Chương 220: A tất ba tư a tạp

Tam Giới Đại Sư
Nguồn: truyenfull.vision
Nhìn thấy Thẩm Mặc chỉ mang hộ vệ, tới với hai bàn tay trắng, cha con họ Bành sắc mặt không còn khách khí lắm nữa. Hai bên hàn huyên đơn giản mấy câu, đồng thời cũng đánh giá lẫn nhau, Thẩm Mặc thấy Bành Minh Phụ là ông già gầy gò trên năm mươi, kết râu dê, mũi khoằm, đôi mắt như mở như khép, cho thấy rất khó đối phó. So ra, con trai ông ta Bành Nam Dực là thổ ti Vĩnh Thuận hiện nhiệm, là hán tử thô hào trên ba mươi, có vẻ không mấy tâm cơ, đúng bộ dạng của đầu nhân Thổ gia. Y đánh giá cho con họ Bành, người ta cũng nhìn y, thấy y tựa hồ tuổi còn chưa tròn hai mươi, lông tóc chưa mọc hết, Bành Nam Dực mồm thẳng tuột: - Sao lạo phái thằng nhóc con tới thế này? - Không được vô lễ. Bành Minh Phụ vờ quát con, chắp tay với Thẩm Mặc: - Không biết quan chức của đại nhân là gì? - Bản quan Thẩm Mặc, khâm mệnh Chiết Giang tuần án giám quân. Thẩm Mặc tất nhiên nghe ra hai cha con nhà này không có thiện ý, biết đây là loại thích cứng không thích mềm điển hình, loại phải đạp lên mặt mới được tôn trọng, liền cố ý hạ uy phong của họ. - Chiết Giang tuần án giám quân? Bành Minh Phụ vê râu mép hỏi: - Xin hỏi đại nhân là quan cấp bậc ra sao? - Không phẩm không cấp. Thẩm Mặc cười khẽ. Vẻ kinh bỉ trên mặt cha con họ Bành càng rõ ràng, Bành Minh Phụ dùng giọng mũi rất nặng nói: - Quan phủ hết người rồi sa? Sao lại phái một thằng nhãi con không được xếp phẩm trật tới chỗ bọn ta. Thẩm Mặc cười: - Chuyện này có gì mà lạ? Chúng ta chú trọng dùng người theo việc, xưa nay nhân vật lớn làm việc lớn, nhân vật nhỏ làm việc nhỏ. - Hử? Lời này tức là sao? Bành Minh Phụ xầm mặt: - Nếu triều đinh không coi trọng người của Thổ Gia, vậy bọn ta cuốn xéo. Thẩm Mặc thản nhiên nói: - Thẩm Mặc có bất tài thì cũng đường đường là mệnh quan triều đình, có chuyện tới viếng thăm, nhưng hai vị đầu nhân ngay cả cửa cũng không cho vào, lại còn luôn miệng trách cứ hạ quan, đây là cái lý gì? Bành Nam Dực vỗ quan phục trên người: - Ta là khâm lệnh chính tứ phẩm Thuận Tuyên úy sứ, nếu thế theo lý ngươi phải cúi đầu hành lễ ta trước thì mới được vào chứ? Thẩm Mặc cười ha hả: - Làm gì có cái lý đó! Bản quan là khâm mệnh tuần án, thay thiên tử tuần thị, quan viên địa phương thấy bản quan phải cung kính thỉnh thánh an. Ngay cả điểu này mà cũng không hiểu sao? Cha con họ Bành tức thì tịt họng, đưa mặt nhìn nhau, rồi đành chần chừ muốn quỳ xuống , nhưng bị Thẩm Mặc đỡ dậy. Chân thành nói: - Hai vị tướng quân tận trung vì nước, Thẩm mỗ sao có thể nhận cái lạy này. Nói rồi lui lại một bước, vái thật sâu: - Tại hạ xin có lễ ra mắt. Hai người bị thái độ vô chừng của Thẩm Mặc làm cho chóng cả mặt, vội vàng đáp lễ, không dám coi thường y nữa.