Trường Tử dẫn giặc Oa đi một vòng lớn khi ráng hồng đầy trời mới từ xa xa nhìn thấy cây cầu gỗ của Hóa Nhân Than.
Từ trưa hôm qua đuổi theo chiếc thuyền ba tầng, đám giặc Oa chưa dừng lại lần nào. Cho dù người có rèn bằng sắt cũng cảm thấy không trụ nổi nữa, tên nào tên nấy sắc mặt mệt mỏi, bước chân nặng nề, tốc độ giảm xuống rõ ràng, liền có người đề nghị nghỉ ngơi tại chỗ, đợi sáng mai hãy lên đường.
Tên thủ lĩnh động lòng, gật đầu nói:
- Đúng là nên nghỉ rồi.
Trường Tử sốt ruốt, nhìn thấy cây cầu gỗ rồi, sao có thể dừng lại? Liền lí lố với tên thủ lĩnh một hồi, chỉ về phía bắc, thực ra hắn cũng chẳng nghĩ ra nói gì, chỉ vừa nói vừa nghĩ.
Phải nói con người với nhau có chênh lệnh thật lớn, kẻ nói chẳng hiểu, người nghe đã nghĩ thay cho hắn rồi, chỉ nghe tên thủ lĩnh đoán:
- Ngươi nói bên kia có thôn trang?
Câu "cám ơn" thiếu chút nữa vọt miệng phát ra, Trường Tử gật mạnh đầu, hai tay đặt lên má, làm bộ dạng đi ngủ.
Lần này bọn chúng đều hiểu, đám giặc Oa phấn chấn tinh thần:
- Xem ra có giường để ngủ rồi.
- Thế nào cũng có cái ăn uống no nê, còn có cô nương nữa.
Trường Tử liên tục gật đầu, lòng lại cười lạnh :" Ý của lão tử nơi đó chính là chỗ chôn thây các ngươi.
Tên thủ lĩnh tưởng là hắn đã sinh thích thú với sự nghiệp này rồi, liền vỗ vai Trường Tử, nói chân thành:
- Dẫn đường cho tốt, đợi đi hết chuyến này thì ngươi theo ta ...
Thấy Trường Tử mặt mày hoang mang, tên giặc Oa bên cạnh nói:
- Biết hảo hán Lương Sơn không?
Trường Tử gật đầu, tên thủ lĩnh nói:
- Bọn họ là Lương Sơn hảo hán, bọn ta là Đông Hải hảo hán, cũng ăn thịt lớn, uống bát to, chia nhau vàng bạc ...
- Còn chia cả nữ nhân nữa ...
Có tên giặc Oa cười hô hố.
Trường Tử trong lòng ngắn răng nghiến lợi, nhưng mắt cứ phải tỏ ra khát vọng vô hạn. Gật đầu kêu một hồi, hắn đang dùng tiếng địa phương chửi, đám giặc Oa lại tưởng rằng đang biểu đạt sự ngưỡng mộ, tên thủ lĩnh khẽ vỗ vai hắn, mặt đầy cổ vũ:
- Làm thật tốt, ngươi sẽ mau chóng phát hiện ra, đây là sự nghiệp rất có tiền đồ.
Trường Tử vừa vỗ ngực vừa la lớn, trông hết sức kích động, làm đám giặc Oa cười rộ lên.
Thừa lúc bọn chúng náo nhiệt, Trưởng Tử lắc lắc giây thừng đằng sau, mặt đầy đau đớn kêu oa oa.
Bọn giặc Oa biết hắn bị trói một này, thẳng định là khó chịu lắm rồi, liền đó đồng bọn mới thông cảm nói:
- Long đầu, nếu quyết định cho hắn gia nhập rồi, thì cần phải trói nữa sao?
Tên thủ lĩnh nghĩ một lúc, nói:
- Không bao xa nữa, đợi tới bờ biển rồi hẵng hay.
Rồi nhìn Trường Tử hỏi:
- Đúng không.
Trường Tử ấm ức gật đầu, trong lòng thất vọng khỏi nói cũng biết.
Trong lúc nói chuyện Trường Tử đã dẫn bọn chúng tới trước cầu, tâm tình của hắn trở nên khẩn trương, thẩm nhủ :" Bọn họ bố trí xong rồi chứ? Không có sai sót gì chứ?
Vẻ khẩn trương trên mặt liền bị tên thủ lĩnh giặc Oa đa nghi tóm được, trầm giọng hỏi:
- Sao thế tiểu tử.
