được gã. Kỳ thực Tiền Trình cũng chỉ nhìn gã mà thôi, cũng không thực sự nghi ngờ.