Chương 714: Phát tài rồi

Tây Lâu Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
Qua một đêm thức trắng đi không ngừng cuối cùng Hoàng Tử Kỳ cũng đi vào trong nội địa. Ban đầu định chọn tuyến đường đến Hải Nam, không nghĩ nửa đường bị người ta giết. Hoàng Tử Kỳ giống như chim trúng tên gặp cành cong cũng sợ, đành phải tạm thời thay đổi kế hoạch, đi vào tỉnh Điền. Trước kia khi làm Bí thư huyện Đạo An, y đến tỉnh Điền không ít lần. Đương nhiên trước kia là đi du lịch, hiện giờ là chạy trối chết. Y không dám gọi bạn bè, chỉ có thể lén lút. Tìm một khách sạn trong thành phố, dùng chứng minh thư nhân dân giả làm giấy đăng ký. Sau khi bước vào phòng, gã lập tức lấy máy tính ra, kiểm tra xem có nhận được thư của Tả Thanh Lâm không? Thông qua hòm thư, gửi cho Tả Thanh Lâm tài liệu, sai lầm chính là gã và y đều lựa chọn một con đường. Gã đương nhiên hi vọng Tả Thanh Lâm liên hệ được sự trợ giúp của bên ngoài. Không nghĩ rằng Tả Thanh Lâm cũng đang trực tuyến, lập tức gửi tài liệu trở lại. Nói cho Hoàng Tử Kỳ một số điện thoại mới để liên lạc. Tìm kiếm dãy số trên mạng, phát hiện đối phương quả nhiên đang ở Canada. Gọi một cuộc điện thoại, Tả Thanh Lâm gác chân lên bàn trà trả lời: - Cậu Tử Kỳ, lại thất thủ rồi sao? - Thực sự gặp quỷ, Trương Nhất Phàm dường như đoán được người đến chỗ Lưu Hiểu Hiên. Hai tên vừa mới vào cửa, đã bị khống chế. Hiện giờ tôi đã không còn cách nào, anh có người quen bên đó không, giúp tôi làm một cái hộ chiếu. - Không phải anh có hộ chiếu Hồng Kông sao? Đến Hồng Kông trước rồi nghĩ cách sau. Dù sao, từ Hồng Kông ra nước ngoài cũng dễ dàng hơn một ít. - Không thể đến Hồng Kông được, có lẽ bọn họ đã chờ tôi ở đó rồi, tôi không thể tự chui đầu vào lưới được. Hoàng Tử Kỳ thực sự không dám đi Hồng Kông. Hiện giờ gã muốn từ đây vào nước Miên, sau đó đi sang Singapore. Nghe tin Hoàng Tử Kỳ thất thế, Tả Thanh Lâm rõ ràng rất thất vọng. Y không hi vọng Hoàng Tử Kỳ chạy đến Canada. Nếu chẳng may Chính phủ thông qua phương cách ngoại giao, bắt cả hai người thì là một bi kịch. Bởi vậy, trong lúc nói chuyện với Hoàng Tử Kỳ, y không cảm thấy thoải mái. Hoàng Tử Kỳ sao có thể không biết suy nghĩ của y, sau khi cúp điện thoại rất tức giận. Hiện giờ xuống dốc, đồ xúc sinh này lại trở mặt. Xem ra chỉ có thể tự mình nghĩ cách khác thôi. Nếu không thể ra nước ngoài, cũng chỉ có thể tìm một chỗ ẩn nập trong nước mà thôi. Đợi cho mọi chuyện qua đi, sẽ nghĩ cách khác. Quyết định như vậy xong, Hoàng Tử Kỳ bắt đầu tính toán bước tiếp theo của mình. Hồ Lôi đã đến tỉnh Điền, gọi điện thoại cho Hồ Khoa, gửi ảnh Hoàng Tử Kỳ cho bọn họ qua internet. May mắn chính là Hồ Khoa đang ở cùng thành phố với Hoàng Tử Kỳ. Sau khi liên hệ với anh họ xong, nói: - Không phải Liễu Hải đi theo sau sao? Vội gì, gã chạy không được. Tối nay cùng gã chơi một hồi vậy. Hồ Khoa thông qua bạn bè tìm hiểu đường chạy trốn của Hoàng Tử Kỳ. Một manh mối duy nhất hiện giờ chỉ có thể là chiếc Audi của Hoàng Tử Kỳ kia. Không cần phải nói, Hoàng Tử Kỳ chắc chắn dùng chứng minh thử giả để đăng ký khách sạn, đây là điều tất nhiên. Bạn bè của Hồ Khoa cũng cố gắng hết sức. Cả một buổi sáng, kiểm tra tất cả các khách sạn trong thành phố tìm được chiếc xe của Hoàng Tử Kỳ kia. Khi biết được tin này Hồ Khoa rất mừng rỡ, cùng bàn bạc với mấy anh em một chút, vài người cũng vào ở trong nhà khách này. Đêm qua chạy một đêm Hoàng Tử Kỳ thật sự rất mệt. Ngủ suốt đến trưa mới kêu chút đồ ăn. Ăn xong định buổi tối sẽ đi. Nhân viên phục vụ rất nhiệt tình, đồng ý đem cơm đến tận phòng. Hoàng Tử Kỳ liền gọi mấy món đồ ăn, một bát canh. Nửa tiếng sau, nhân viên phục vụ đến gõ cửa. Hoàng Tử Kỳ nhìn ra thấy một cô gái mặc bộ đồ màu lam, bưng chén đĩa đứng ngoài cửa, lúc này mới mở cửa. Sau khi nhân viên phục vụ vào gã lập tức đóng cửa lại, cầm tiền nhét vào tay họ, muốn nhân viên phục vụ ngồi đây đến lúc gã ăn xong hãy ra. Thái độ của nhân viên phục vụ cũng rất tốt. Khi Hoàng Tử Kỳ ăn cơm cô cũng im lặng đứng bên cạnh. Không nói nhiều cũng không tẻ nhạt quá. Cảm giác của Hoàng Tử Kỳ đối với cô không tồi, nói là buổi tối hi vọng cô mang cơm lên cho gã. Đến lúc đó sẽ cho cô thêm chút tiền boa. Cô gái rất vui sướng đồng ý. Khi Hoàng Tử Kỳ ăn cơm xong, cô dọn bát đĩa ra ngoài. Hoàng Tử Kỳ nhìn cô đi vào thang máy mới nhẹ nhàng thở ra. Ai nghĩ rằng một lát sau, cô gái kia vừa đi ra, lại đi lên tầng theo thang bộ. Bước vào phòng bên cạnh. Hồ Lôi và mấy anh em đang đánh bài trong đó nhìn cô gái bước vào hỏi: - Tiểu Quyên, có phải gã không? Tiểu Quyết nhìn ảnh trên máy tính: - Đúng vậy, chính là gã. - Vừa rồi khi em đi vào gã có nói gì không? Tiểu Quyên kể lại chi tiết tình huống cho Hồ Khoa. Hồ Khoa cho Tiểu Quyên hai trăm đồng. - Được rồi, buổi tối tiếp tục đưa cơm cho gã. Khi Tiểu Quyên đi rồi Hồ Khoa gọi hai người ah em, nói nhỏ vài cây, hai người nhẹ nhàng đi ra, đến bãi đỗ xe dưới tầng. Một ngày cứ như vậy trôi qua, Hoàng Tử Kỳ ở trong phòng cả ngày không đi ra ngoài. Buổi tối vẫn gọi điện thoại cho Tiểu Quyên mang cơm lên. Hoàng Tử Kỳ định là ăn cơm xong sẽ đi, nhưng không ngờ cô gái Tiểu Quyên dịu dàng của bữa cơm trưa vừa vào cửa đột nhiên hét lên: - Cứu mạng, có kẻ gian. Hoàng Tử Kỳ sợ hãi, không đợi gã phản ứng, từ phòng sát bên cạnh lao ra năm sáu người thanh niên. - Sao thế? Sao thế? Tiểu Quyên ném bát đĩa xuống đất, hét lên: - Gã, gã muốn làm nhục tôi… - Đồ tồi, các anh em, đánh, đánh chết chó Nhật này đi. Dám làm nhục em tôi.