Chương 849: Thẩm kế văn lợi hại như vậy sao

Tây Lâu Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
Lời của Thẩm Kế Văn nói rất có lý. Từ bụng ta suy ra bụng người, nếu như là con gái, cháu gái của ông cũng bị một ông già năm mươi sáu mươi tuổi ôm trong lòng làm những chuyện bậy bạ, ông sẽ nghĩ như thế nào? Họ có thật sự tự nguyện hay không? Nếu người ta ngầm đồng ý thì không nói gì, chỉ có điều nói về đạo đức, nhưng rõ ràng là người ta không đồng ý, ông lại cưỡng ép, điều này thì không thể nào nói nổi. Thẩm Kế Văn không phải có chủ trương đến nói lẽ phải, thế giới này không có lẽ phải, chỉ có dựa vào nắm đấm và thực lực để chứng minh đúng sai. Nếu Lưu Hiểu Hiên và Trương Nhất Phàm không quen nhau, anh ta cũng chẳng quản chuyện này. Nếu đã đụng phải rồi thì anh ta không thể không màng. Chuyện của Trương Nhất Phàm chính là chuyện của anh ta, không gì có thể phá vỡ sự đồng minh của hai nhà Trương Thẩm, nếu bản thân đã mở lời rồi thì phải ăn nói làm vừa lòng Trương Nhất Phàm Thẩm Kế Văn ngồi ở đó, tư thế khiến người khác sợ hãi, hai cô gái sớm bị dọa đến nỗi không dám nói tiếp nữa. Ban nãy cái gã nhà sản xuất ngạo mạn không chịu nổi kia, bộ dạng vênh váo hung hăng, bây giờ đã biến thành rất đáng thương, giống như một con chó hoang chạy trối chết. Hai người tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình một người đàn ông từ nơi cao cao rớt ngay xuống nơi thấp kém, nhìn ánh mắt của Thẩm Kế Văn, trở nên hoàn toàn khác. Mà Tiểu Mẫn cảm thấy có chút khiếp sợ với khí thế của Thẩm Kế Văn. Hai cô gái cảm thấy có chút vui sướng khi người khác gặp họa. Nhà sản xuất ít nhiều cũng có nghe đến chuyện của bốn thiếu gia Bắc Kinh, hôm nay Thẩm Kế Văn trừng phạt ông ta như vậy là vẫn còn nhẹ. Nếu như là trước kia, có xảy ra chuyện này, không chết cũng sẽ bị lột da. Lại nhìn thấy bộ dạng ăn nói khép nép của Trưởng đài, trong lòng ông ta bồn chồn. Phải biết rằng Trưởng đài cũng tương đương với cán bộ cấp Phó, đường đường là một cán bộ cấp Phó, trước mắt Thẩm Kế Văn lại tỏ ra rất thật thà, một nhà sản xuất như ông ta còn dám làm sao chứ? Nghe nói bốn thiếu gia Bắc Kinh chơi trò giết người không khác gì ***** một con kiến, mà mình với cái gọi là nhà sản xuất chẳng qua cũng chỉ là nhiều hơn mấy đồng tiền, giả vờ tỏ ra người giàu mới nổi. Nói đến tố chất! Trời, đều là người Trung Quốc, đừng nói đến tố chất với tôi! Trong mắt ông ta, tố chất cũng giống như cứt chó, không đáng một đồng. Từ trước đến nay trong mắt ông ta chỉ có sắc đẹp, tiền tài, có tiền thì có tất cả. Những người ngồi trên cao kia, thoạt nhìn thì cao ngạo như một nữ hoàng vậy, trước mặt đồng tiền, còn chẳng phải là ngoan ngoãn cúi thấp đầu xuống hay sao. Một nhà sản xuất cả đời lấy việc đùa giỡn