Chương 847: Ý đồ xấu của nhà sản xuất phim

Tây Lâu Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
Trong phòng bao, “trái bom nhỏ” rất hoạt bát, Tiểu Mẫn ngồi bên cạnh giám đốc, cảm thấy rất khó chịu với bộ dạng lẳng lơ của cô nàng kia. Nhưng nhiệm vụ của cô ta là tiếp giám đốc. Vì vậy, cô ta rót rượu, dịu dàng nói với giám đốc: - Giám đốc à, em rất cảm ơn sự quan tâm và giúp đỡ của sếp thời gian vừa qua, Tiểu Mẫn em kính anh một ly. Giám đốc cười tươi, cụng ly với cô, đang định uống thì tay sản xuất nói: - Ấy! Chờ chút! - Làm sao vậy? Hai người đồng thời ngẩn người, ngạc nhiên nhìn tay sản xuất. - Mỹ nữ kính rượu, sao có thể để anh uống dễ dàng như vậy. Đôi mắt của tay sản xuất lúc nào cũng lấp lánh, hơn nữa con ngươi liên tục đảo qua đảo lại. Lúc nhìn bạn, ánh mắt lão như có thể nhìn xuyên qua cổ áo của bạn, tìm thẳng đến ***** của bạn, đến lúc không bỏ sót một điểm nào mới thôi. Tiểu Mẫn nâng ly rượu lên. - Anh có cao kiến gì chăng? Tay sản xuất nói: - Trong ngành sản xuất của chúng tôi có quy tắc thế này, thường thì khi mỹ nữ kính rượu, chén đầu tiên nhất định phải giao bôi, hòa hợp được thì càng tốt. Đài truyền hình dù sao cũng không phải giới giải trí, không có lắm chuyện mờ mịt ám muội như vậy. Tuy rằng cũng có mấy chuyện tặng quà cáp, biếu xén tiền nhưng quy tắc ngầm thì rất hiếm gặp. Hôm nay Tiểu Mẫn trông thấy “trái bom nhỏ” kia không ngừng tỏ ra quyến rũ như vậy, cô ta cũng chẳng buồn quan tâm. xem tại . Giao bôi thì giao bôi, tạo quan hệ tốt với giám đốc cũng chẳng thiệt gì. Hơn nữa, mình càng chủ động thì càng giữ thể diện cho giám đốc. Bởi vậy, cô ta liền thoải mái đứng lên, tay cầm ly rượu rồi hỏi: - Thế nào gọi là hòa hợp ạ? Lưu Hiểu Hiên nhận ra rõ ràng là tay sản xuất này không có ý tốt, lão quay sang cười với tay đạo diễn. - Đạo diễn, anh làm mẫu cho họ đi! Đạo diễn nói một mình tôi thì không làm được, phải có người phối hợp mới được. “Trái bom nhỏ” ưỡn ngực nói: - Phối hợp thế nào? Anh cứ tùy ý làm đi ạ! Tay đạo diễn mỉm cười, vỗ đùi nói: - Tôi hôm nay phải xem xem, cô có khả năng thiên phú hay không. “Trái bom nhỏ” mỉm cười, hiểu ý ngồi lên đùi gã đạo diễn. Chết mất, chết mất thôi, lúc cô ta ngồi xuống còn cố tình kéo váy lên một chút. Kéo lên thế thì chịu thế nào được? Tay sản xuất ngồi bên cạnh, tròng mắt như muốn rớt ra, chết tiệt! Đăng ten nha, đen tuyền! Dường như còn thấy cả mấy sợ lông nữa, đôi mắt của tay sản xuất thật đáng sợ! Trong giới giải trí lâu như vậy, cái ông ta luyện được chính là chiêu này, nhìn cái gì cũng rõ ràng rành mạch. Cho dù không nhìn rõ được, thì vẫn có thể dùng tay xác nhận, tay sản xuất là một kẻ có phong cách nghiên cứu “khắc khổ” thế này. “Trái bom nhỏ” vô cùng hấp dẫn, bộ mông ấy vừa đặt xuống, gã đạo diễn liền thấy tinh thần kích động, liên tục nuốt nước bọt, đây chính là mỹ nữ của đài truyền hình đó! Tiểu yêu tinh đáng chết này vừa