Chương 813: Ông cứ làm thần giữ của đi

Tây Lâu Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
Lúc đó, sắc mặt của Michael rất đặc biệt. Luật sư của y giống như một cái máy hết điện, không trả lời được, Michael quả thực đã từng ***** những cô gái này trước kia, thằng ranh này ham chơi, nhưng y có tiền, có thể bắt quỷ xay cối. Rất nhiều các cô gái từng bị gã xâm phạm giận mà không dám nói gì. Dẫu sao vẫn có mấy người không sợ chết, đã tố cáo chuyện của y. Michael từng bị tố cáo mấy lần, nhưng cuối cùng vẫn được nộp tiền bảo lãnh. Đối diện với những nhân chứng này, bằng chứng này, còn có bạn gái Ô Cương tố cáo, tòa án có mấy phần bất lực tuyên bố, Ô Cương vô tội được thả. Giờ khắc ấy, rất nhiều người đã khóc. Ô Cương đã ôm mẹ, bạn gái, bạn học thật chặt, trong lòng cảm nhận được, đủ năm vị. Đặc biệt là bạn gái gã, khóc lớn không ngừng, suy nghĩ của cô ấy, vô cùng phức tạp. Ô Dật Long không khóc, cũng không cười, gã chỉ đột nhiên cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm, thở dài một cái. Cuối cùng đã có kết quả rồi. Lúc này, gã không nghĩ gì cả, nóng lòng bay về Tổ quốc, về quê hương của mình. Giờ phút nghe thấy thẩm phán tuyên bố Ô Cương vô tội được phóng thích, gã giống như người gỗ, sững sờ ở đó, ngây người ra rất lâu. Michael được cảnh sát tòa án dẫn đi, tòa án tuyên bố Ô Cương giết người tự vệ, nhưng chuyện của Michael sẽ xử theo bản án khác. Nguyên cáo có thể giữ nguyên quyền tố cáo của mình. Nếu như tội ***** của Michael được thành lập, y sẽ đối diện với ba năm tù trở lên. Bởi vì có nhân chứng mới xuất hiện, vụ án này chia ra thẩm tra xử lý. Bất luận như thế nào, Ô Cương vẫn vô tội được thả, đoàn người thở phào nhẹ nhõm, người nhà Ô Dật Long vui đến mức khóc. Thấy Michael bị bắt, trong lòng mọi người phấn khởi, vô cùng phấn khích. Chỉ có điều, Michael có bị xử phạt hay không cuối cùng có bị buộc tội không, điều này rất khó nói. Ô Dật Long mời mọi người đến khách sạn tốt nhất New York chức mừng, bởi vì ở đây đa số mọi người là người Hoa, nên bọn họ yêu cầu đến phố người Hoa, tìm một nhà hàng có hương vị quê hương. Đoàn người vui sướng đi đến phố người Hoa, Ô Dật Long quyết định cảm ơn Đổng Tiểu Phàm, Ôn Nhã, còn có rất nhiều bạn học luôn chú ý và giúp đỡ. Bởi vậy, bữa cơm trưa nay, rất thịnh soạn. Vợ Ô Dật Long, kéo tay con, nhìn con từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoàithấy con vẫn tốt không thiếu đi cái gì lúc này mới yên tâm. Nhưng mà bà ấy có rất nhiều lời, kéo con trai nói không ngừng. Duy chỉ có bạn gái Ô Cương trong lòng vẫn nặng trĩu, trong lòng vừa vui mừng lại vừa trống rỗng. Ô Cương buông tay mẹ ra, đi đến chỗ bạn gái. Bạn gái cúi đầu, vẻ mặt thương cảm. Lúc Ô Cương gọi cô, cô khẽ cắn môi, nhào vào trong lòng Ô Cương. Vự Ô Dật Long nhìn hai người, sắc mặt có chút không vui. Ô Dật Long thấy thế, kéo vợ một cái: - Chuyện của bọn trẻ, em đừng có quản. Vợ gã há hốc mồm, vẫn nuốt nước bọt vào. Trên bàn cơm, Ô Dật Long vô cùng cảm ơn mọi người! Nói với Đổng Tiểu Phàm những lời này, Đổng Tiểu Phàm lại ngại ngùng: - Chủ tịch thành phố Ô, tôi đã nói từ lâu rồi, đều là người một nhà, không cần gò bó. Nếu là người khác, tôi cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn. xem tại . - Dù sao đi nữa, tôi vẫn phải cảm ơn cô, cảm ơn Bí thư Trương, cũng cảm ơn cô Ôn Nhã, còn có hai vị luật sư. Cùng với đông đảo các bạn học sinh, mọi người vất vả rồi! Hãy nhận một lạy của tôi! Ô Dật Long kêu con trai, vợ cùng kính lễ với mọi người. Đám người Đổng Tiểu Phàm không ngăn được, đành phải nhận một lạy của gã, kết quả một nhà đã lạy mọi người ba lạy. Đổng Tiểu Phàm nói: - Đúng là con trai cứng, Chủ tịch Ô, anh đã làm chúng tôi ngại rồi. Ô Dật Long nói: - Ân đức này của các vị, người nhà họ Ô tôi suốt đời khó quên. Ôn Nhã nói: - Thực ra lần này, phải cảm ơn sự ủng hộ của tiểu Vu nhất, cô ấy chấp nhận áp lực, lớn hơn bất cứ người nào trong số chúng tôi. Những người khác đều gật đầu, thể hiện sự tán đồng. Mấy cô bạn cùng lớp chạy đến, kéo tay tiểu Vu, giả vờ tiếc thương.