Quả nhiên không cần y trả lời, Từ Vị ủ rũ nói:
- Ta biết, đó là số mạng, ngươi nói xem số ta sao lại khổ như thế?
Y nốc liền mấy ngụm, làm rượu tràn cả ra mép:
- Ta sinh ra trong nhà quan hoạn, lớn lên trong văn chương, từ nhỏ có tài năng hơn người, đáng lẽ ra công danh phú quý phải như vật trong túi mới đúng. Nhưng sinh ngày mùng bốn tháng hai năm Chính Đức thứ mười sáu, đó là năm Tân Tị, tháng Tân Mão, ngày Đinh Hợi, giờ Giáp Thìn. Dùng bát tự mà tính thì cả đời long đong lận đận, sẽ là kẻ thiếu may mắn nhất thiên hạ.
Dưới ánh trăng lạnh, một nam nhân rơi lệ thổ lộ tâm sự, một nam nhân khác chăm chú lắng nghe.
Từ Vị tiếp tục nói:
- Quả nhiên sinh được một tháng thì khắc chết thiên tử, một trăm ngày thì khắc hại phụ thân, đúng là vô quân vô phụ. Có người chỉ trò đằng sau lưng ta nói : Mỗi người dưới đất có một ngôi sao chiếu mạng trên trời, đứa nhỏ này chính là sao tai họa.
Từ Vị cánh môi run run, tay bấm sâu vào đầu, dùng dũng khí cực lớn nhớ lại:
- Tới năm ta mười tuổi, mẹ đẻ của ta vì ta mà bị mẹ cả của ta chèn ép rồi mất, tới năm ta mười bốn tuổi, người mẹ nuôi dưỡng dạy bảo ta u uất qua đời, ta liền thành cô nhi ...
- Về sau được hai vị ca ca đỡ đần, ta miễn cưỡng được đọc sách, trúng tú tài, còn thành thân. Thê tử mặc dù không có học vấn gì, nhưng chúng ta cực kỳ ân ái.
Nghĩ tới đây, nước mắt chan hòa:
- Vốn tưởng bĩ cực thái lai rồi, ai ngờ vận rủi chưa hết, mấy năm sau đó ta liên tục bất lợi trong khoa cử, hai vị ca ca trước sau qua đời, nhà tổ thuộc về kẻ khác, ta không còn nhà đề về đành ở tạm nhờ nhạc phụ ở thành tây. Ai ngờ ái thê nửa đường bỏ ta đi, may nhờ các sư phụ gom góp tiền chuộc lại nhà tổ, ta mới không phải chết rét đầu đường xó chợ ....
Ban đầu Từ Vị nói mình là kẻ xui xẻo nhất thiên hạ, Thẩm Mặc còn nghĩ là nói quá. Nhưng hiện giờ chỉ nghe lời kể của hắn đã sởn hết gai ốc rồi, thật không còn nghĩ ra ai bi thảm hơn hắn. Tự hỏi lòng, nếu đổi lại là bản thân, khả năng sớm đã tìm sợi giây thừng, kết thúc cuộc đời bi thảm rồi với một tiếng hét. "Ông trời mù mắt, sao ông lại đem tất cả khổ nạn đổ lên đầu một người?"
Thế nhưng Từ Vị tiếp túc ngoan cường mà sống, mặc dù hắn ủ rũ, hắn cực đoan, nhưng hắn chưa bao giờ mất đi sự chính trực. Chưa bao giờ từ bỏ nỗ lực thay đổi số phận. Chỉ riêng điểm này mà nói, hắn đã mạnh mẽ hơn tuyệt đại đa số người trên cõi đời, bao gồm cả Thẩm Mặc.
~~~~~~~~~~~
Đêm hôm đó Từ Vị uống rất nhiều, nói rất nhiều, còn chửi mắng không ngớt miệng, đem những uất ức từ nhỏ tới lớn trút ra bằng hết. Đợi sáng hôm sau thức dậy, tỉnh rượu, hắn chẳng còn nhớ gì nữa, chỉ nhớ Thẩm Mặc im lặng bồi tiếp mình, chịu khổ cả đêm.
Quay ra nhìn, Thẩm Mặc không còn ở đó nữa.
Hắn ngồi ngây ra, nhìn thấy chén trà đặc trên bàn, Từ Vị vừa cầm lên uống, vừa nhớ lại việc làm hôm qua của mình...
Hắn không phải là kẻ không biết tốt xấu, tất nhiên hiểu nếu trước kia không có Thẩm Mặc chỉ điểm cơn mê, thì hắn còn không thoát khỏi khuôn mẫu cũ. Lần này thi hương chắc chắn là trượt. Cho nên sự cảm kích của hắn với Thẩm Mặc không tể dùng lời diễn đạt. Nhưng hôm qua hắn như có ma nhập, vô lý gây chuyện, nhiều lần vũ nhục Thẩm Mặc. Chỉ cần nghĩ lại một chút, hắn liền thấy mình thực sự là kẻ khốn nạn, không phải là con người.
Đầu óc đau nhức, nhưng hắn muốn đứng dậy đi tìm Thẩm Mặc xin lỗi. Đúng lúc này thì cửa mở ra, Thẩm Mặc lại xuất hiện trong phòng, tay còn cầm hộp thức ăn lớn, nhe răng cười với hắn:
- Đệ đang định gọi thì huynh đã dậy rồi.
Từ Vị ấp úng:
- Chuyết Ngôn .. Ca ca.. Hôm qua ...
Thẩm Mặc gạt đi:
- Chuyện đã qua đừng nhắc tới nữa, huynh đệ chúng ta không cần nhiều lời. Mau uống canh tỉnh rượu đi, uống xong chúng ta còn xuất phát.
Nói rồi mở hộp ra, bên trong có mấy món ăn giã rượu, còn có một cái bát lớn, mùi hương chua chua quen thuộc xộc vào mũi.
Vành mắt Từ Vị tức thì đỏ hoe, hơi người khi cùng đọc sách ở Thanh Đằng viện, hắn vì thời vận xấu, tâm sự nặng. Cho nên thích dùng rượu tiêu sầu, hơi chút là say bét nhè, hôm sau tỉnh lại, liền được Thẩm Mặc nấu cho một bát canh chua với cá, để tỉnh rượu.
Nhưng hiện giờ khi đó cả hai là thư sinh áo trắng, hiện giờ Thẩm Mặc đã là Giải Nguyên cao quý, là Chiết Giang tuần án giám quân đạo, hắn cũng đã trúng cử nhân. Hai người có thay đổi nghiêng trời lệch đất, có điều mùi vị bát cá măng chua vẫn không thay đổi câu nào.