Chương 720: Anh cười lên đi

Tây Lâu Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
- Lý Hồng! Một âm thanh hơi hồi hộp vang lên từ sau lưng truyền đến, trong giọng nói nhè nhẹ mang theo oán khí và bất mãn. Trương Nhất Phàm nói: - Người mà em hâm mộ đã tới rồi. Sau đó gã đứng ở nơi đó, không chút để ý cầm điếu thuốc lẩm bẩm trong miệng. Lý Hồng Nghe thấy âm thanh đó, tự nhiên biết là ai đến. Chỉ thấy cô nhíu mày, chậm rãi xoay người, vô cùng khó chịu nói: - Tống Hạo Thiên, vì sao anh lại ở đây? Tống Hạo Thiên đi tới, ánh mắt lạc trên người Trương Nhất Phàm, vẻ mặt không thoải mái, - Trương Nhất Phàm, sao lại là anh? Trương Nhất Phàm dường như lúc này mới phát hiện ra sự tồn tại của anh ta, liếc mắt nhìn Tống Hạo Thiên một cái, nói với Lý Hồng: - Anh ta là ai? Ánh mắt kia, rõ ràng là một loại miệt thị. Tống Hạo Thiên tức giận đến tái người, - Anh -- Tiểu tử này, dám nói không biết ta? Hắn nhìn chằm chằm Trương Nhất Phàm, hai mắt bốc hỏa. Lý Hồng cũng đùa cợt, liếc mắt nhìn Tống Hạo Thiên một cái, - Anh ta chính là người lần trước ở quán rượu Bắc Kinh, bị anh tạt rượu lên mặt. - Ồ! Trương Nhất Phàm giống như có chút buồn cười, - Biết rồi, anh tên gì? - Tống Hạo Thiên! Tống Hạo Thiên thấy hai người hợp xướng lại, sớm đã mất bình tĩnh. Bình thường Lý Hồng ở Bắc Kinh đã cho anh ta không ít khó chịu. Không ngờ rằng tiểu tử ngày cũng dám cùng Lý Hồng chọc tức mình. Đáng ghét! Đây là thứ nhất, thứ ba trên thế giới này không có ai dám không nhớ tới tên mình trong lần đầu tiên gặp. Trương Nhất Phàm tuyệt đối là cố ý. Thứ hai? Đừng hỏi, không có thứ hai. Tống Hạo Thiên gã làm việc, trước giờ không có đạo lý giải thích. Ngay cả Bắc Kinh cũng có chút kiêng kị, Trương Nhất Phàm không ngờ lại dám không để mình trong mắt. Tống Hạo Thiên nhìn chằm chằm Trương Nhất Phàn, bóng dáng cao lớn tản ra khí thế vô biên, đây chính là chính tông vương khí. Nhưng tâm mắt của anh ta cố tình giống như muỗi. Trương Nhất Phàm này rõ ràng là không để ý mình, chuyện gì đều có thể nhẫn nhịn chứ chuyện này thì không thể. Nếu không phải là Lý Hồng cũng ở trong này, Tống Hạo Thiên thực sự có khả năng nổi trận lôi đình ngay tại chỗ. Tống Hạo Thiên thích Lý Hồng, đây là sự thật không bàn cãi, nhưng Lý Hồng lại không thích cái người đã tái hôn này, anh ta đã tái hôn nhiều lần, hơn nữa mỗi người vợ đều không tồi, hết lần này tới lần khác lại bị anh ta chia tay. Lý Hồng làm sao có khả năng tự chui đầu vào lưới? Gả cho hắn, còn không bằng đi theo Trương Nhất Phàm làm tiểu tam. Tống Hạo Thiên không thể chấp nhận, chính là khuôn mặt luôn lạnh lùng với mình của Lý Hồng, cùng người con trai khác thì tươi cười. Vừa rồi bộ dáng giận dữ của Lý Hồng, có vài phần liếc mắt đưa tình trong đấy, ghen tuông bốc lên, lòng như bị đao chém. Nếu như Lý Hồng bình thường cũng dùng bộ dáng này với mọi người thôi thì không nói, nhưng cô lại cố tình lạnh lùng, chưa bao giờ có câu nói cười. Lần thứ hai gặp Trương Nhất Phàm, cô đều là cùng Trương Nhất Phàm tán gẫu. Với Tống Hạo Thiên mà nói, xem ra muốn nhìn thấy nụ cười của Lý Hồng, quả thực là so với màu trung Lục Hợp còn khó hơn. Nhưng hai lần nhìn thấy cô và Trương Nhất Phàm cùng nhaucô đều tươi cười như vậy thật khiến người ta đố kị. Khi chú có thể nhẫn, nhưng thím không thể nhịn*, Tống Hạo Thiên liền tức giận, anh ta chỉ vào Trương Nhất Phàm nói: - Thằng nhóc, đừng kiêu ngạo, anh tốt nhất không nên dành người của tôi, bằng không sẽ chết rất thảm! *:Ý nói không thể nhẫn nhịn thêm được nữa. Những lời này của Tống Hạo Thiên, tuyệt đối không phải là đe dọa thông thường. Anh ta thường xuyên trong lúc nói chuyện, làm cho đối phương biến thành tro bụi. Không nghĩ tới Trương Nhất Phàm kia lại vẫn duy trì bộ mặt mỉm cười chán ghét như cũ, phong độ biểu hiện ra ngoài, so với Tống Hạo Thiên hoàn toàn khác. Cái gì gọi là làn gió của quân tử? Cái gì gọi là phong độ của thân sĩ? Cái gì gọi là băng Thái Sơn ở trước mặt cũng không biến sắc? Đúng rồi, sự điềm đạm hiện tại của Trương Nhất Phàm, không nghi ngờ lại tạo ra sự sinh động hiện thời của Tống Hạo Thiên. Lý Hồng đột nhiên cảm thấy, Trương Nhất Phàm thật đáng yêu! Tiểu tử này vào lúc này, còn có thể cười được, đích xác là rất đáng yêu. Đáng yêu giống như một cây táo chín, rất muốn cắn một miếng. Lại giống như một con gấu bông đáng yêu, mỗi ngày buổi tối đều muốn ôm lấy mà ngủ. Khi một người con gái cảm thấy đàn ông đáng yêu, đó chính là một loại tên gọi tình yêu, từ sâu tận trong đáy lòng kết thành. Nhưng lòng Lý Hồng sâu như biển, phải chờ tới khi đông tây đầy đủ mới có thể xuất hiện, đến lúc đấy chỉ sợ là cơm canh đều lạnh cả rồi. Khi Lý Hồng ở Bắc Kinh gặp qua không ít đàn ông, tất cả bọn họ ở trước mặt Tống Hạo Thiên đều rất khó để nở nụ cười. Cho dù có là cười đi chăng nữa, còn khó coi hơn là khóc. Đa số nụ cười của người ta, đều là nịnh nọt mà cười, rất nhiều đều là thành phần lấy lòng chứ không phải là do bản thân mình vui vẻ gì. Cao thủ tương phùng, làm đối thủ của y tức giận, hắn lại mỉm cười, thắng bại đã phân. Tình địch so chiêu, khi làm đối thủ của hắn kiệt quệ từ bên trong, hắn vẫn có thể mỉm cười, đích thị là thắng bại đã định. Trương Nhất Phàm không muốn làm tình địch của Tống Hạo Thiên, chẳng qua là vì Tống Hạo Thiên tự mình ảo tưởng mà đặt hắn vào vị trí tình địch, trong mắt lộ ra sát khí, hận không thể đem bầm thây vạn đoạn, rút gân lột da.