Thẩm Mặc đứng ở mũi thuyền. Trên trời là một vầng trăng sáng, trước mắt là đường thuỷ mênh mông, bốn phía cực kỳ yên tĩnh, chỉ có tiếng ếch kêu và tiếng côn trùng, gió đêm khẽ phả lên khuôn mặt y, sương sớm rơi xuống mà cũng chưa phát giác.
Từ một khắc rời khỏi thành Tô Châu, y cũng không có quay đầu lại nhìn về nam một lần. Tòa thành thị mà y hết sức dồn vào tâm huyết mới đổi lấy được sự phồn hoa tự cẩm như hôm nay.
Y tuy là cử chỉ phong mạo, cách đối nhân xử thế đều rất giống Đường Thuận Chi, nhưng thủy chung không phải là Đường Thuận Chi. Y làm không được cái loại cảnh giới phóng khoáng, thượng thiện nhược thủy. Dưới khuôn mặt ôn nhuận như ngọc của y cất dấu dục vọng quyền lực rất cường liệt. Chẳng qua cho tới nay y đều rất cẩn thận che lấp nó lại, nhưng người chân chính lý giải nội tâm của y thì đều sẽ cảm thấy loại dục vọng cường liệt hy vọng nắm trong tay tất cả, chí ít là tất cả của mình.
Từ lúc đầu đối với phụ thân của mình; đến sau đó đối với huynh đệ, đồng học của mình; lại sau đó đối với đám thương nhân ngoại quốc, đại hộ Tô Châu; còn có rõ ràng nhất là tại trên phương thức đối đãi Từ Hải. Không ai mà không để lại dấu vết cá nhân rõ ràng của y -- nếu như gặp phải ý nghĩa,, được thôi, chúng ta thương lượng, nếu như ta nói phục ngươi, thì làm theo ta nói, nhưng nếu như ta nói không phục ngươi, xin lỗi, vẫn phải làm theo ta nói.
Đừng bị vẻ ôn hòa bề ngoài của y lừa, đó chỉ là một tầng ngụy trang tỉ mỉ, y căn bản là một kẻ cố chấp đang khống chế dục vọng cường liệt, ai ngỗ nghịch y, chính là địch nhân của y, mặc dù lúc đó sẽ không phát tác, nhưng sớm muộn gì cũng có một ngày trả thù, thì ngay cả mấy đại lão như Nghiêm Tung, Từ Giai, Lục Bỉnh mà y cũng không cam lòng lui bước, trong lòng sẽ ghi nợ đầy đủ, chỉ chờ gió thu tới, lá thu rụng thành đống, khi đó liền tính sổ với họ.
Hiện tại, y trải qua khổ cực phấn đấu, vừa mới hưởng thụ được khoái cảm đại quan biên giới nắm giữ một phương, rồi lại lập tức bị phần tử của Nghiêm đảng đánh trở lại điểm xuất phát, đành phải đối mặt với số phận không biết, ngay cả bản thân cũng điều khiển không được. Loại cảm giác bất lực này khiến y mấy lần muốn phát điên, mượn cơ hội tưởng niệm Đường Thuận Chi, không biết uống bao nhiêu rượu, say bao nhiêu lần. Khó khăn lắm mới nguôi được giận.
Nhưng nỗi phẫn uất trong lòng không giảm chút nào, cho nên hôm qua có một số lời nói là y tận lực mô phỏng theo vị Cừ Cảnh Ngọc ở trong [Nho Lâm Ngoại Sử], chỉ là ai cũng sẽ không hiểu, cho nên sự châm chọc của y cũng rơi vào chỗ trống. . . Tuy nhiên như vậy cũng tốt, bởi vì Yên Mậu Khanh nếu thật sự nghe hiểu, còn không phải sẽ đắc tội y chết sao? Như thế này vẫn tốt hơn, vừa phát tiết cơn giận, vừa không có hậu quả không tốt gì.
Khi triệt để tỉnh lại, Thẩm Mặc kiểm tra lại nội tâm của mình, liền phát hiện dục vọng quyền lực của mình không biết lại bành trướng hơn mấy lần so với trước kia. . . Trước kia có thể cho một thành Tô Châu để y chơi thì cũng rất hài lòng rồi. Hiện tại khát vọng của y chính là không để bất kỳ ai bài bố, ngay cả hoàng đế cũng không được!
