Chương 267: Ngân chúc thu quang lãnh họa bình

Tam Giới Đại Sư
Nguồn: truyenfull.vision
Hành lễ xong, sau đó là làm lễ ra mắt người thân. Mọi người cho rằng Giải Nguyên lang thiếu niên đắc chí, khó tránh khỏi làm cao với bên nhà nữ, nhưng y lại khiêm tốn nhùn nhường, ăn nói nhỏ nhẹ, không có chút kiêu ngạo nào, ai nấy yên tâm, thầm khen ngợi. Cuối cùng là tới lúc ngồi vào bàn tiệc, hôm nay tân nữ tế khác với người thường, cho nên bàn tiệc riêng, những người thân khác ngồi quanh bồi tiếp, còn về phần những tùy tùng thì khoản đãi trong phòng khác. Bốn vị đại tẩu tử toàn phúc mang trang sức vào hậu viện, khi lên tới tú lâu, vừa thấy Ân tiểu thư mặt thẹn đỏ bừng, ai nấy ngây người, tim đập thình thịch nghĩ :" Vốn còn cho rằng cô nương này với cao Giải Nguyên lang nhà ta, hiện ra xem ra chưa biết ai với cao đâu." Tới tận khi Ân tiểu thư thẹn thùng thi lễ vỡi bọn họ, bốn người mới hồi phục tinh thần, luống cuống đỡ nàng lên, nhìn Ân tiểu thư như nhìn báu vật, mỗi người một câu: - Khuê nữ này trông thật đẹp. - Đúng thế như tiên tử trên trời vậy. Làm Ân tiểu thư vừa thẹn vừa mừng, thị nữ bên cạnh vội giải vây: - Tứ vị đại tẩu tử, xin mời ngồi uống trà đã rồi hẵng nói chuyện. Bốn vị đại tẩu tử này do Thẩm Hạ dày công chọn lựa, ai nấy dung mạo gia thế đều hơn người một bậc, hiện giờ vào khuê phong Ân tiểu thư, đối diện tân nương tử, lại thấy tự ti hổ thẹn, ngồi xuống uống trà mà như ngồi trên bàn chông. Tiếp đó muốn chải đầu cho Ân tiểu thư, đem hoa tai vòng nhẫn gia truyền nhà Thẩm Mặc đeo lên cho nàng, từ chối lời mời ở lại, vội vàng rời đi, đối diện với tiên nữ như thế, thực sự khiến bốn người cảm thấy quá áp lực. Ân tiểu thư không giữ được bọn họ, đành sai thị nữ thay mình tiễn chân, nàng thì ngồi trước bàn trang điểm, chăm chú nhìn bóng mình trong gương, chỉ thấy làn da như tuyết như ngọc, khuôn mặt hoàn mỹ, lông mày thanh tú, sắc đẹp rạng rỡ như làm xung quanh bừng sáng. Trước kia nàng cũng đẹp tuyệt trần nhưng giống như bông hoa mai trong tuyết, cao ngạo lạnh lùng. Giờ nàng là đóa mẫu đơn muôn phần rực rỡ. Tất cả là nhờ công ái tình… Kỳ thực thường ngày nàng cực ghét những thứ độ trang sức vàng bạc này, nhưng hiện giờ lại ngọt như uống mật, càng nhìn càng thích, càng nhìn lòng càng ngọt. Còn đưa tay nhẹ nhàng sờ lên từng món đồ trang sức, giống như đó là bảo bối quý nhất trên đời. Thẩm gia xuất thân bần hàn, những thứ đồ trang sức gia truyền này kém xa bất kỳ một món trang sức bình thường nào của nàng. Nhưng ý nghĩa của nó đủ để khiến Ân tiểu thư thấy tất cả trang sức trên đời thua kém ... Vì những thứ này chỉ có con dâu họ Thẩm mới được đeo, đeo vào là chứng minh nàng là thê tử của Thẩm Mặc rồi. Vừa nghĩ tới đây trái tim nàng đập thình thịch, lại nhìn bản thân