Chương 765: Gặp xã hội đen

Tây Lâu Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
Đêm! Xe lao nhanh ở trên đường trở về thành phố, Ema ngồi trong xe nhìn bốn xung quanh. Tỉnh thành và Thủ đô lại khác nhau một trời về phong thái, tuy rằng đường từ sân bay về khu vực nội thành có chút xa, nhưng đã có thể thấy cảnh tượng phồn hoa ở hai ven đường. Hồ Khoa đang lái xe, nhìn người đẹp mắt xanh tóc vàng này qua gương chiếu hậu, -Đại ca, cô Ema này thật là đẹp mà! Dáng người đẹp quá! Hồ Lôi nói một câu: -Cô ta nghe hiểu tiếng hán, đừng nói năng lung tung. Con gái phương tây có một đặc điểm chung, ngực to, mông cong, làn da thô, Ema đang trong kỳ thanh xuân mới lớn, vẻ mặt xinh đẹp, ngũ quan cũng không tồi. Mặc dù bộ ngực không to và đồ sộ , nhưng lấy Ema để so sánh, làm cho Hồ Khoa cảm thấy đã quá tuyệt rồi. Ở trong nước lăn lộn lâu như vậy, Hồ Khoa không phải chưa gặp con gái phương Tây, nhưng cô gái trước mặt này cho hắn ấn tượng vô cùng tốt. Hồ Khoa nghe nói Ema biết tiếng Trung, không khỏi có chút tò mò. Hắn quay đầu lại, cười với Ema: -Xin chào, tiểu thư Ema, tôi là Hồ Khoa. Ema ở thủ đô đọc sách, tiếng Trung có tiến bộ rất nhiều, trên cơ bản có thể giao lưu bình thường. Nghe thấy Hồ Khoa tự giới thiệu, Ema gật đầu cười nói: -Tôi là Ema! Chào anh Hồ Khoa! Hồ Khoa nói: -Đại ca, giao Ema cho em nhé, em đưa cô ấy đi chơi. Anh về tiếp chị dâu. Hồ Lôi nói: -Tiểu tử mày không phải là có ý xấu chứ? Ema nghe không hiểu, -Cái gì là bụng không có ý tốt? Ngực, không phải chỉ chỗ này sao? Cô chỉ vào bụng mình, rất không rõ một số thành ngữ của Trung Quốc. Thành ngữ bao la tinh thâm, rất nhiều người nước ngoài đều gặp phải vấn đề như thế. Vả lại tiếng Trung trong một chữ, có rất nhiều hàm ý, Ema mù tịt nhìn hai người. Hồ Khoa liền nghĩ đến Hồ Lôi vừa lừa tên quỷ tây dương Michael kia câu cười nhạo kia, hắn mượn đề tài, -Lòng dạ không tốt chính là... - Chính là cái đầu mày. - Chú ý sự an toàn của Ema, rõ chưa. Lúc Hồ Lôi chỉnh sửa lại, Hồ Khoa có chút sợ hắn. Anh em của hắn chú ý đến sự an toàn của Ema như vậy, tóm lại làm cho Hồ Khoa cảm thấy có chút buồn bực. Thân phận của Ema, ngoài Hồ Lôi và băng Băng, chỉ còn người biết đó là Liễu Hải và Bạch Khẩn. Ở phương diện này, y tuân theo sự chỉ bảo của Trương Nhất Phàm, tuyệt đối không tiết lộ. Xe lái tiến vào trong thành, Hồ Khoa nói: -Đã mười giờ rồi, chúng ta ăn bữa đêm rồi mới về nhé! Hồ Lôi cũng đồng ý, gọi cuộc điện thoại cho Băng Băng. Lúc này, phía sau có một chiếc xe đuổi theo, Hồ Khoa liếc qua một cái, cũng không để ý lắm. Đợi Hồ Lôi gọi xong điện thoại, hắn liền hỏi: - Chị dâu có ra đây không? - Cô ta không đến đâu, bảo gói mang về. Lúc này, Ema chỉ vào tiệm ăn đêm ở bên cạnh hồ Tương. -Tôi đói bụng rồi. Chúng ta đi ăn đêm. Đợi Hồ Khoa đỗ xe xong, tiểu tử này thích tiếp cận Ema, giơ tay vỗ nhẹ vai của cô bạch tuyết tây dương xinh đẹp, -Muốn ăn gì? Anh mua cho em. Người tây phương khá hào phóng, đối với hành động nhỏ này của Hồ Khoa, Ema không hề kháng cự, trái lại cảm thấy có chút thân mật. Nhất là Hồ Khoa hay phóng đãng đã không kiềm chế được, rất muốn tìm các cô nàng để thưởng thức. Ema chỉ vào cửa tiệm bên cạnh sông: -Tôi muốn ăn cái kia! Ở thủ đô, không nơi đâu có thể ngửi thấy mùi thơm của ớt như vậy? ở tỉnh Tương thì lại khác, mùi hương ớt bay ngàn dặm, ngoảnh mặt nhìn, mọi người toàn ăn tôm, trong cửa tiệm ngồi đầy khách ăn đêm đến từ trước. Tháng mười ở tỉnh Tương, đã rất nóng nực, nhiều người quen ra bờ hồ hóng mát, uống bia, thưởng thức khẩu vị tôm mĩ vị. Hồ Lôi nói: - Món này rất cay, cô ăn được không? Không nghĩ tới vẻ mặt khao khát của Ema, - Để tôi ăn thử xem sao nhé, được không? Ngửi thấy hương vị hấp dẫn người như thế, cô không thể kìm lại nổi. Hồ Lôi vốn dĩ định tìm cửa tiệm khác vắng vẻ một chút, nhìn thấy Ema như vậy, không đành lòng. Hơn nữa ở tỉnh Tương, không có người nhận ra Ema, vấn đề an toàn có thể loại bỏ. Ba người đến một tiệm ăn đêm, Hồ Khoa lắc lắc đầu, muốn gọi một bát to tôm, một xách bia lạnh. Đồ ăn ở đây rất rẻ, bát lớn chỉ có 60, bát nhỏ 40, bia 3 đồng một chai. Hồ Khoa đáng nhẽ muốn gọi bia ngon, nhưng chủ quán nói ở đây chẳng qua là ít lãi tiêu thụ mạnh, đồ đắt không dám bán, sợ không bán được, Hồ Khoa đành phải thôi! Làm một bàn đầy bảy tám món ăn, lại đặc biệt gọi vài món không cay. Thấy Hồ Khoa ân cần như vậy, Hồ Lôi nghi ngờ nhìn y. Hồ Khoa chột dạ cười cười, - Yên tâm đi, tôi sẽ không làm điều xằng bậy. Hồ Lôi nói: - An toàn của cô ấy ở đây giao cho cậu đó. - Yên tâm đi! Đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ. Hồ Khoa nhấc cốc lên, nhìn về hướng Ema đúng lúc cô đang muốn học trong tivi nói không có gì! Nhưng đột nhiên nói không lên lời, hắn liền hỏi Hồ Lôi một câu: - Cụng ly nói như thế nào? - Đức tính, không biết nói thì đừng nói.