Thẩm Mặc biết rõ nếu tiếp tục như vậy thì sẽ nguy hiểm, bởi vì tướng do tâm sinh, hành do tâm định. Nếu như mình không phong tỏa lại loại dục vọng 'thiên thượng địa hạ, duy ngã độc tôn' này, vậy thực sự cách cái chết không còn xa rồi.
Cho nên y không phải như các hộ vệ cho rằng mình đang quay về bầu trời đêm tối tăm mà hậm hực. Hoặc là không muốn rời khỏi thành Tô Châu các loại. Vừa vặn ngược lại. Y đang mượn sự tĩnh lặng của bóng đêm để nỗ lực khôi phục tâm tính bình thản. . .Y muốn quên đi Tô Châu phồn hoa như mộng, tỉnh lại đối mặt với tương lai lãnh khốc.
~~
Y nghĩ ngợi đến nhập thần, thì ngay cả có người đi tới phía sau cũng không phát giác, mãi đến khi một chiếc áo khoăc ấm áp khoác lên vai, y mới mờ mịt quay đầu lại, thấy Nhược Hạm đang thân thiết nhìn mình.
Mặc dù đã là mẹ của hai đứa con, nhưng Nhược Hạm vẫn còn duy trì kiều nhan của thiếu nữ, biến hóa duy nhất đến từ cặp mắt, đã còn còn phong mang lợi hại thỉnh thoảng bắn ra khi thời tuổi trẻ, thay vào đó là lễ vật của năm tháng mang cho nữ nhân -- thong dong ưu nhã, làm say lòng người, làm cho nam nhân của nàng càng không muốn xa rồi so với thời tuổi trẻ.
- Sao còn chưa đi ngủ?
Cho dù nghĩ đến vấn đề tàn khốc nhất, khi thấy được ánh mắt dịu dàng của thê tử, Thẩm Mặc đều sẽ mỉm cười phát ra từ nội tâm, thanh âm cũng tự nhiên trở nên hoà nhã.
- Mới vừa lừa bọn nhỏ ngủ rồi. - Nhược Hạm khẽ nói: - Giờ đến xem chàng rồi mới ngủ.
- Quan tâm nhỏ xong, mới quan tâm tới lớn. - Thẩm Mặc vươn tay, khẽ vỗ về mái tóc của Nhược Hạm: - Một nhà già trẻ chúng ta thật khiến không hết lo lắng.
- Đời trước nợ nhà này cũng nói không chừng.
Nhược Hạm che miệng khẽ cười nói, đêm lạnh như nước, nàng không khỏi rùng mình một cái
Thẩm Mặc vươn tay, ôm nàng vào lòng. Nhược Hạm nhìn các hộ vệ. Tất cả mọi người đều không hẹn mà cùng quay đầu lại. . . Những hậu vệ đi theo y nhiều năm đã hoàn toàn biết nên ứng đối như thế nào Đối với đại nhân ân ái mà chẳng phân biệt được trường hợp địa điểm. . . Nhược Hạm liền tựa vào lòng y. Một chiếc áo choàng phủ lấy cả hai người vào trong.
- Nghĩ cái gì vậy? - Điều chỉnh một tư thế thoải mái nhất rồi, Nhược Hạm nỉ non hỏi: - Nghĩ đến sau khi đến kinh thành sẽ có bộ dạng gì sao?
- Sao nàng biết? - Thẩm Mặc nhẹ giọng hỏi.
- Ta vốn tưởng rằng chàng ở bên ngoài là hoài niệm Tô Châu. . . - Nhược Hạm nhỏ giọng nói: - Nhưng đi ra thì thấy chàng hướng về phương Bắc, biết mình nghĩ sai rồi.
- Đúng vậy. - Thẩm Mặc nói: - Tô Châu tuy tốt, nhưng đã thành quá khứ của chúng ta, tương lai của chúng ta chính là tại Bắc Kinh.
Nhược Hạm khẽ cười một tiếng nói:
- Cho dù Bắc Kinh là tương lai, Tô Châu cũng sẽ không là quá khứ.
Rồi ghé sát vào lỗ tai y nhỏ giọng nói:
- Mười hai hành hội quan trọng, chúng ta sở hữu ba nhà, khống chế bốn nhà, gián tiếp khống chế năm nhà còn lại,, đi tới đâu cũng đều như cất ở trong túi.