trong gương, mặt đã đỏ như quả táo chín. Lúc này đột nhiên đằng sau vang lên tiếng cười khúc khích, trong gương có thêm một bóng hình tha xinh đẹp, đ nàng vội ôm lấy gò má, cảm thấy nóng rát, cứ như ôm một cái bánh bao mới ra lò vậy, đôi mắt như vầng trăng cong lấp lánh ánh sáng mê người. - Tiểu thư, đã nóng ruột muốn quá môn rồi à? Thị nữ kia tinh nghịch cười nói. - Không có. Ân tiểu thư luống cuống mặt càng đỏ hơn. Thị tì thấy sắc mặt nàng kiều diễm khôn tả, trong mắt phơi phới nét nhu tình không giấu đi đâu được, cười khúc khích: - Tiểu thư rõ ràng bưng tai trộm chuông. Ân tiểu thư xấu hổ quay người lại, thò tay vào nách thị tì cù, động tác rất giống một kẻ nào đó. Làm thị nữ kia kêu ầm lên: - Từ sau chuyến đi Hàng Châu trở về tiểu thư học được cách cù người khác, làm muội ngứa chết đi được. Nhìn cảnh này bảo chủ phó chẳng thà nói là một đôi tỷ muội. Liền nghe Ân tiểu thư cười mắng: - Muội từ khi từ suối nước nóng về mồm mép càng chua, suốt ngày trêu ghẹo ta. Thấy nàng còn chưa chịu dừng tay, thị nữ đành giữ lấy hai tay Ân tiểu thư: - Hảo tỷ tỷ, tha cho muội đi, là muội sai rồi. Để muội kể cho tiểu thư chuyện mới ở Lan Đình, coi như xin lỗi được chưa? Ân tiểu thư lúc này mới dừng tay: - Kể không hay sẽ xử phạt gấp đôi. - Tiểu thư, người càng ngày càng dã man rồi, trước kia không như thế. Thị tỳ dỗi nói. - Thế sao? An tiểu thư lúc này mới biết câu "gần mực thì đen" đúng là chân lý nhân gian, mặt đỏ lên, thầm oán trách con quỷ say rượu ngoài kia. Rồi vờ ra vẻ thản nhiên, giục: - Mau kể đi. Thị tỳ cười: - Ngày mùng bảy tháng bảy năm nay, muội đi tìm một chỗ thanh tĩnh để bái nguyệt, liền tới chỗ không người sau núi, tiểu thư đoán xem muội thấy cái gì? - Cái gì? Ân tiểu thư cũng bị khơi lên tò mò. - Hồ tiên. Thị nữ cố làm ra vẻ thần bí, Ân tiểu thư liền cười nói: - Muội đừng có bịa, trên đời làm gì có hồ tiên? Thực ra ban đầu nàng cũng tin điều này, nhưng tên gia hỏa nào đó kia suốt ngày kể cho nàng nghe chuyện ma quỷ, lợi dụng cơ hội nàng sợ hãi hết ôm lại ấp, còn máy mó chân tay, lâu dần nàng nghe chuyện ma quỷ là không tin nữa. - Nghe muội kể xong đã. Thị nữ cười nói: - Đó là một đám hồ tiên, trước tiên là đám hồ tiên biến hóa thành hình người, còn khất xảo bái nguyệt giống như chúng ta vậy. Còn uống rượu chơi bời, trong bữa tiệc có lão hồ tiên biến hóa làm trò vui, mấy hồ tiên khác mê bạc, nói : Chỉ biến hóa không thì không có hứng, phải có thưởng mới biến. Lão hồ tiên rất giàu liền lấy ra nhẫn vàng, hoa tai vàng, vòng vàng v..v..v.. Nói với đám tiểu hồ tiên : Ta ra đề, các ngươi biến, kẻ nào biến hóa hay ta cho kẻ đó. *** Khất xảo : tối ngày 7-7 âm lịch, theo tục cũ, người phụ nữ bày hoa quả ở sân, cầu khấn sao cho Chức Nữ phù hộ cho mình khéo tay may vá.