Chương 492: Hoa nở hoa rụng

Tam Giới Đại Sư
Nguồn: truyenfull.vision
- 500 năm trước cũng như 500 năm sau. Thẩm Mặc cười nói: - Quyết sách đều là chuyện của số ít người, nhiều người thêm vào cũng chỉ như vịt họp chợ, cho nó náo nhiệt, lời nói cũng không có tác dụng gì. - Vậy sao đại nhân còn mời mấy vị thần đó tới làm gì? - Quy Hữu Quang có chút choáng váng. - Như Lai phật pháp lực vô biên vẫn phải có 800 La hán giữ thể diện nữa mà. Thẩm Mặc cười nói: - Nếu như ta tự mình làm chuyện này thì chẳng qua đó là hành vi cá nhân. Nhưng nếu mời những đại thần đó tới đây, đó chính là một lần thịnh hội kế thừa cái trước, mở mang cái mới, một lần đại hội đã định trước sẽ được ghi vào sử sách. Vậy hiệu quả nó cũng như nhau không? Quy Hữu Quang dừng một hồi, lắc đầu cười khổ nói: - Đại nhân càng làm càng lớn rồi, việc này nhất định ai ai cũng biết, lại trở thành nhân vật đề tài trên dưới triều dã. - Nếu không thì có cách gì? Thẩm Mặc lặng lẽ cười nói: - Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, ta chỉ có thể lộng triều theo gió vượt sóng thôi. /lộng triều: người có can đảm mạo hiểm có tinh thần tiến thủ. Thẩm Mặc liển để mặc cho đám Vương môn điệt lão cãi nhau. Mãi cho đến cuối ba tháng, đầu tháng tư, y mới thông qua vị thầy phong thuỷ nổi tiếng của Đông Nam là Hà Tâm Ẩn, truyền đạt một ý thế này -- cách ngày hoàng đạo còn có bảy ngày, chư vị suy nghĩ thế nào rồi? Thế nào rồi? Bát tự còn chưa có coi mà. Mọi người trợn tròn mắt, cho dù hiện tại quyết định, sau đó mới điêu khắc, không đến một tháng thì không thể hoàn thành được mà? Liền đều nói: - Trễ thêm mấy ngày nữa đi? Hà đại sư lắc đầu nói: - Không nên không nên, thời gian này mà qua thì sẽ phải đợi sang năm. Mặc dù không biết ngày lành gì mà lại mơ hồ như vậy, nhưng quyền uy nói chung quy sẽ không sai. Lúc này mọi người không ầm ĩ nữa, hai mặt nhìn nhau nói: - Lần này ai có biện pháp thì sẽ nghe người đó. Thế là Vương Kỳ đứng dậy, long trọng đưa ra bức tượng cúng bản của Chiết Trung tả phái -- tượng ngồi Dương Minh tiên sinh mặc Yên phục bằng cẩm thạch. Sau khi vén lên vải đỏ, liền thấy Dương Minh tiên sinh thân mặc mãng bào, đầu đội nón quấn khăn bảy vòng, trên nón tô điểm thêm Điêu Thuyền, tay trái mò xích đái, tay phải nâng ngọc hốt, mặt mày gầy gò, hơi mỉm cười, râu quai nón qua vai, vẻ mặt an tường, quả nhiên là vừa sinh động lại thần thánh không được mạo phạm, làm cho Vương Tư Chính như gặp qua lão giả thật, mắt thoáng cái đỏ lên, nói liên mồm: - Giống! Quá giống! Còn oán giận Vương Kỳ: - Có tượng tốt vậy mà sao không lấy ra sớm, làm hại chúng ta tốn bao nhiêu nước bọt. Vương Kỳ cười mà không nói, thầm nghĩ: "Nếu như lấy ra sớm thì các ngươi nhất định sẽ bắt bẻ, biểu hiện ra quyền uy của mình." Mắt thấy tượng cúng đã định như thế rồi, mọi người cũng không uổng đi chuyến này, dù sao cũng phải tận chút tâm ý với từ đường