Đêm hè ngắn, trời đã tờ mờ sáng, ánh bình mình ở nơi này lặng lẽ chiếu xuống.
- Đi đi.
Thẩm Mặc nhẹ giọng nói:
- Nhờ cô đó.
Ân tiểu thư cúi gằm mặt, hỏi nhỏ:
- Vậy ngươi thì sao?
- Ta phải đuổi theo Trường Tử:
- Một mình hắn làm không được, ta phải phối hợp với hắn.
Ân tiểu thư rất muốn ngăn cản y, nhưng không thể nói ra khỏi miệng, sau khi đấu tranh tư tưởng ngắn ngủi, đôi mắt nàng ánh lên vẻ kiên quyết:
- Ngươi cầm lấy cái hộp này.
Rồi đem cái hộp gỗ lim nàng vẫn coi như tính mạng dùng hai tay đưa tới trước mặt y.
Thẩm Mặc chối từ:
- Nơi này cách xa thành trấn, ta nghĩ không cần phải dùng tới tiền.
Ân tiểu thư thiếu chút nữa làm rơi cái hộp xuống đất, dùng sức đặt cái hộp lên tay y, trong giọng nói có chút hờn dỗi:
- Mở ra xem rồi hãy nói.
Thẩm Mặc hồ nghi ấn nút lò xo, cái hộp giá trị không nhỏ kia liền bật mở, vừa thấy thứ bên trong, y không kìm được thốt lên:
- Hỏa thương?
Chỉ thấy trong chiếc hộp chống nước cực tốt đó, có hai khẩu súng ngắn dài chừng một xích nằm yên tĩnh. Không giống với điểu súng cao bằng một người mà quân đội Đại Minh trang bị, hai khẩu súng này hoàn toàn có thể cầm trong tay để bắt. Nói cách khác chính là súng lục. Hơn nữa khẩu súng này được làm cực kỳ tỉ mỉ, nòng súng soáng loáng, xung quanh còn dát vàng, trạm trổ, mang theo kiểu cách Tây Dương đặc sệt.
Ân tiểu thư lấy ra một khẩu súng, lại lấy từ trong một cái bình đen ra một chút bột màu đồng, khẽ giải thích:
- Đây là thuốc nổ, làm như ta này.
Nói xong cho nó vào nòng súng, rồi dùng một cái que bạc có đường kính bằng đường kính trong của nòng súng nhồi thuốc súng.
- Rồi cho đạn vào.
Lấy trong một cái túi da ba viên đạn sắt, cho vào bên trong nòng súng. Rồi đem cái đánh lửa đưa cho Thẩm Mặc xem, khuôn mặt nghiêm túc nói:
- Châm dây lửa một cái, đạn sắt sẽ bắn ra ngoài.
Thẩm Mặc gật đầu, y không khỏi cô nương có món này sao hôm qua không dùng? Ắt là biến cố bất ngờ sợ quá nên quên, hơn nữa cái thứ này lắp đạn nhồi thuốc quá phức tạp, thực sự không phù hợp với sự kiện đột phát.
Cô nương cho đạn vào cả hai khẩu súng, đặt vào hộp nói:
- Hi vọng có thể giúp được ngươi một tay.
Kỳ thực nàng định nói mong cứu được ngươi một mạng, nhưng không may mắn, nên sửa lời.
Thẩm Mặc lấy ra một khẩu:
- Cô mang theo một khẩu phòng thân đi.
Ân tiểu thư lắc đầu:
- Ta đi báo tin thôi mà, có thanh trùy thủ sắc bén này là được rồi.
Thì ra người ta khi ấy cũng không phải là không có phòng bị.
Nàng lại lấy từng trong ngăn kép ra hai ống trúc như pháo bông, tự mình cầm lấy một cái, đưa cho y một cái:
- Đây là đạn cầu cứu của Ân gia ta, mặc dù ban ngày ở xa nhìn không rõ, nhưng tiếng rất vang.
Căn dặn hết việc với nhau, đã tới lúc chia tay hành động.
Thẩm Mặc lần đầu tiên trong đời nhìn một cô nương không hề cố kỵ --- dung nhan của nàng tuy bị bùn che lấp nhưng chỉ riêng đôi mắt to mà sáng, đã đủ làm Thẩm Mặc cảm thụ được sinh mạng tươi đẹp rồi.
Ân tiểu thư cũng lần đầu tiên từ khi sinh ra tới nay đón nhận ánh mắt chăm chú của một nam nhân --- người y tuy hơi gầy , nhưng là một nam nhân chân chính.
Cái nhìn này như vượt qua nghìn năm, kỳ thực chỉ trong chớp mắt, Thẩm Mặc thở dài:
- Mau đi đi, nhất định phải kiên trì.
Ân tiểu thư gật đầu kiên cường, nói từng chữ:
- Nhất định không phụ ủy thác.
Nói xong nàng xoay người lên đường, không ai nhìn thấy nước mắt của nàng chảy xuống như vòng ngọc bị đứt, làm gò má chảy thành một đường màu trắng.
Sau khi đi được mười mấy trượng, nàng đột nhiên nghe thấy Thẩm Mặc ở sau lưng la lớn:
- Nếu như ta không quay về nữa, nhờ cô nói với cha ta, ta không thể tận hiếu. Ông ấy muốn cưới ai thì cưới, nhiệm vụ nối dõi tông đường giao lại trên người ông ấy.
Ân tiểu thư mới đầu nghe còn lệ hoa tuôn trào, nhưng nghe tới câu sau thì dở khóc dở cười, trong lòng nghĩ :" Người này sao lúc thế này lúc lại thế khác vậy chứ?" Nhưng chớp mắt sau nàng đột nhiên hoàn toàn cảm nhận được tâm thái phức tạp của Thẩm Mặc khi nói những lời đó, nàng cũng quay lại, hai tay đặt ở bên miệng, dùng sức lực lớn nhất nói với y:
- Ta tên là Ân ... Nhược ... Hạm...
*** Hạm là cách gọi khác của hoa sen.
Thẩm Mặc đã quay đầu đi, nghe lời không quay đầu lại, chỉ vẫy vẫy tay, ý bảo mình đã nghe thấy, chốc lát sau biến mất trong cỏ lau mênh mông, một chút bóng lưng cũng không nhìn thấy nữa.