Trương Nhất Phàm ở lại Bắc Kinh một tuần, trước khi đi, đi thăm Lưu Hiểu Hiên một chuyến.
Lưu Hiểu Hiên đang trọ trong khu nhà độc thân, phòng ngủ nhỏ chỉ được phòng khách là to, hơn nữa tiền thuê mắc gần chết. Trong nhà không có thứ gì, cũng không có trang trí gì. Trương Nhất Phàm đến căn nhà nhỏ bé của Lưu Hiểu Hiên ở Bắc Kinh, hỏi cô cảm thấy như thế nào.
Lưu Hiểu Hiên nói không sao, chủ yếu là áp lực rất lớn, không giống như ở Tỉnh. Cô cảm thấy mỗi ngày mình giống như một bộ máy hoạt động với tốc độ cao, mỗi phút mỗi giây đều không thể dừng lại.
Cô nói người sống ở Bắc Kinh, đều có cảm giác như vậy, bởi vì chỉ cần mình dừng lại, người ta đã bỏ mình rất xa.
Trong môi trường cạnh tranh khốc liệt, làm cho cô căng thẳng đến nỗi không còn suy nghĩ được gì. Nhưng cô thích môi trường như vậy, con người phải có áp lực mới có động lực, Lưu Hiểu Hiên nói bây giờ động lực của mình tràn đầy, phải nhân lúc sức khoẻ sung mãn, tự mình đi lên. Tiến đến một cấp bậc cao không ai có thể đuổi kịp, mới có thể nghỉ ngơi.
Trương Nhất Phàm thấy cô vẫn cương quyết như vậy, cũng không ngăn cản cô, đem toàn bộ mười mấy vạn chi phiếu đưa cho Lưu Hiểu Hiên.
Hắn nói ở Bắc Kinh không có quan hệ, không có tiền, căn bản cô không thể làm được gì, lúc cần tiền, hãy gọi cho tôi, tôi sẽ hỗ trợ cho cô.
Đúng là Lưu Hiểu Hiên rất cần tiền, bởi vì bây giờ là lúc cô đang cố gắng nỗ lực hết mình, bởi vậy khi Trương Nhất Phàm đưa chi phiếu cho cô, cô không từ chối.
Lúc đó Lưu Hiểu Hiên rất xúc động, cô nói trên đường đi, may mà có anh, nếu không em không biết phải chống đỡ như thế nào. Nhưng em không biết, khi nào mới có thể báo đáp anh. Em chỉ có thể yêu anh, yêu anh đến chết, vì anh mà tự bảo vệ mình.
Trương Nhất Phàm nói như thế là đủ rồi, cũng không muốn nói đến chuyện báo đáp hay không, phải nỗ lực thật tốt! Anh sẽ nhìn em trên ti vi mỗi ngày.
Lại quay về Vĩnh Lâm, Trương Nhất Phàm cảm giác được sự thay đổi của môi trường, hắn lại nhớ tới không khí cuộc sống vội vàng. Bên cạnh đã không còn người đẹp, một thân một mình, có nhiều khi hắn nghĩ, đời người có vài cái mười năm, gấp gáp vội vàng để làm gì?
Nhưng mà thật ra, hoàn cảnh sống hối hả đầy áp lực khiến cho người ta không thể không tranh đua, nỗ lực phấn đấu, cố gắng vì lý tưởng của mình.
Khi không có ai, Trương Nhất Phàm từng nghĩ như vậy, từng đợi rằng đi qua con đường này, mình phải ngừng lại để nghỉ ngơi, với vợ, con, còn có hồng nhan tri kỷ của mình, vui vui vẻ vẻ, thoải thoải mái mái một khoảng thời gian.
Nhưng mỗi lần đều bận rộn như vậy, bận đến nỗi không có thời gian để thở.
Từ Bắc Kinh trở về, hắn đến thăm mấy người Thẩm Hoành Quốc, Lý Thiên Trụ. Lần này, chỉ cần có thể dùng tới, còn có quan hệ lâu năm giữa Trương Kính Hiên và Đổng Chính Quyền, hắn đều lần lượt đi.