ngồi xuống, gã liền nhận ra ban nãy mình nói sai rồi. Vốn cho rằng mình có thể giữ bình tĩnh, không ngờ có chỗ không chịu kém cạnh, cứ chọc thẳng vào đùi “trái bom nhỏ” kia. Mà cô nàng lại giả vờ không biết gì, mặt mày vẫn rạng rỡ, tươi cười như cũ. - Đạo diễn, chúng ta làm mẫu một cảnh “gió vàng móc ngọc một gặp lại, hơn biết mấy người cả đời gần gụi”*, để Tiểu Mẫn tiểu thư mở rộng tầm mắt đi. Nói xong, cô nàng liền e thẹn cười khúc khích. * hai câu dịch thơ từ bài “Thước kiều tiên” của Tần Quán) Tiểu Mẫn tỏ ra không hài lòng, không phải chỉ là rượu giao bôi thôi sao, làm ra vẻ dâm dãng như vậy, cô có thấy buồn nôn hay không. Cô ta nhìn sang Lưu Hiểu Hiên, cô làm như không thấy gì hết, vẻ bình tĩnh ấy khiến Tiểu Mẫn tự trách không bằng người. “Vẫn là chị Hiểu Hiên dày dặn kinh nghiệm, mình phải học theo chị ấy, chứ cứ như con yêu nữ Nhu Nhu kia, cuối cùng cũng chẳng làm được việc gì.” Vì thế, Tiểu Mẫn lấy lại vẻ thản nhiên, nhìn “trái bom nhỏ” kia ngồi trên đùi gã đạo diễn, vẻ mặt tỏ ra khinh thường. Có người lại dường như rất thích thú với màn này, lão sản xuất lại bắt đầu ồn ào. - Khá lắm, khá lắm, chính là như vậy, cô Nhu Nhu quả thật rất có tố chất của một diễn viên. Đạo diễn này, nếu giám đốc đồng ý, cậu thử đưa cô Nhu Nhu lên trước ống kính xem, tôi thấy cô ấy rất khá đấy. Giám đốc đài liền cười nói: - Lão đầu lâu này, lại muốn đục khoét rồi. Nhu Nhu lại nở nụ cười rạng rỡ, đưa tay ra nắm lấy “vũ khí” của gã đạo diễn, đưa nó đến khe hở ***** mình, rồi cứ như vậy mà thoải mái ngồi xuống. Một tay cô nàng vòng qua cổ đạo diễn, tay kia nâng ly rượu. - Đạo diễn, em kính anh một ly, nể mặt em nhé! Đạo diễn mỉm cười nâng ly rượu lên, bên dưới càng trở nên ***** hơn. - Rượu của cô Nhu Nhu, tôi phải uống chứ, từ từ thưởng thức, tinh tế cảm nhận. - Ha ha ha —— Lão sản xuất cười đến méo cả miệng. Sau đó nhìn hai người kia uống rượu giao bôi, hơn nữa còn theo kiểu tôi một ngụm, anh một ngụm, cách uống này xem ra khá là ghê tởm. Nhưng có một số tên đàn ông lại cứ thích trêu đùa mấy cô nàng trẻ người non dạ này. Tay sản xuất hăng hái ngồi bên cạnh vỗ tay, trêu đùa, Lưu Hiểu Hiên cảnh giác liếc lão một cái, cô phát hiện ra lão già này đã gần năm mươi tuổi, nhưng còn giảo hoạt, háo sắc hơn cả đàn ông bình thường. Cô nghĩ tay sản xuất này cố tình đùa cợt để “trái bom nhỏ” này làm mẫu, có lẽ người kế tiếp sẽ là Tiểu Mẫn. Vì hành động kính rượu ban nãy của cô ta đã dẫn đến trò đùa cợt này. Lưu Hiểu Hiên còn đang nghĩ ngợi mông lung thì Nhu Nhu đã chủ động tiến tới, ôm đầu gã đạo diễn, đẩy ngụm rượu còn ngậm trong miệng sang miệng gã. Quá lắm rồi! Lưu Hiểu Hiên cau mày, Nhu Nhu này thật không biết điều, cô ta làm như vậy không phải đang hại Tiểu Mẫn hay sao? Tay sản xuất đang tính toán gì, ba người họ không phải không biết, tên khốn này đang đẩy cô vào chuyện này, cố ý gây khó dễ cho cô và Tiểu Mẫn! - Hay lắm ——