Trường Tử vội lắc đầu, chỉ vào mặt trời sắp xuông núi kêu loạn lên.
Tên thủ lĩnh giỏi động não nói:
- Đúng là phải đi nhanh hơn rồi, nếu không trời tối đường sẽ trở nên khó đi.
Trường Tử phục hắn sát đất, đưa ngón tay cái lên biểu dương, miệng dùng tiếng địa phương nói:
- Ta tên là Diêu Trường Tử, là ông chủ hiệu buôn Tam Nhân huyện Hội Kê, nếu có người nghe thấy nói giúp cha ta một tiếng ... Con trai ông không làm ông thất vọng.
Gió mang tiếng nói của hắn đi xa vạn dặm, lau sậy xung quanh cùng gật đầu, phát ra tiếng xào xào, dường như đang đồng thanh hưởng ứng chàng trai dũng cảm của Thiệu Hưng.
Nói xong câu này Diêu Trường Tử không còn tiếc nói gì nữa, ngẩng đầu đi lên cầu. Kỳ thực mấy trăm hương dũng nấp trong lau sậy mỗi người đều khắc ghi câu nói đó trong lòng. Không dám quên lời phó thắc của Diêu tráng sĩ.
Đi lên bãi bồi không lâu, đám giặc Oa liền nhìn thấy có bia mộ nấm mồ, cắm hương. Trên mặt đất rải vô số tiền vàng, càng quỷ dị hơn nữa là có nhiều món đồ chơi hoặc cũ hoặc mới treo lủng lẳng. Điều này làm đám sát nhân giết người như ngóe không rét mà run.
Nhìn những nấm mồ đầy âm khí, tâm tình tốt đẹp của tên thủ lĩnh mất sạch, đá một phát vào mông Trường Tử, làm hắn trở thành chó gặm bùn.
Tên thủ lĩnh ngoạc miệng chửi:
- ***, ngươi dẫn đường kiểu gì thế?
Mặc dù hắn mù chữ nhưng không phải là kẻ ngốc, tất nhiên phát giác Trường Tử dẫn bọn chúng đi sai đường.
Trường Tử nằm rạp trên mặt đất , dùng ánh mắt liếc nhìn ra sau, cây cầu kia vẫn còn nguyên. Hẳn là bên mình không ngờ giặc Oa cảnh giác như thế, khẳng định bọn chúng còn đi một lúc nữa. Liền vùng vẫy đứng dậy, ra sức dập đầu, miệng hàm hồ kêu:
- Ất ần.. Ất ần...
- Rất gần?
Tên thủ lĩnh quả nhiên năng lực liên tưởng lợi hại. Nếu như là người đọc sách khẳng định sẽ không bị tiệt đáp đề làm khó dễ. Hắn một lần nữa "hiểu" được câu nói linh tinh của Trường Tử. Liền tha cho Trường Tử, nói:
- Nếu đi ba dặm nữa mà không thấy thốn trang là chết đấy chết đấy.
Trường Tử gật đầu đứng dậy, lảo đảo đi trước dẫn đường.
Trong lòng hắn lửa giận ngút trời nhưng ngoài mặt vẫn cười giả lả. Dù hắn không phải là môn nhân Vương Học, cũng chẳng hiểu thế nào là Tri Hành Hợp Nhất. Nhưng so với môn nhân Vương Học trong thiên hạ, hắn càng giống tổ sư gia của họ hơn --- Vì hắn và Dương Minh công cùng có một tấm lòng son, dùng hành đồng thực tế thể hiện tấm lòng của mình.
Tấm lòng son và Tri Hành Hợp Nhất không ảo diệu chút nào, không cao thâm chút nào, rất bình thường. Nó ở ngay bên cạnh mỗi con người. Chỉ cần nhận định làm thế là đúng thì phải đi làm, làm mọt cách kiên định không dời. Bất kể quá trình có nhục nhã nhường nào, có nguy hiểm nhường nào, cũng không dao động, cho tới khi làm xong mới thôi.
Đó mới là trái tim Dương Minh chân chính.
Cái đám sĩ phu suốt ngày chỉ biết ngồi thanh đàm vĩnh viễn không chịu đựng được gian khổ vất vả, uất ức. Cho nên bọn chúng vĩnh viễn chỉ là một lũ rác rưởi lấy tâm học ra làm cái cớ, chỉ biết nói dông dà rỗng tuếch. Làm bôi nhọ Dương Minh công, làm người đời hiểu lầm tâm học.