Chương 855: Cán bộ đi học thì cũng là học sinh

Tây Lâu Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
Ngày hôm sau trong lớp học, bầu không khí rất kì lạ, khi Trương Nhất Phàm đi vào lớp, ai nấy đều ngồi nghiêm túc giống như học sinh tiểu học vậy. Rõ ràng trên bục giảng không có ai, mấy người này thật sự khiến người khác cảm thấy kì lạ. Trương Nhất Phàm vừa ngồi xuống, đinh Viễn Phương kéo nhẹ hắn một cái: - Vừa rồi Phó viện trưởng đã đến đây. - Ông ta nói như thế nào? Hai người đang nói chuyện, cửa phòng học lại xuất hiện bóng dáng của Phó viện trưởng. Rất nhiều người khi nhìn thấy Phó viện trưởng lập tức cúi đầu xuống, nghiêm trang mở sách ra. Nhìn thấy cảnh này, Trương Nhất Phàm lại nhớ đến hồi tiểu học, giáo viên đến rồi mọi người mới im lặng. Phó viện trưởng là một vị lãnh đạo rất uy nghiêm, nghe nói rất nhiều cán bộ các cấp đều là học trò của ông ta, bây giờ những người trong lớp của Trương Nhất Phàm cũng xem như là học trò của ông ta. Ánh mắt uy nghiêm đảo qua cả lớp, ông ta chỉ đảo mắt như vậy, rất nhiều người rất tự giác cúi gầm mặt xuống. Bình thường nếu trong đơn vị công tác, họ tỏ ra uy phong, vênh váo tự đắc thế nào thì lúc này một chút oai phong cũng không có. Phó viện trưởng chỉ là đảo mắt một cái, những người này ngay đến cả thở mạnh cũng không dám. Trương Nhất Phàm cũng cúi đầu xuống, cố gắng không để người khác nhìn thấy bộ dạng thiếu tự tin của mình. Một vẻ yên tĩnh, lặng yên như tờ trong cả lớp học. Phó viện trưởng nói: - Hôm nay mọi người đều rất có nề nếp, ba mươi lăm người đều đã đến đủ, rất tốt, rất tốt! Giọng điệu này nghe có vẻ khá ôn hòa, đột nhiên, giọng ông ta bỗng chuyển đổi: - Những người tối hôm qua không đến, tôi cũng không điểm danh, tự bản thân mình viết một bản kiểm điểm và đưa vào trong thành tích học tập của các bạn. Phó viện trưởng đột nhiên cao giọng nói: - Nhà trường thực thi hình thức khép kín, thật sự không muốn nhốt các bạn lại như học sinh tiểu học, các bạn là cán bộ nhà nước, có người thậm chí còn là một quan chức lớn, bình thường các bạn đều trói buộc bản thân mình như vậy sao? Hôm nay các bạn không quản lý nổi bản thân thì ngày mai làm sao quản lý được người khác? Khi nói đến một vị quan chức lớn, hiển nhiên Trương Nhất Phàm cảm thấy ánh mắt của ông ta đang dừng lại ngay bản thân mình. Ở đây chắc chỉ có cấp bậc của mình là cao nhất, tuy Lý Tư Nguyên cũng là Giám đốc sở, nhưng so về chức Giám đốc sở của Trương Nhất Phàm với anh ta, chắc hẳn cao hơn một bậc. Phó viện trưởng cất cao giọng nói: - Không đi ra ngoài cũng phải viết. Trước khi tan học nộp lên phòng làm việc của tôi. Hả —— Trong lớp đúng là có mấy người thật thà ngồi trong lớp, bọn họ nge thấy đến mình cũng cũng phải viết, trong lòng buồn bực. Sớm biết như vậy, chi bằng tối hôm qua cùng đi an chơi nhảy múa. Không ngờ bây giờ lại bị chịu tội lây, thật là oan uổng mà. Chỉ có điều khi thấylông mày Phó viện trưởng dựng đứng lên, rất nhiều người lại không dám lên tiếng, thậm chí đến thở mạnh còn không dám. Đã là cán bộ thì phải lấy mình làm gương, không chỉ phải quản lý tốt bản thân, mà còn phải giám sát người khác. Nhưng không ngờ chuyện tối hôm qua lại không có ai đứng lên tố giác. Đây chính là điểm lợi hại của Phó viện trưởng, sau này có người tự ý rời khỏi, nếu các bạn không tố giác thì mọi người cùng bị phạt. Phó viện trưởng đi rồi, trong lớp học liền bàn tán xôn xao. Có người uể oải, có người thì trong cái rủi có cái may. Những người trong cái rủi có cái may đương nhiên là mấy người Úy Tông, bởi vì họ cũng ra ngoài vui chơi, nhưng mấy người không ra ngoài cũng bị liên lụ liền cười những người đó ngốc nghếch, lúc đó khi khuyên họ cùng đi, họ lại vẫn một mực không chịu đi. Bây giờ thì trắng mắt ra nhé! Cứ buồnđi nhé! Trương Nhất Phàm hỏi Đinh Viễn Phương: - Rốt cuộc thì tối hôm qua có bao nhiêu người ra ngoài? Đinh Viễn Phương lắc đầu: - Tôi cũng không biết. - Hôm qua không phải anh cũng có mặt hay sao? - Tôi nhìn thấy họ lẻn bỏ đi hết, sau đó chịu không nổi cũng chạy luôn. Nhưng tôi đoán chắc có 80%. Trương Nhất Phàm không nói gì, hôm qua tên tiểu tử này thề thốt bảo đảm với mình, sẽ chống đỡ giúp mình, kết quả là bản thân cũng chạy mất. Hắn lại hỏi Hàn Ỷ Văn ở phía trước: - Hôm qua cô cũng không chạy đi phải không? Mặt Hàn Ỷ Văn hơi đỏ lên, Trương Nhất Phàm hiểu ngay, khi nhìn Đinh Viễn Phương, ánh mắt đó của Đinh Viễn Phương có chút gì đó bất định, Trương Nhất Phàm cau mày: - Hai người này không phải nhanh như vậy đã thành cặp rồi chứ? Tuy nhiên, trong sự cô đơn ở trường học, cơ hội xảy ra chuyện này nhiều hơn so với bình thường, hơn nữa mọi người đều là núi xa lội nước, xa nhà đến mấy nghìn dặm để đến Bắc Kinh bồi dưỡng, khó tránh khỏi cô đơn, nếu như mình không đoán nhầm thì hai người họ cùng ra ngoài với nhau. Tiểu tử Đinh Viễn Phương này cũng khá đấy, trong mặt này đúng là rất khá, chỉ là không biết Hàn Ỷ Văn có đồng ý hay không, nhưng mà theo hắn suy đoán, cứ cho là không đồng ý thì ngày đó cũng không còn xa nữa. Thế là hắn bắt đầu viết bản kiểm điểm. Tiếng sột soạt trong lớp học, mỗi người đều đang viết bản kiểm điểm của mình. Rời khỏi trường học nhiều năm như vậy, không ngờ còn phải quay về viết bản kiểm điểm cho nhà trường, điều này đối với nhiều người rõ ràng là một chuyện không thể tin nổi. Đặc biệt là có vài ông chú trung niên, đường đường là Chủ tịch của một huyện, tâm trạng của họ hoàn toàn khác so với những người trẻ tuổi như Trương Nhất Phàm.