của sư tổ. Lục đại học phái đều tự đem ra bút tích bi khắc của Dương Minh đã cất kỹ. Như [Kiểu đình ký], [Thập nhị cảnh văn], [Chí la chỉnh am thư], [Tây hồ thi], đều là trấn sơn chi bảo của bọn họ, hiện tại kính dâng ra để làm rạng rỡ từ đường. Đợi đến ngày hoàng đạo, môn nhân Vương Học cùng quan viên thân sĩ của thành Tô Châu tề tụ để khánh thành từ đường Dương Minh, cử hành nghi thức long trọng, cung thỉnh Dương Minh công quy vị. Nhìn dáng điệu nụ cười của tiên sinh, nhớ tới vẻ bình dị gần gũi của lão nhân gia hắn năm ấy, đám môn nhân Vương Học không khỏi òa khóc, cuối cùng đồng loạt lập thệ làm vinh dự Tâm học, đoạt lại địa vị nên có cho Dương Minh tiên sinh. Thẩm Mặc lại thịnh tình chiêu đãi một phen, mới 'lưu luyến không rời' đưa chư vị trưởng bối trở về. Trước khi chia tay còn tặng đặc sản quê nhà, làm cho mỗi người đều thừa hứng mà đến, tận hứng mà về, cũng đem danh tiếng một lòng phục hưng Vương Học của Thẩm Mặc truyền khắp bốn phương tám hướng, truyền tới tai môn đồ các phái. ~~ Làm xong chuyện này, Thẩm Mặc đã không còn gì tiếc nuối, bắt đầu chuẩn bị hành trang, cùng đám đại hộ thân sĩ của thành Tô Châu nói lời chia tay, chỉ còn chờ Yên Mậu Khanh đến đây tiếp nhận, sau đó sẽ bước trên con đường vào kinh. Đến mùng 8 tháng 4, Yên Mậu Khanh đến ngoài thành Tô Châu, Thẩm Mặc vốn định chuẩn bị một ngày hoàng đạo để cử hành nghi thức tiếp nhận, nhưng lại đột nhiên truyền đến một tin dữ -- bệnh tình của Đường Thuận Chi đã nguy kịch, đã đến thời khắc hấp hối. Hiện tại đang men theo Đại Vận Hà đi về cố hương Thường Châu. Hắn sai thủ hạ đưa tin cho Thẩm Mặc, hy vọng có thể gặp y một lần cuối -- Thẩm Mặc thoáng cái như bị ngũ lôi oanh đỉnh, cũng không còn tâm chí để mà tiếp Yên nào đó nữa, đành phái người để thư lại, rồi đi thuyền xuôi theo Đại Vận Hà nam hạ, sợ không thể gặp sư thúc lần cuối. Suốt đường đi tâm tình của Thẩm Mặc rất nặng nề, y tự cho là đã nhìn quen sinh ly tử biệt, lòng đã như sắt đá. Không nghĩ tới vừa nghe được tin này lại khiến y cơm không thể ăn, đêm không thể ngủ, cả người đều chìm trong nỗi hoang mang không thể tự thoát ra được. Có thể thấy được địa vị của vị Đường sư thúc người vừa là thầy vừa là bạn này ở trong lòng y. . . Suốt đường đi thuyền đạp nước rẽ sóng, rốt cuộc tại Gia Hưng phủ đã gặp được quan thuyền của Đường Thuận Chi đón đầu. Hai thuyền vừa sát vào nhau, thủy thủ cố định vững vàng bàn đạp, một thanh niên anh tuấn mặc bạch y, sắc mặt tiều tụy đi ra nghênh đón, khom lưng với Thẩm Mặc nói: - Sư huynh cuối cùng đã đến rồi. Hắn là con trai của Đường Thuận Chi, tên Hạc Chinh, tự Nguyên Khanh, nhỏ hơn Thẩm Mặc một tuổi, hai người đã từng gặp qua vài lần. - Nguyên Khanh mau đứng dậy, sư thúc ta thế nào? - Thẩm Mặc vừa bước trên quan thuyền của Đường Thuận Chi vừa lo lắng hỏi. - Vừa mới ngủ rồi. - Đường Hạc Chinh nhỏ nhẹ nói: - Nói mình còn có thể