Chương 823: Cứ kiên trì sẽ thắng

Tây Lâu Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
Sau khi nói chuyện điện thoại với Trương Nhất Phàm, Hà Tiêu Tiêu gặp được một tên rất lạ lùng. Đây là một thằng Tây chính gốc, gã cái gì cũng không nói, chỉ đưa cho Hà Tiêu Tiêu một tấm danh thiếp viết tay. Trên tấm danh thiếp chỉ có một địa chỉ thùng thư, cái gì khác cũng không có. Sau đó, người này liền đi ngay, khi đến sao mà lạ lùng, khi đi cũng thật vội vàng. Về đến phòng chỉ huy, Hà Tiêu Tiêu nằm trên ghế, suy nghĩ về dụng ý sau lưng tấm danh thiếp này. Đổng Tiểu Phàm đi vào phòng hỏi: “Đang nhìn gì thế?” Hà Tiêu Tiêu giơ tấm danh thiếp trong tay lên, Đổng Tiểu Phàm nhận lấy nói: “Ai đưa cho chị vậy?” “Không biết nữa, sau khi gã đưa cho tôi thì đã đi mất. Gã là một tên Tây rất lạ lùng. Không biết gã là người nước nào, bao nhiêu tuổi.” Đổng Tiểu Phàm nhướng mày, nhìn không ra người nước nào thì đành chịu, nhưng sao lại nhìn không ra được bao nhiêu tuổi? Cô ngẫm nghĩ một chút, “Đi thôi, đến phòng làm việc của tôi gửi thư.” Hai người đi xuống lầu, vào phòng làm việc của Đổng Tiểu Phàm. Dựa vào địa chỉ thùng thư ghi trên tấm danh thiếp gửi một bức thư cho gã và hỏi: “Anh là ai? Tại sao lại tìm tôi?” Đối phương dường như đang ngồi kế máy vi tính đợi hai người vậy, rất nhanh đã trả lời thư của hai người/ Tôi nghĩ chúng ta nên là đồng minh, vì chưa gặp qua nhau, chưa phải là bạn bè, nhưng cô phải tin tôi, tuyệt đối không phải là kẻ thù. Đổng Tiểu Phàm gõ chữ lộc cộc, rất nhanh đã trả lời thư của đối phương. Làm sao chúng tôi có thể tin được, anh là bạn hay thù? Gã trả lời rất nhanh, hiệu suất rất cao, từ lời nói của gã xem ra, gã đang cười to khoái chí. Lời trong thư ghi:” Nếu như chúng ta là kẻ thù, bây giờ, cái mà cô đang xem sẽ không phải là một tấm danh thiếp, mà là một viên đạn hoặc là một con dao đầy máu. Nói cho cô biết, cô Đổng, tôi trước giờ chưa từng nói những lời như vậy với bất cứ người nào, cô là người đầu tiên và cũng là người cuối cùng. Nhớ đấy, chúng ta là đồng minh. Đồng minh chỉ xung đột lợi ích với nhau! Vậy anh tìm chúng tôi có việc gì? Đổng Tiểu Phàm cũng trả lời rất nhanh. Hợp tác với tôi. Đối phương chỉ trả lời bốn chữ. hợp tác với tôi? Hai người hơi sửng sốt, liếc mắt nhìn nhau. Gã là ai vậy? Hà Tiêu Tiêu gật đầu, Đổng Tiểu Phàm trả lời gã: Dựa vào cái gì? Đối phương vẫn trả lời một câu rất đơn giản, dựa vào chúng ta là đồng minh, hơn nữa các bạn không có sự lựa chọn nào khác. - Anh dường như rất hiều chúng tôi! - Đương nhiên rồi, Trung Quốc có một câu nói: “Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng”. Đổng Tiểu Phàm trầm tĩnh, nói với Hà Tiêu Tiêu: “Người này dường như hiểu hết mọi chuyện của chúng ta, hơn nữa theo tôi đoán, người này hơi tự tin quá mức và là loại rất bạo lực.” “Tôi đoán có thể xã hội đen đã nhúng tay vào.” Hà Tiêu Tiêu nhìn câu nói kia trên thư. Nếu như chúng ta là kẻ thù, bây giờ, cái mà cô đang xem sẽ không phải là một tấm danh thiếp, mà là một viên đạn hoặc là một con dao đầy máu. Người mà nói ra câu nói này, thường là một tên ngông cuồng trong giới xã hội đen, bởi vì trong mắt của bọn họ tất cả đều là máu tanh. Nhưng tại sao đối phương lại tìm chúng ta? Mục đích của gã lại là gì? Hai người cũng không thể hiểu hết. Hà Tiêu Tiêu nói: “Gửi thư cho gã, hỏi xem hợp tác như thế nào? Thăm dò hàm ý của gã ta.” Đồng Tiểu Phàm gật đầu, nhanh chóng trả lời thư. “Tôi không rõ anh nói hợp tác là ý gì?” Đối phương dường như có ý cho các cô gái thời gian để suy nghĩ, đợi sau khi Đổng Tiểu Phàm trả lời thư, gã mới trả lời lại. “Cô Đổng xinh đẹp, cô nên tiếp tục giữ điểm cổ phiếu, tin tưởng tôi, bọn họ sẽ không thể kiên trì lâu đâu.” Đối phương trực tiếp gọi ra tên của chính mình, xem ra đối với nội tình của bản thân cũng đã tra rõ ràng rồi. Tại sao cần bản thân tôi tiếp tục giữ điểm? Đổng Tiểu Phàm suy nghĩ một lát, tiếp tục thăm dò đối phương, “Loại người thần bí như anh, tôi dựa vào gì tin tưởng anh?” Đối phương nói: “Tôi không muốn trả lời một câu hỏi giống nhau, nhưng tôi cam đoan, chỉ cần cô tiếp tục kiên trì trong hai tuần, cô nhanh chóng sẽ có một phát hiện không ngờ đến. Nhớ kỹ, hai tuần!