Đêm khuya, chiến trường bờ bắc lại tới hồi kịch liệt, nhất là vùng thượng du, cuộc chiến càng thảm khốc, đám hương dũng điên cuồng dùng trường mâu quét ngang mặt nước, nhưng trúc mâu đã ném sạch, không thể cung cấp hỏa lực hỗ trợ nữa, cho nên có không ít giặc Oa lẻn lên được trên bờ, nhào tới vung đao chém ngã một loạt.
May đúng lúc này, Thẩm Mặc dẫn đội dự bị đánh tới.
Chỉ nghe đoàng một tiếng, một tên giặc Oa bò lên bị bắn chết ngay tại chỗ, Thẩm Mặc thổi khói súng, đưa nó cho người tùy tùng tạm thời đằng sau, đó là một hương dúng hết sức khéo tay, tiếp tục nhồi thuốc lắp đạn cho y.
Thẩm Mặc nhận lấy một khẩu súng khác, phải xoa hai tay tê dại, đi tới sau những hương dũng đứng hàng đầu, chiữa nòng súng về phía đối phương, hai bên gần trong gang tấc, cũng không lo không trúng.
Cứ lặp lại như thế mấy lần, không ngờ y giết chết bốn năm trên giặc Oa, điều này với Thẩm Mặc một ngày trước thực sự là không sao tin nổi, phải biết rằng xưa nay y luôn sợ máu, gà còn chưa giết. Nhưng một đêm đồ sát điên cuồng của giặc Oa, đã hoàn toàn thay đổi tính cách của thư sinh yếu đuổi này -- Hiện giờ y thấy giặc Oa căn bản không phải là người, cho nên giết chúng chẳng có chút chướng ngại tâm lý nào.
Trong đám người này, Thiết Trụ là người duy nhất có thể bắt nạt được giặc Oa, hắn cầm quỷ đầu đao, oai phong lẫm liệt đứng bên sông, thấy giặc Oa leo lên, nhân cơ hội chúng đứng không vững liền chém xuống.
Nhưng người có vũ khí tốt, võ công giỏi như hai người họ dù sao là sừng lân lông phượng. Đại bộ phận hương dũng chẳng hề có sức chiến đấu, không thể ngăn cản được đám giặc Oa dũng mạnh thiệt chiến này. Dần dần bị chúng đứng vững chân, chiếm được đoạn sông dài hai trượng.
Thẩm Mặc và Thiết Trụ nóng rột lắm, nhưng một tay vỗ chẳng kêu, trừ gia sức giết địch, chỉ còn biết gào khản cổ:
- Không được lui, không được lui.
Nhưng máu tươi cùng chân tay đứt lìa bay tứ tung, đã làm đám hương dũng sợ vỡ mật, bọn họ bất giác lùi lại sau, thế bại đã không thể cản được nữa.
Đúng lúc Thẩm Mặc sắp tuyệt vọng, chỉ nghe phía nam có người quát lớn:
- Công tử trụ vững, tại hạ giúp một tay đây.
Thẩm Mặc nhìn theo tiếng nói, tháy Ngô tuần kiếm suất lĩnh một đám thủ hạ lao vào cuộc chiến.
Ngô Thành Khí tay cầm song đao, như mãnh hổ xuống núi, không hề sợ hãi xông tới trước trận giặc Oa, hai thanh đoản đao chém xuống như mưa, trông hết sức vững vàng. Thấy thần uy của tuần kiểm đại nhân, hơn trăm hương dũng đi theo hắn sĩ khí dâng tròa, nhất tề cầm trường mâu, hô to chém giết cùng giặc oa.
Có câu dài một tấc mạnh một tấc, so với đám giặc Oa quen dùng vũ khí ngắn, trường mâu dài tám xích đúng là chiếm hết ưu thế, thêm vào bọn họ là quân sinh lực, so với giặc Oa bị dày vò hai ngày hai đêm có chút ưu thế sức lực. Một đợt xung phong mạnh mẽ, không ngờ khó khăn cản được thế tiến công của giặc Oa.
Có đám quân này gia nhập, cấp cho đám hương dũng chút dũng khí, bọn họ liền dừng chân, quay lại xung phong. Cả chiến trường loạn hết cả lên, không còn đội hình gì cả, chỉ có một đám người ỷ thế đông hơn liều mạng đuổi kẻ địch khỏi quê nhà Thiệu Hưng.
Thẩm Mặc bị chèn giữa đám đông, trái phải trước sau toàn là người mình, căn bản không nhìn thấy giặc Oa, y thử chủi ra khỏi đám đông, nhưng thiếu chút nữa bị xô ngã, chỉ đành từ bỏ, thầm nhủ :" Đến đâu hay đến đây, cứ thuận theo vậy."
Nhưng làm người ta trố mắt ra nhìn là, không bao lâu, đám giặc Oa thực lực phi phàm lại bị ù ù cạc cạc đuổi trở về dòng sông. Hay nói cách khác bị đám người đông đảo đẩy xuống.
Tên thủ lĩnh cuối cùng hiểu được thế nào là đánh bừa lại chết lão sư phụ rồi, trên bờ sông rõ ràng chỉ là một đám ô hợp, nhưng ỷ thế đông người, không ngờ hỏa giải thế công mưu tính tỉ mỉ của mình bằng cách không thể kháng cự này. Sao mà hắn không tức chế cho được.
Dựa theo ý của hắn, muốn lập tức tổ chức đợt tấn công thứ hai ở hạ du, nhưng thủ hạ bãi công, bọn chúng nhao nhao nói:
- Long đầu, các huynh đệ hai ngày chưa chợp mắt rồi, không chống đỡ nổi nữa.
- Đúng đấy, nếu còn không nghỉ ngơi, chẳng cần ai ra tay, tự chúng ta đã ngủ gật chìm xuống sông rồi.
Tên thủ lĩnh cũng biết đó là sự thực, nhìn sao trên trời nói:
- Được rồi, nghỉ ngơi hai canh giờ, trước khi bình minh lại phát động tổng tấn công.
Đám thủ hạ mệt lắm rồi, vừa nghe thấy hai chữ nghĩ ngơi là bơi về Hóa Nhân Than, đừng nói đó là bãi tha ma, có là mười tám tầng địa ngục cũng phải ngủ một giấc.
Tên thủ lĩnh bất lực nhìn bờ đối diện, thầm nghĩ :" Hi vọng đây không phải quyết định sai lầm.
Thấy giặc Oa cuối cùng lại rút lui lần nữa, đám hương dũng đặt phệt mông xuống đất, mệt mỏi thở dốc, nhưng tâm tình cực kỳ hưng phấn, liên tục ba lần đánh lui giặc Oa tiến công, thực sự là chuyện làm người ta kiêu ngạo.