Thẩm Mặc đành phải cảm thán, mình đã cưới được một nữ trung Phạm Lãi, cân quắc Bạch Khuê. Hồi năm Gia Tĩnh thứ 36, dưới sắp đặt của Nhược Hạm y trước tiên dùng 500 vạn lượng bạc đánh cướp của Lục gia bỏ vốn cứu trợ các tiệm phiếu hào, tiền trang đang lung lay sắp đổ. Đây là một cuộc buôn bán khiến người khác vỗ án tán dương, hoàn toàn có thể dùng để giải thích, cái gì gọi 'càn khôn đại na di', cái gì gọi 'một cục đá mấy con chim', cái gì gọi 'chiến thắng nhiều mặt'!
~~
Có thể nói lúc đó tâm tính của mấy lão bản chính là muốn cho 500 vạn lượng này đắp vào lỗ thủng. Trong mắt của họ, lỗ thủng vừa được đắp, 500 vạn lượng cũng sẽ không còn, dù sao thì tiền này trả không nổi, không trả cũng vậy.
Nhưng số vốn 500 vạn lượng của Nhược Hạm cũng không phải trực tiếp giao cho các lão bản tiền trang đang kêu khóc đó, mà là trước tiên nàng thành lập một phiếu hào, sau đó lại do phiếu hào này cho các tiền trang mượn tiền. Nhưng điều kiện là không muốn bọn họ trả tiền, mà là dưới tiền đề không thay đổi quyền sở hữu tiền trang, muốn tỉ lệ cổ phần nhất định của họ.
Tình thế lúc đó còn gấp hơn cả người. Đừng nói Nhược Hạm chỉ cần một bộ phận cổ phần không ảnh hưởng đến quyền sở hữu. Cho dù muốn cả tiền trang, tuyệt đại đa số người cũng sẽ vui vẻ mà đưa ra. Bởi vì các tiền trang, phiếu hào, khi đó hầu như đã cạn kiệt tài chính, trên sổ sách tất cả đều là nợ nần. Nằm mơ cũng muốn ném cái cục diện rối rắm này cho kẻ khác mà.
Cho nên Nhược Hạm rõ ràng là cướp ngang nhiên, nhưng bởi vì dùng biện pháp khôn khéo để chiếm nên được các lão bản này còn mang ơn, cho rằng phu phụ phủ tôn đại nhân thực sự là nhân nghĩa vô cùng. Vì vậy hầu như không gặp phải bất cử trở lực nào. Nhược Hạm đã thu mua ba đến bốn thành cổ phần của toàn bộ phiếu hào và hiệu cầm đồ, sau đó thuận lý thành chương nhanh chóng chỉnh hợp tiền trang, hiệu cầm đồ, mà mình sở hữu, lấy phiếu hào của nàng là hạch tâm, thành lập một 'Hối liên hào' khổng lồ.
Lúc đó cái gọi là 'Hối liên hào ở trong mắt các lão bản phiếu hào thì chẳng qua là một liên minh rời rạc vì ứng đối nguy cơ mà sinh ra. Mặc dù dựa vào quyền thế của Thẩm Mặc, bọn họ đều phải ngoan ngoãn nghe Nhược Hạm. Nhưng đợi y người đi trà lạnh, mọi người tự nhiên sẽ tan vỡ, cho nên cũng không cảm thấy có gì không thể chấp nhận.
Nhưng việc kế tiếp đã khiến cho họ phải rơi vỡ cả kính. . . Nếu như họ bị viễn thị, vả lại sẵn lòng chấp nhận giá cả đắt đỏ, và mua kính mắt Tây Dương.
Khi 500 vạn lượng kia còn chưa đưa vào, trong tiền trang không quản có bao nhiêu tiền, đều bị nhanh chóng đổi hết ra ngoài. Mà tiền trang nhận được chỉ là hàng kg phiếu công trái đem chùi mông cũng còn đau; nhưng khi 500 vạn lượng kia đưa vào, kỳ tích đã xảy ra -- phong trào tranh nhau đổi tiền lập tức ngừng lại, thậm chí còn xuất hiện tài chính chảy trở về một cách thần kỳ! Bởi vì số phiếu công trái kia đã lại biến thành hàng người ta tranh nhau mua!
Khi mọi người còn đang suy nghĩ tới cùng là chuyện gì thì Nhược Hạm và Thẩm Mặc cũng đang ở trong phủ, nâng ly chúc mừng rồi. Sau khi ý thức được thê tử của mình là một thiên tài thương nghiệp, Thẩm Mặc liền chỉnh lý lại mớ kiến thức vĩ mô, vi mô kinh tế học, tiền tệ ngân hàng học mình đã học được, cùng với tất cả tri thức kinh tế mà mình nắm giữ giảng cho Nhược Hạm nghe.