Chưa nói với ba, nhưng hắn đã nói với ba vợ, nhất định lần này mình phải nhảy lên. Đây là lý tưởng của hắn, mục tiêu phấn đấu của hắn. Đổng Chính Quyền đã lưu lại rất lâu ở tỉnh Tương, người quen nhiều, ông nói việc này để tôi giúp con đi chào hỏi.
Đương nhiên, ý tưởng của hắn với ông cụ không giống nhau, bởi vì mối quan hệ của họ Trương lớn như vậy, người muốn xen vào rất nhiều, hơn nữa Trương Nhất Phàm rất trẻ, hi vọng hắn tiếp tục rèn luyện ở dưới, xuất hiện quá sớm thì sẽ như một cây to đón gió.
Đổng Chính Quyền hi vọng con rể của mình có thể trèo lên cao, trở thành người nổi tiếng trong chính trị, phát huy uy thế lớn hơn nữa trong quan trường. Cho nên đối với việc của Trương Nhất Phàm ông ta đã cố gắng hết sức.
Mồng tám, vốn dĩ là ngày đi làm chính thức, nhưng ngoài ý muốn Ô Dật Long không xuất hiện.
Rất nhiều người cho rằng ông ta đã chạy một chức quan, hoặc là đi tìm cứu viện bên ngoài, bởi vì trong giai đoạn tranh đấu gay gắt ở Vĩnh Lâm, đó là chuyện mà ai cũng biết. Nhưng mọi người không ngờ là Ô Dật Long cứ trốn trong nhà, không đi đâu.
Trong phòng ngủ vang lên một tiếng khóc, vợ của Ô Dật Long mắt đỏ ngầu, khóc từ hôm qua đến bây giờ. Lúc này đây Ô Dật Long không biết nên làm gì.
Hơn nữa ông ta nhìn thấy vợ khóc càng nhiều, trong lòng ông ta càng rối lên, càng không có biện pháp nào.
Giờ phút này, ông ta nghĩ, đúng là bà vợ vô dụng, nếu là Diêu Mộ Tình chắc chắn sẽ không ***** mắt, lúc đụng chuyện, luôn có rất nhiều cách để giải quyết. Với lại ở trong nhà có người vợ mấy chục tuổi, ngoài khóc ra bà còn biết làm gì?
Khóc mãi mãi không giải quyết được vấn đề, chỉ làm cho vấn đề ngày càng rối thêm.
Vì thế ông ta đi ra ngoài, đi tìm một người có thể giúp mình giải quyết vấn đề.
Đêm qua, nhận được cuộc gọi từ Mỹ, nói đứa con ở nước Mỹ giết người, đã bị cảnh sát bắt, sẽ bị khởi tố. Vụ án học sinh du học giết người, đã làm chấn động cả nước Mỹ.
Ở Mỹ, pháp luật vĩnh viễn bảo vệ người da trắng và người giàu có, trói buộc vĩnh viễn người da màu khác và người nghèo.
Lúc Ô Dật Long nhận được cuộc điện thoại này, choáng váng cả người, đến tuổi trung niên, ông ta cũng không nghĩ tới là sẽ mất đứa con trai.
Trước đây lúc đưa Ô Cương qua bên Mỹ du học, ông ta đã sớm chuẩn bị để đứa con định cư ở đó, không ngờ chưa học hành xong, đã nghe thấy tin xấu, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Trong điện thoại nói không rõ ràng.
Ông ta phải vội qua Mỹ, nhưng Ô Dật Long biết, mình ở Vĩnh Lâm có thể hô mưa gọi gió, nhưng ở Mỹ thì không, không ai biết ông ta, cũng không có người giúp ông.
Sao đây? Người luôn bình tĩnh như Ô Dật Long cũng luống cuống, tâm tư rối bời.
Rất lâu không tới biệt thự, bây giờ ông ta phải tới nơi này.