tỉnh lại một lần. . . Nghe lời này của hắn, hiển nhiên Đường Thuận Chi đã đến thời khắc hấp hối. Tim Thẩm Mặc không khỏi thắt lại, người lắc lư, tay vịn lấy lan can mới đứng lại, khàn giọng hỏi: - Nguyên Khanh, sao lại như vậy được? Sư thúc mới chỉ 50 tuổi thôi mà! Đường Hạc Chinh rơi lệ nói: - Vẫn là bệnh cũ phát tác. Gia Tĩnh năm thứ 37, Đường Thuận Chi bởi vì có chiến công, từ tri phủ Thiệu Hưng thăng nhiệm Thái phó khanh, nắm giữ thủy sư Mân Chiết. Lúc đó Thẩm Mặc liền viết thơ khuyên hắn trên biển xóc nảy, điều kiện ác liệt, thân thể của mình lại không tốt, nên đừng tiếp nhận chức vụ thì hơn. Đường Thuận Chi viết thơ phản hồi cho Thẩm Mặc: "Quốc sỉ do vị tuyết, thân nguy diệc tự cam. Cửu nguyên nhân bất phản, vạn hác khí trường hàn. Khởi hận tàng cung tảo, chung tri tá kiếm nan. Ngô sinh phi tráng sĩ, vu thử phát trùng quan." Đã nói hết tấm lòng thiết huyết đan tâm của vị hiền giả này. Gian nguy không sờn chí, vì đại nghĩa liều thân bước trên hành trình hải cương. Sau lần đó hắn liền quanh năm bôn ba trên biển kháng Oa. Một năm cả mấy tháng hè không ngừng sinh hoạt trên biển, rất nhiều thuyền viên đều mắc phải một chứng bệnh lạ, da thối rữa, lợi xuất huyết, yếu ớt vô lực. Đường Thuận Chi mặc dù võ công cao siêu, nhưng cũng không không thoát khỏi vận rủi này. Sau khi Thẩm Mặc nghe nói lập tức đem cuốn [Hàng hải bị vong lục] mà mình tự biên soạn cho Đường Thuận Chi. . . Đây là cuốn sách hắn ghi lại toàn bộ ký ức của Đại hàng hải thời đại ở trong đầu mình. Tương lai chuẩn bị cho các thuyền trưởng viễn dương dùng để làm sách tham khảo. Ờ trên thư Đường Thuận Chi đã biết loại bệnh này của họ là bởi vì rời xa đất liền thời gian dài, trong thực đơn thiếu hoa quả, rau dưa, thế cho nên thân thể thiếu một loại là 'vitamin' gì đó, bởi vậy mới xuất hiện chứng bệnh này, biện pháp ứng phó cũng rất đơn giản, ăn nhiều trái cây và rau dưa. Nhưng nếu ra biển thời gian dài, rau quả sẽ biến chất thì làm thế nào? Hai trăm năm sau cách giải quyết của thuyền trưởng James Cook là 'ăn đồ chua'. Nhưng đáp án của Thẩm Mặc chính là -- trước khi ra khơi thì mang theo các loại đậu như đậu tương, đậu xanh, đậu Hoà Lan, đợi khi thiếu rau dưa thì ngâm đậu nở ra ăn, cũng có thể bổ sung nguồn vitamin thiếu thốn. Đường Thuận Chi đã chọn dùng phương pháp của Thẩm Mặc, không lâu sau hưng phấn hồi âm: "Các thuỷ thủ bị bệnh đã có chuyển biến tốt, hiện tại bọn quan binh thân thể cường tráng, không phải chịu cơn bệnh quái quỷ này làm khổ nữa rồi." Lúc đó Thẩm Mặc vẫn còn rất cao hứng, sai người phát triển điều này trong mỗi thủy sư. Sau đó, chỉ nghe nói Đường Thuận Chi suất lĩnh bộ hạ, giành hết thắng lợi này đến thắng lợi khác, giết cho giặc Oa nghe tin đã sợ mất mật, cũng không nghe nói qua hắn xảy ra vấn đề về sức khỏe. Thế mà tại sao thoáng cái đã không xong rồi. Thẩm Mặc nghe Đường Hạc Chinh nức nở giảng giải: