Chương 780: Việc này còn tùy thuộc vào suy nghĩ của ông ta

Tây Lâu Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
Những tên lưu manh lớn nhất thế giới chính là cảnh sát. Diễu võ dương oai, ngạo mạn không chịu nổi, hơn nữa những tên cảnh sát có tư tưởng kỳ thị chủng tộc lại càng làm cho người ta chán ghét. Nếu ở Đại lục, Trương Nhất Phàm nhất định sẽ gọi người đánh cho bọn họ một trận, những tên đáng ghê tởm này thật sự rất đáng giận. May mắn ở thời điểm mấu chốt lại xuất hiện cứu tinh. Người con gái này thân thủ nhanh nhẹn, vẻ mặt lạnh băng. Cô làm theo lệnh của George, bí mật bảo vệ Trương Nhất Phàm. Các cô vốn có hai người, nhưng ở địa bàn của đảng Tam K, một mình cô là đủ rồi. Thấy thân thủ của cô, không ai dám khinh thường nữ sát thủ này. Các cô giết người ác hơn đàn ông, tuy rằng đối phương là cảnh sát, cô cũng không quan tâm. Trong mắt sát thủ, chỉ có hai loại người, người chết và người sống. Nhiệm vụ của bọn họ, chính là biến người sống thành người chết. Chỉ cần nhận được mệnh lệch, không có thân phận, địa vị, của cải khác nhau, chỉ là người cần chết. Xảy ra chuyện gì dù có hậu quả nghiêm trọng thì Geogre cũng có thể dễ dàng giải quyết. Nhưng nhiệm vụ tối nay của cô chính là không thể ai làm tổn thương người khách của George này, cảnh sát cũng thế. Trong mắt cô chỉ có mệnh lệnh, chấp hành mệnh lệnh vô điều kiện. Hiển nhiên, cảnh sát có người biết thân phận của cô ta, có thể ở bên cạnh George cũng không phải nhiều người, người được ông ta coi trọng lại càng ít. Cô cứ tiện tay như vậy, vị cảnh sát vừa nãy còn ngạo mạn không chịu nổi liền đau đến toát mồ hôi trán,. Thân hình cao lớn cong xuống, nhìn bộ dạng rất đáng thương. Có người còn hét lên. Nữ sát thủ trợn mắt, tay trái xẹt qua như tia chớp. Bốp… trên mặt người này lập tức hằn hình năm ngón tay. Người cảnh sát vừa quát tháo có chút sợ hãi lui vể phía sau. Nữ sát thủ thuận tay đẩy một cái, người cảnh sát này lập tức ngã ra đất. Hai cảnh sát uy phong ban đầu không chịu nổi một đòn của cô, chán nản ngồi dưới đất. Một người cảnh sát nhìn giống như tổ trưởng chạy đến hòa giải, nói vài câu, nữ sát thủ hừ lạnh một tiếng. Dường như không so đo với bọn họ, người này phất tay muốn đưa mấy người học sinh đi. Nhiệm vụ của nữ sát thủ chính là bảo vệ hai vợ chồng Trương Nhất Phàm. Còn chuyện giải quyết những học sinh như thế nào cô không quan tâm, cũng không đi quản. Bởi vậy, khi những người này đưa mấy người học sinh Trung Quốc đi, cô không hề nói gì. Như những người cảnh sát này nói, họ là những kẻ tình nghi phạm tội bởi vậy cảnh sát nhất định phải đưa học đi để điều tra làm rõ. Còn giải quyết thế nào thì nghiêm trọng có thể bị trục xuất về nước. Trương Nhất Phàm không quan tâm đến những việc này, bởi vì những học sinh đó không sai, bọn họ chỉ chơi đùa, không nghiêm trọng như những lời họ nói. Hơn nữa, hành vi của bọn họ không ảnh hưởng đến bất cứ ai, Mỹ không phải là đất nước tôn trọng tự do sao? Không ngờ không cho phép học sinh Trung Quốc ca hát. Những tên này chẳng qua bị mấy tên khủng bố làm cho sợ hãi, chỉ cần nhìn thấy nhiều người tập trung cùng một chỗ bọn họ liền có nghi ngờ, lo lắng. Giống như chim thấy cung gặp cành cong cũng sợ. Trương Nhất Phàm kháng nghị với đề xuất này, can thiệp, mấy học sinh kia thấy có người giải oan cho họ rất cảm kích nhìn hắn cảm ơn vài câu. Một người cảnh sát da trắng quát lại họ, nhưng không dám mắng Trương Nhất Phàm. Trương Nhất Phàm lý luận với bọn họ, người này nhìn Trương Nhất Phàm vài lần, lại nhìn về phía nữ sát thủ lạnh lùng, nhất thời cũng không biết làm thế nào. Vì thế, bọn họ đứng trao đổi với nhau. Thật ra, cũng không phải là chuyện lớn gì, bọn họ không có gì nên tìm chuyện, nói trắng ra là họ đang rảnh nhìn thấy mấy học sinh trung quốc tập trung ca hát, cảm thấy khó chịu thôi. Chuyện này Trương Nhất Phàm còn không biết sao? Nói có việc là có việc, không có việc là không có việc. Trương Nhất Phàm nghiêm túc nói: - Nhất định phải lập tức thả người, nếu không thì tôi sẽ báo cáo thủ trưởng của các anh. Về lý thì phải xin lỗi những điều này đừng hi vọng. Đổng Tiểu Phàm đi đến nói bằng tiếng Anh: - Các anh ở bộ phận nào, tôi muốn nói chuyện với sếp của các anh. Đổng Tiểu Phàm lấy ra danh thiếp cá nhân. Khi người cảnh sát nhận danh thiếp nhìn qua thì vẻ mặt thay đổi hẳn. Tập đoàn Iomega cũng không phải là chỗ mà một cảnh sát bình thường nên gây sự. Nó quan hệ rõ ràng vời ông chùm xã hội đen George. Mấy người lại nhìn nữ sát thủ lạnh lùng phía sau, họ hiểu nên làm gì. Cuối cùng không thể không thỏa hiệp: - Thả người, thả người. Bọn họ đắn đo không hiểu rốt cuộc hai người này là ai. Tuy rằng là người Trung Quốc nhưng có thể bắt nạt bọn họ.