Chương 808: Mày sẽ nếm mùi tai họa ngập đầu

Tây Lâu Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
Sauk hi thảo luận với George xong, Trương Nhất Phàm bắt tay vào bố trí kế hoạch. Lúc này, trong đầu hắn chỉ có duy nhất một ý nghĩ, phạm vào người Trung Quốc thì dù xa cũng phải giết! Michael công khai phái sát thủ sát hại Emma ngay trước mắt minh, đó là tội thứ nhất; Sau khi dẫn độ về nước còn dám nhục mạ nữ sinh viên, đó là tội thứ hai; Tròng ghẹo và uy ***** Đồng Tiểu Phàm, đó là tội thứ ba. Trương Nhất Phàm có thể nhẫn nhịn, ai không thể nhẫn nhịn, hắn cuối cùng không kiềm chế được thét lên. Tuy là đang ở khoảng cách rất xa, nhưng nhất định phải đánh cho thằng Michael kiêu ngạo và cái tập đoàn đứng sau nó một đòn chí mạng, cho nó thấy hậu quả khi chọc giận người Trung Quốc! Trương Nhất Phàm nghĩ, lần này e là không tiền khoáng hậu, thực hiện một kế hoạch to lớn như thế này sẽ phải liên lụy đến bao nhiêu người. Nhưng trong lòng hắn đang có một cục tức, nuốt không trôi được. Đối phương đã bắt nạt người quá đáng, còn làm nhục bạn gái của Ô Cương, thêm nữa, Trương Nhất Phàm cảm thấy lợi ích của người Hoa không được đảm bảo. Bây giờ chính là cơ hội, cơ hội để báo thù, nếu như bỏ lỡ mất, e là sẽ không thể có lần sau. Hắn gọi điện cho Hà Tiêu Tiêu, miêu tả về ý tưởng của mình. Hà Tiêu Tiêu sau khi nghe xong ngây ngẩn cả người, không phải điều gì khác, chính vì cảm thấy tư tưởng của Trương Nhất Phàm quá điên khùng, quả thật có chút khó tưởng tượng nổi, Âu Phi dù sao cũng không phải là một tập đoàn nhỏ như tập đoàn Hoa Sơn, quyết không dễ đối phó như vậy. Một công ty lớn, một tập đoàn đa quốc gia với số vốn lên tới vài chục tỉ đô la Mỹ, so với số vốn ít ỏi tới đáng thương của mình, nếu muốn cắn nó một miếng thì còn có thể, nhưng để làm lay động nó, thật sự là lực bất tòng tâm. Hà Tiêu Tiêu nói, số tiền mình đang nắm trong tay chỉ vỏn vẹn có một tỉ đô la Mỹ. Có một tỉ đô la Mỹ, muốn lay chuyển cả một tập đoàn lớn có tới hơn 30 tỉ, khó! Hơn nữa tập đoàn Âu Phi nếu phát hiện có bất thường gì, sẽ còn có đội liên minh trợ chiến, còn bản thân chúng ta, nếu không thành công thì sẽ phải tự gánh vác hậu quả. Cái việc trộm gà không được còn bị mất nắm gạo, cô không làm, cô muốn bảo tồn lực lượng. Trương Nhất Phàm nói -Vấn đề vốn, tôi sẽ nghĩ cách, chị chỉ cần phụ trách vấn đề kỹ thuật. Hà Tiêu Tiêu ngạc nhiên hỏi lại: -Một số tiền lớn như thế, anh có thể nghĩ ra cách gì? Trương Nhất Phàm nói giọng trầm ngâm: -Nói đi, năm tỉ có đủ hay không? Năm tỉ đô la Mỹ, tương đương với hơn bốn mươi tỉ nhân dân tệ, cô có vẻ nghi ngờ lời Trương Nhất Phàm, trong một thời gian ngắn như vậy, anh ta khó có thể tập trung nhiều tiền thế, hơn nữa sau này vẫn còn khả năng cần nhiều tiền nữa. Trương Nhất Phàm nói, cô không cần phải quan tâm nhiều, chỉ cần trả lời làm hay không làm? Hà Tiêu Tiêu bình tĩnh nói: -Làm! Anh đã nói như vậy rồi, làm sao em có thể không nghe anh. Em vốn định lần này đến Mỹ tìm cơ hội, kiếm một khoản rồi cao chạy xa bay. Bởi vì sau sự kiện ***** 11/9, kinh tế nước Mỹ có phần tiêu điều, Hà Tiêu Tiêu chính là muốn lợi dụng cơ hội này để chạy đến Mỹ. Chiêu này của cô chính là học George Soros, năm đó George Soros từ Hongkong trở về, nhận thấy đây là một cơ hội tuyệt vời để kiếm tiền, cho nên anh ta mang theo quỹ Quantum của mình đến Hongkong. Mặc dù sau đó sự sắp thành lại bại, nhưng cũng đã tạo ra ảnh hưởng lớn. Hà Tiêu Tiêu nghĩ, lúc này thị trường cổ phiếu Mỹ đang xuống thấp, mình tới đó bày trận, vớt lấy một món lớn rồi rút. Tuy rằng làm như vậy có vẻ như đục nước béo cò, nhưng trên thương trường, việc lừa người gạt ta là không thể tránh khỏi. Hà Tiêu Tiêu nghĩ ý đồ của mình đã rất táo bạo rồi, không ngờ Trương Nhất Phàm còn điên cuồng hơn. Cô nói tôi sẽ tính toán cẩn thận việc này, anh cứ chuẩn bị cho tốt đi. Việc này anh cần phải cho tôi một sự hậu thuẫn vững chắc, nếu không hậu quả sẽ rất nghiêm trọng. Đúng. Chúng ta chỉ được phép thành công, không được phép thất bại! Sau khi thương lượng xong, cả hai tự phân công ai vào việc nấy. Trương Nhất Phàm gọi điện cho Hồ Lôi cả đêm, xem xem trong tay có bao nhiêu tiền. Có thể tập hợp được bao nhiêu thì cố gắng tập hợp, số còn thiếu sẽ vay thêm ngân hàng. Hồ Lôi nhất thời không hiểu ra, hỏi lại anh cần nhiều tiền như vậy để làm gì? Trương Nhất Phàm nói, anh còn nhớ vụ tấn công tập đoàn Hoa Sơn không? Lần này chơi còn lớn hơn nữa. Những cái khác anh không nên hỏi, có thể dồn được bao nhiêu thì dồn bấy nhiêu, càng nhiều càng tốt. Chỉ cần biết là lấy quỹ phát triển của công ty là chủ yếu, ngoài ra cũng tìm gom tiền từ khắp nơi. Hồ Lôi có vẻ tỉnh ra, vội vàng chạy về thành phố. Sau đó, Trương Nhất Phàm lại gọi điện cho Bạch Khẩn, hỏi về vấn đề tập hợp tài chính. Xưởng sản xuất thuốc Bạch Sơn của cô tuy cũng mới thành lập, cũng cần rất nhiều tiền vốn, nhưng khi nhận được chỉ thị của Trương Nhất Phàm, lập tức nói sẽ về Đông Bắc một chuyến để nhờ Bạch Văn Thiên đi vay tiền. Sau khi giải thích, yêu cầu giúp đỡ xong với những người kia, Trương Nhất Phàm ra chỉ thị cho Liễu Hồng, trong một thời gian ngắn phải thu hút nguồn tiền dựa vào danh nghĩa của công ty tài chính, đồng thời vay tiền ngân hàng, càng nhiều càng tốt, toàn bộ bản lĩnh giữ nhà ra.