Chương 834: Tình yêu của Lý Hồng

Tây Lâu Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
Đã nói rượu này rất mạnh, Lý Hồng nhất quyết không tin. Hai người dường như ngang sức ngang tài, mỗi người một nửa, ai cũng không chiếm phần ai. Lý Hồng là người phương bắc, người phương bắc tửu lượng rất khá, bất luận nam nữ, đây là sự thật không cần bàn cãi thêm nữa. Nếu như hai người đấu rượu, có lẽ cô ấy không thua Trương Nhất Phàm, nửa lít rượu không ảnh hưởng gì đến tâm trạng của hai người. Thậm chí, hứng chí lên, uống rượu xong Lý Hồng đề nghị cùng tôi ra bờ sông ngắm sao đi! Trăng đêm nay lờ mờ, ánh sao rực rỡ, thêm vào đó là không khí mùa hè, người đi bộ rất đông. Lý Hồng muốn đi dạo bờ sông, Trương Nhất Phàm không thể từ chối. Nói về công hay tư, Lý Hồng đều là người mình cần, về sau nếu có gia nhập cấp tỉnh, càng không thể thiếu sự giúp đỡ của Lý Hồng. Trương Nhất Phàm muốn mượn cơ hội này, tiến thêm một bước cho tương lai của mình. Vào giữa mùa hè, gió buổi tối thổi nhẹ sóng từng đợt gió thổi từ bờ sông tươi mát vô cùng. Hai người tìm đến đoạn không có người, chậm dãi đi. Lý hồng đi trước, Trương Nhất Phàm đi sau, trước sau cách nửa bước. Trước mặt một thảm cỏ rất mềm mại, xanh mơn mởn, giống như tấm thảm đỏ trải đường của minh tinh vậy. Có điều màu sắc không giống nhau thôi. Lý Hồng dường như bẩm sinh đã thích cảm giác trở về với thiên nhiên,vừa nhìn thấy thảm cỏ liền thích thú bước đến. Trương Nhất Phàm thấy cố ấy nhào đi, nằm ngửa trên thảm cỏ. - Anh biết không? Thực ra tôi rất thích cảm giác phi ngựa tung hoành, trời đất kia, thảo nguyên kia, hoàn toàn là một cảm giác vui vẻ thanh thản, khiến con người thoải mái vô cùng, rất tiếc, nhiều năm nay tôi chưa thực hiện được lần nào. Trương Nhất Phàm đứng ở môt nơi không xa, châm một điếu thuốc - Tôi chưa từng đến thảo nguyên, có điều tôi cũng thích cảm giác phi ngựa tung hoành, rong ruổi dọc ngang, giống thời cổ đại. Rất tiếc từ khi bước vào con đường nàychúng ra không còn tự do nữa, thời gian và thân thể đều không thuộc về chúng ta. - Anh nói đúng, thời gian và thân thể đều không thuộc về mình. Lý Hồng nằm ở đó, trong màn sương mờ khói và ánh trăng về đêm đó ***** đào như hai ngọn núi cao mờ ảo nhưng quyến rũ. Vẻ đẹp ý cảnh đó rất mê người, Trương Nhất Phàm liếc nhìn, rồi vội vàng quay đi chỗ khác. Nếu như trước kia hắn kích động thì hiện tại không có nghi ngờ gì nữa hắn đã được nâng lên một tầm mới, hắn nhìn Lý Hồng giống như thưởng thức. Lý Hồng là cô gái không thích mặc váy, vì sự mềm mại của váy không thể hiện được tính cách cô ấy. Do đó, Trương Nhất Phàm từ trước đến nay chưa bao giờ thấy cô ấy mặc váy. Trong hoàn cảnh này, trong buổi đêm như thế này, lắng nghe tiếngnước chảy róc rách của sông Tương, trong hoàn cảnh này, phàm là bọn phàm phu tục tử đều có *****. Đạo lý này rất đơn giản, ngọn núi kia nếu bày trước mặt nhiều người chỉ là một ngọn núi, nhưng trong mắt một số ít người đó là tượng chưng của tầm vóc cao lớn, có thể biểu hiện quyền lực, cũng có biểu hiện tâm trạng. Lý Hồng nằm trên thảm cỏ, giống như hôn mê, không cử động, lại giống như hòa vào thiên nhiên. Trở về, đúng rồi, đây gọi là trở về với thiên nhiên Trương Nhất Phàm bỗng nhiên nhớ một câu nói, đó là câu nói của một người nổi tiếng viết trên mạng , hình như là câu này ở đời có ai mà không chết? Cho dù bạn có tuyệt sắc giai nhân, lẫy lừng thiên hạ, cuối cùng cũng là cát bụi , cho dù bạn có anh hùng hào kiệt , nắm giữ giang sơn vạn dặm, cuối cùng cũng trở thành một nắm đất vàng. Lý Hồng chính là nhân vật tuyệt sắc giai nhân , lẫy lừng thiên hạ, thế gian này không nhiều, thiên hạ vô song, bình thường mấy ai có thể cùng tận hưởng khoảnh khắc này với cô ấy. Trương Nhất Phàm không dám nói mình là anh hùng hào kiệt, anh ta cũng không nghĩ rằng mình có thể nắm được giang sơn vạn dặm. Thực ra mơ ước của anh ta rất đơn giản, có thể thực sự có một ngày anh ta sẽ giống như Đào công, tìm đến một nơi thanh tịnh, mang theo những người thân yêu, sống những ngày tháng bình thường của ẩn sĩ. nguồn . Chỉ là trên cái thế giới này còn có vùng đất tĩnh sao? Lý Hồng thấy hắn đứng xa mình, không dám lại gần, cô liền nói một câu: - anh trốn tránh tôi sao? Trương Nhất Phàm nói - không có, cô giống như một pho tượng thần, chỉ có thể quỳ bái , không dám lại gần. Lý Hồng mỉm cười ngồi dậy, nhìn Trương Nhất Phàm nói - Thật không ngờ anh còn dí dỏm vậy đấy, lấy lòng con gái thế này nữa. - Còn phải xem là ai đã, tôi cũng không phải người thích đùa, người bình thường cũng không đùa. Lý Hồng vẫy tay về hướng anh ta - Lại đây ngồi, tôi có điều muốn nói với anh. Trương Nhất Phàm đến gần, cùng ngồi với Lý Hồng trên thảm cỏ, mặt đối diện với nước sông Tương, gió đêm vẫn đang thổi. Gió, thổi bay mái tóc Lý Hồng, lất phất vào má Trương Nhất Phàm, Trương Nhất Phàm liền ngửi thấy một mùi hương thanh dịu. Lý Hồng đưa tay chỉnh sửa một chút, cảm thấy mặt mình bừng nóng. Trương Nhất Phàm đã nói, loại rượu này tác dụng chậm, lúc đó cô không nghe, giờ phát hiện có chút không ổn, vì vậy cố muốn Trương Nhất Phàm lại gần để mình có thể dựa một chút. - Anh có thấy tôi kỳ lạ không? Lý Hồng hỏi. Thấy Trương Nhất Phàm không nói gì, cô liền hỏi một câu : - sao anh không nói gì? Trương Nhất Phàm nói : - cô muốn nghe nói thật hay nghe nói dối. Lý Hồng giận đấm một cái nhẹ, lúc đó vẻ dịu dàng của Lý Hồng hiện rõ hoàn toàn biến thành một cô gái dịu dàng quyến rũ, màn sương trước kia đâu đó còn chút bóng hình? Trương Nhất Phàm nhìn cô ấy tim đập thình thịch