người khác làm vui, hôm nay lại bị đả kích đến rối tinh rối mù. Ông ta chỉ biết rằng, nếu như mình không thức thời, hôm nay sẽ chết rất thê thảm. Trong đầu nhà sản xuất đang cân nhắc việc được mất, đột nhiên, rốt cuộc ông ta cũng không màng sĩ diện, quỳ mạnh xuống trước mặt Thẩm Kế Văn: - Xin lỗi, tôi có mắt như mù, tôi không phải người, tôi là súc sinh, sau này tôi sẽ không làm khó các cô gái này nữa, tôi nhìn thấy vòng ba của cô Lưu, tôi đây sẽ xin lỗi cô ấy, tôi xin lỗi cô ấy, tôi không phải người! Nhà sản xuất giống như tên bị bệnh thần kinh vậy, nói rè rè liên tục không ngừng, Thẩm Kế Văn vốn muốn cho ông ta mất mặt, nhưng không ngờ tên này đột nhiên chịu thua như vậy, hơn nữa còn bỏ luôn cái dáng vẻ kiêu ngạo kia, quỳ xuống trước mặt mình, anh ta liền hừ một tiếng. - Tha lỗi ông cũng không dám! Trưởng đài liền đứng bên cạnh giảng hòa: - Thẩm thiếu gia, anh xem chuyện này hay cứ bỏ qua đi. Chúng tôi sẽ cùng đến xin lỗi Hiểu Hiên, xin lỗi, vậy được không? Thẩm Kế Văn nói: - Hỏi tôi có tác dụng gì chứ, tôi cũng không làm chủ được. Người trong phòng riêng liền sững người, không ngờ Thẩm Kế Văn không thể làm chủ được? Đặc biệt là Trưởng đài và nhà sản xuất, trong lòng lại càng thêm lo sợ. rốt cuộc hôm nay đắc tội với người lớn cỡ nào chứ? Ngay đến Thẩm Kế Văn còn ra mặt giúp Lưu Hiểu hiên, hơn nữa còn không dám tùy tiện làm chủ. Sự lo sợ trong lòng hai người, có thể nói là còn hơn so với núi cao, so với biển sâu. Nước trong Bắc kinh sâu bao nhiêu, trong lòng trưởng đài rất rõ, một cán bộ cấp Phó như mình, một khi bị người khác bóp thì giống như một con kiến vậy, chết im hơi lặng tiếng. Lưu Hiểu Hiên này rốt cuộc có hậu thuẫn lớn cỡ nào chứ? Nghĩ đến đây, Trưởng đài không kìm nổi lặng lẽ lau mồ hôi lạnh, hơn nữa liền có suy nghĩ âm thầm điều tra hậu thuẫn phía sau Lưu Hiểu Hiên. Có một số chuyện không biết còn hơn là biết. Biết quá nhiều, có lẽ chết càng nhanh hơn! Bây giờ quan trọng chính là làm sao đi bù đắp khuyết điểm này. Thẩm Kế Văn lấy điện thoại ra, gọi điện cho Trương Nhất Phàm, anh ta nói lại một lần nữa chuyện ban nãy, lại hỏi Trương Nhất Phàm: - Anh nói sao? Vẫn chưa vừa lòng với kết quả này sao? Trương Nhất Phàm và Lưu Hiểu hiên đã trở về phòng, Lưu Hiểu Hiên đã bình tĩnh lại, liền rúc vào người Trương Nhất Phàm, Trương Nhất Phàm nói với Thẩm Kế Văn: - Nói với họ, nếu những ngày tháng Lưu Hiểu Hiên trong đài truyền hình không được yên ổn thì nói họ cẩn thận một chút. Tự nhiên Trương Nhất Phàm trút cơn giận này lên người Trưởng đài, nếu không phải trưởng đài kéo cô đi đến bữa tiệc lộn xộn này thì hôm nay đâu xảy ra chuyện? Thẩm Kế Văn nói: - Điều này là hiển nhiên! Anh không nói tôi cũng biết làm như thế nào! Vậy được rồi! Tôi biết rồi!