Chương 176: Thiên địch

Tam Giới Đại Sư
Nguồn: truyenfull.vision
Một chút ánh sáng yếu ớt được thắp lên, nhưng càng làm đại điện Ngọc Hi Cung trở nên âm u. Ánh lửa như hạt đậu được đốt lên mới làm mắt Lý Phương loáng thoáng nhìn thấy cảnh tượng, mặt ông ta trong nhợt, trán đầy mồ hôi, nhưng không lo lau đi, mà dùng tốc độ nhanh nhất, đem ngọn nến vừa mới bị tắt châm lên. Trong đại điện dần dần sáng lên, khuôn mặt gầy tuấn tú âm hiểm của hoàng đế cuối cùng hiện ra, chỉ thấy mặt ông ta như mùa đông băng giá bên ngoài, không nói một lời. Lý Phương nơm nóp lo sợ châm hết nến lên, thừa lúc lau mồ hôi lén nhìn hoàng đế, chỉ thấy Gia Tĩnh vẫn ngồi ngây ra, thẫn thờ nhìn phía trước. Lâu, rất lâu sau Gia Tĩnh mới lên tiếng: - Hôm nay là ai canh bên ngoài. Lý Phương vội đáp: - Bẩm vạn tuế ga, là Từ các lão. - Bảo ông ta vào đây nói chuyện. Hoàng đế yếu ớt cúi đầu xuống. Tới khi Từ Giai được Lý Phương hối hả dẫn vào, Gia Tĩnh đã nằm ngửa mặt trên giường bát quái, dường như đã ngủ rồi. Hai người không dám quấy rầy bệ hạ, chỉ đành yên tĩnh quỳ trên mặt đất, đợi hoàng đế hỏi. Không biết qua bao lâu, giọng hoàng đế như từ cõi xa xăm truyền tới: - Từ Giai, Trương Kinh là người ngươi tiến cử. Trẫm cũng theo lời ủy thác trọng trách kháng Oa, luôn thỏa mãn mọi yêu cầu của ông ta, tận lực ban cho quyền sinh quyền sát, hết sức tin tưởng trọng dụng. Dù là Nghiêm Tung cũng chưa bao gờ có quyền bính như thế. Nói tới đó, Gia Tĩnh vỗ mạnh lênh gối tựa màu vàng, trên cánh tay gầy gò gân xanh nổi lên, ông ta ngồi bật dậy, mắt nhìn Từ Giai trừng trừng, như muốn ăn thịt người, nói như quát: - Nhưng ông ta thì sao? Ông ta báo đáp trẫm thế nào? Tác oai tác quái, độc đoán ngang ngược, bo bo giữ mình, dung dưỡng giặc cướp. Đúng là không biết tới vua cha gì nữa, làm người ta tức giận. Ông ta siết chặt gối, móng tay nhọn cắm sâu vào. Từ Giai nghe thế thức thì lòng giá lạnh, mắt hiện lên nụ cười gằn của Nghiêm các lão. Ông ta biết chút ưu thế mình khó khăn lắm mới giành được đã chảy hết ra biển rồi. Hơn nữa bản thân còn đang đối diện cục diện vô cùng hiểm nguy, vì kẻ đó đã coi mình là đại địch. Ông ta thiếu chút nữa ngất xỉu, vội nhéo mạnh lên đùi, dập đầu nói: - Mong bệ hạ lấy long thể làm trọng, chớ để tức giận làm tổn hại sức khỏe. - Đám nô tài rác rưởi các ngươi sắp làm giang sơn của trẫm mất rồi, còn bảo trẫm bảo trọng cái gì. Gia Tĩnh đá văng khay ngọc trước mặt, rít lên: - Các ngươi nói vì giặc Oa tung hoành mấy tỉnh, cho nên muốn thiết lập tổng đốc, thống nhất đại quyền kháng Oa, trẫm nghe các ngươi; các ngươi nói muốn nam công bắc thủ, trước tiên toàn lực giải quyết giặc Oa mời quay về đối phó với Thát Tử phía bắc, trẫm cũng nghe các ngươi! Trẫm cho các ngươi sự tín nhiệm quý báu nhất, nhưng các ngươi báo đáp trẫm ra sao? Gia Tinh vun cả hai hay lên, nói như phát rồ: - Phương án nam binh bất động, co mình không đánh, mặc cho giặc Oa cướp bóc chốn trọng địa tiền lương của ta! Chém giết bách tính Giang Nam! Phương bắc cũng án binh bất động, trốn kín không đánh. Làm tên nô lệ Yêm Đáp kia đánh thẳng vào mặc cho hắn cướp bóc ngoài thành Bắc Kinh, làm cho cửa nhà của trẫm một cảnh hoang tàn, trăm họ lầm than. Tội các ngươi đáng chết vạn lần. Tiếng nói thảm thiết cuồng nộ như con thú hoang bịa thương, hiển nhiên cảm giác thất bại trong lòng Gia Tĩnh đã tới mức không hơn được nữa. Từ Giai và Lý Phương chỉ còn biết ra sức dập đàu, chảy nước mắt khuyên vạn tuế gia bớt giận. Gia Tĩnh vừa ném đồ, vừa dùng tiếng Hồ Quảng chửi rủa, chẳng ai hiểu ông ta đang chửi cái gì. Cuối cùng đập hết đồ rồi, tiếp nữa chỉ còn cách đập cả Từ Giai và Lý Phương Thôi, ông ta mới ngồi phịch xuống giường, dựa vào thành giường thở hồng hộc. Lý Phương vội đi tới vỗ lưng cho vạn tuệ gia, vừa khóc nói: - Chủ nhân nếu còn khó chịu cứ đánh nô tài đi, nếu có thể khiến chủ nhân hả giận, đánh chết nô tài cũng đáng. Từ Giai dập đập bình bịch nói: - Bệ hạ, tất cả đều là tội của chúng thần, thần nguyện ý từ chức, gánh vác hết tội lỗi, chỉ ngàn vạn mong bệ hạ bảo trọng long thể ... Nói rồi tháo mũ bỏ sang bên, rạp đầu xuống đất. Phát tiết thống khoái một hồi, lại qua một phen khuyên giải chân tình của hai người, Gia Tĩnh gần hết giận, nói: - Từ Giai, khó khăn của ngươi trẫm cũng hiểu ... Lần này Thát Đát bao vây kinh thành, cũng nhờ ngươi ứng phó thỏa đáng mới không làm nhục quốc thể, trẫm thừa nhận cái ân tình này của ngươi .... Từ Giai khấu đầu luôn miệng nói không dám. Thát Đát mà Gia Tĩnh nói chính là thủ lĩnh A Lặc Thản Hãn của bộ lạc Cổ Ngõa Lạt người Mông Cổ, suất lĩnh mấy vạn kỵ binh, vòng qua phòng tuyến thùng rỗng kêu to của Đại Minh, tấn công vào Kế Môn cánh cửa của Bắc Kinh, cướp bóc sạch các phủ xung quanh, nhìn chằm chằm vào thủ đô Bắc Kinh.