Thẩm Mặc rốt cuộc vẫn không tham gia nghi thức nhận hàng, hôm nay y đã quá đủ nổi bật rồi. Hơn nữa còn thớ tới Nhược Hạm trong nhà, hận không thể chắm cánh bay về, không muốn lãng phí lấy một giây, liền cưỡi ngựa phòng thẳng về .. Lúc này y mặc kệ hết thể thống với chả quy củ.
Về tới phủ nha, xoay người xuống ngựa, hỏi Tam Xích đi tới đón:
- Sinh chưa?
- Vẫn chưa.
- Vào mau đi.
Thẩm Mặc vừa nói vừa chạy vào hậu viện, đây là lần đầu tiên y chê phủ nha của mình quá rộng, chạy tới Thùy hoa môn đã mệt tới không đứng thẳng nổi nữa, chính đang vịn lấy cửa thở hồng hộc, liền nghe thấy bên trong sân có tiếng trẻ con khóc oa oa, lòng ý thả lỏng, ngồi phịch xuống đất.
Liền nghe nha hoàn bên trong phòng mừng rỡ reo lên :
- Chúc mừng lão gia, chúc mừng lão gia có một vị tiểu công tử.
Thẩm Mặc vui sướng nhảy dựng lên, tức thì khôi phục lại sức lực, hét toáng lên:
- Ta có nhi tử rồi.
Lời còn chưa dứt, lại nghe nha hoàn bên trong nói:
- Đừng vội, vẫn còn ....
- Vẫn còn nữa à?
Thẩm Mặc đột nhiên hơi ngô ngố:
- Còn cái gì nữa thế?
- Thằng ngốc ạ, vợ của ngươi có bào thai song sinh.
Ân lão gia thương con nói:
- Ngươi muốn làm khuê nữ của ta mệt chết à?
Thẩm Mặc mừng rỡ cứ đứng đó cười ngây ngốc:
- Không có, con chỉ giỏi bơi lội chút thôi.
Ân lão gia chẳng hiểu y nói điều điên khùng gì, cho rằng y mừng tới ngốc rồi, cười mắng:
- Còn đứng ngẩn ra đó làm cái gì? Không mau mau vào đi.
Thẩm Mặc lắc đầu:
- Trên người con hiện giờ dính sát khí không thể vào được, con phải đi tắm rửa thay y phục cái đã.
Nói xong vội vàng chạy đi, không bao lâu sau quay trở lại đã đổi thường phục, đầu tóc vẫn còn ướt, hiển nhiên là vừa mới tăm xong.
- Đúng là lịch sự quá đấy.
Thấy y như thế, Ân lão gia trêu:
- Thử đoán xem sinh một nam hài nữa hay là một nữ hài.
Thì ra lão nhị của nhà họ Thẩm không chịu đợi cha quay về đã chui ra rồi.
- Thế nào cũng được.
Thẩm Mặc cười khì khì:
- Tốt nhất là một trai một gái, như vậy Nhược Hạm không cần khổ cực nữa.
- Lần nay con sai rồi.
Ân lão gia lắc đầu cười:
- Là hai thằng tiểu tử thối.
- Thế sao?
Thẩm Mặc cuống lên chạy vào trong phòng, đi được nửa đường lại quay đầu hỏi:
- Phải rồi, cha con đâu?
Người bình thường bị y "hỏi cha tìm cha" làm cho hồ đồ, nhưng Ân lão gia không bình thường. Ông ta hiểu Thẩm Mặc đang hỏi Thẩm Hạ, không che dấu được hâm mộ chỉ ra ngoài cửa:
- Biết hai đứa đều là con trai, cha con đã chạy đi mất rồi. Gọi thế nào cũng không quay lại.
Tam Xích ở bên cạnh nói:
- Đại nhân cứ yên tâm, Thiết Trụ đã đi theo rồi.
- Ừ, cha ta chắc mừng lắm đây.
Thẩm Mặc liền chạy vào phòng sinh, đám nha hoàn bà đỡ ùa tới xin y phần thưởng, Thẩm Mặc cười toét toét:
- Có hết, có hết, ai cũng có, lát nữa cứ đòi Tam Xích ấy.
Rồi đuổi bọn họ ra ngoài.
Lúc này trong phòng chỉ còn lại bốn người nhà tri phủ đại nhân, Thẩm Mặc nhìn thấy Nhược Hạm sắc mặt rắng bệch mỉm cười với mình, bên cạnh có hơi đứa bé năm yên tĩnh, càm giác huyết mạch tương thông sinh ra, làm y thấy sống mũi cay cay.
Đi tới trước giường, nắm lấy tay thê tử, bốn mắt nhìn nhau bằng cả ngàn vạn lời nói.
~~~~~~~~~
Đối với nhà giàu có quyền quý, trẻ con sinh ra không phải lo lắng gì nữa, đều đã có chuẩn bị hết từ trước rồi, nha đầu, nhũ mẫu sẽ đảm nhận đại bộ phận nhiệm vụ nuôi dương. Hiện giờ điều Nhược Hạm phải làm là nghỉ ngơi lấy sức hồi phục thân thể.
Nhũ danh của lão đại được Thẩm Hạ nghĩ sẵn từ lâu, tên là A Cát, sau đó Thẩm Mặc lại hỏi cha, lão nhị tên là gì.
Thẩm Hạ nghĩ một lúc rồi nói:
- Hỏi nhạc phụ của con đí.
- Đó là quyền lực của cha mà.
Thẩm Mặc thắc mắc:
- Cha không tự quyết được hay sao?
- Đương nhiên không phải như thế.
Thẩm Hạ thở dài:
- Nhạc phụ của con mặc dù gia tài bạc triệu, nhưng trong lòng rất cô đơn, vì cả họ Ân không có lấy một nam đinh, tiền có nhiều tới đâu cũng chỉ cấp cho người ngoài.
- Ý cha là sao?
Thẩm Mặc hôm nay đầu óc không linh hoạt cho lắm.
- Cha đang muốn thương lượng với con điều này ...
Thẩm Hạ hơi ngập ngừng:
- Hai đứa bé này, một mang họ Thẩm, một mang họ Ân có được không?
- Con không ý kiến gì.
Thẩm Mặc cười khì:
- Dù sao cũng đều là con của con hết.
- Được rồi, vậy cha đi nói với ông ấy.
Thấy con trai không phản đối, Thẩm Hạ vội vội vàng vàng đi tim Ân lão gia.
Ân lão gia tất nhiên là cực kỳ vui sướng, nhưng sợ nữ tế không vui, nên vẫn cứ chối từ. Thẩm Hạ liền bảo:
- Chuyện này chính là nó chủ động nói ra tới.
Ân lão gia lúc này mới hoàn toàn yên lòng, cao hứng gật đầu:
- Hiền tế.... Hiền tế quả nhiên là đứa con ngoan.
- Vậy rốt cuộc đặt tên là gì đây?
Thẩm Hạ hỏi.
- Cái này à .. Phải suy nghĩ thật kỹ.
Ân lão gia cười không khép miệng lại được, nghĩ :" Thế nào cũng phải hay hơn cái tên A Cát mới được."
Thẩm Mặc rất muốn vứt bỏ tất cả cùng vợ con hưởng hạnh phúc gia đình, thế nhưng công việc quấn lấy, chuyện và người cần tới y quá nhiều, làm y chỉ có thể âu yếm vợ được một chút, rồi đành quay trở lại Thiêm áp phòng.
- Hai vị hiền khang lệ mời ngồi.
Mặc dù trong lòng rất khó chịu với hai vị khách tới không đúng lúc, nhưng nụ cười trên mặt y không sụt giảm một chút nào. Mời phu thê Hà Tâm Ẩn đột nhiên tới thăm ngồi xuống rồi, có chút tò mò:
- Không phải hai vị trở về Giang Tây tạm lánh ư? Sao lại đã quay về đây rồi?
Vì suy nghĩ cho an toàn của hai người, Thẩm Mặc bảo bọn họ tạm biến mất một thời gian, sau đó khôi phục lại thân phận, ra nhận phong thưởng của triều đình.
- Ý tốt của đại nhân, làm sao chúng tôi không hiểu.
Hà Tâm Ẩn hiếm khi hạ mình như thế, điều này làm Thẩm Mặc lấy làm lạ :" Hắn ta luôn là một kẻ mũi hếch lên trời cơ mà, hiện giờ lại vừa hoàn thàn trọn vẹn một nhiệm vụ gian nan to lớn, đáng lý ra càng không để ai vào mắt mới đúng, sại lại trở nên khiêm nhường vậy nhỉ?
Lại nghe Hà Tâm Ẩn hỏi:
- Không biết lần này chúng tôi lập công lớn nhường nào? Có thể có được phong thưởng lớn mức nào?
Thầm Mặc nghĩ :" Thì ra Hà đại hiệp cũng là người thường" song mặt thì rất trang trọng đáp:
- Chuyến này hai vị là công thần số một, triều đình khẳng định sẽ phong thưởng, trừ tài vật ra, Hà đại hiệp hẳn là có thể được võ chức thiên hộ Cẩm Y Vệ thế tập, đương nhiên nếu như huynh không muốn, đệ có thể tiến cứ huynh làm quan văn lục phẩm, trực tiếp chưởng quản một châu.
- Vậy tại hạ có thể dung phần thưởng của mình, đổi sang một điều kiện không?
Hà Tâm Ẩn lắc đầu.
- Điều kiện gì?
Thẩm Mặc cười hỏi.
Hà Tâm Ẩn nhìn Vương Thúy Vân, nàng liền nói:
- Đổi lại bình an cho tỷ tỷ tỷ phu của dân nữ.
Nói xong quỳ xuống khấu đầu Thẩm Mặc;
- Xin đại nhân thành toàn.
Thẩm Mặc nói vội:
- Tẩu tẩu mau đứng lên đi.
- Nếu như đại nhân không đồng ý, dân nữ quỳ tới chết ở đây.
Vương Thúy Vân kiên quyết nói:
- Đại nhân cũng biết, dân nữ nói được là làm được.
- Đệ biết, đệ biết mà.
Thẩm Mặc cười khổ:
- Hà đại ca, huynh khuyên tẩu tẩu đi chứ.
- Đại nhân.
Hà Tâm Ẩn lứng túng nói:
- Kỳ thực tại hạ cũng có ý này, tên Từ Hải đó mặc dù tội ác cùng cực, nhưng dù sao cũng còn có chỗ dùng tới, xin đại nhân tha cho hắn một lần, để hắn lập công chuộc tội.
- Triều đình chẳng phải miễn tội cho hắn rồi sao? Nghi thức tiếp nhận đầu hàng long trọng như thế, hai vị không xem à?